Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 141  ·  17%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 24: Dưới làn da trắng nõn như mỡ đông phác họa ra
26/07/2026 21:22· 1,896 từ

Bên trong xe mát mẻ ráo, tách biệt hoàn toàn sự ẩm ướt, ngột ngạt bên ngoài.

Ôn Tri Lê vẫn đang mải ăn kem: "Vị vani đúng kinh điển thật đấy, Thẩm anh có ăn không?"

Thẩm Tự đặt mười ngón tay chiếc vô lăng có kết nhám, không nói lời nào.

"Đợi chút nhé, em đi lấy một cái thìa nhỏ nữa."

Ở chỗ Ôn Tri Lê, đối thường không lên tiếng thì bản đồng nghĩa với việc đồng ý.

Cô lục tìm trong túi mua ra một chiếc thìa, múc thìa đầy ú ụ, nhân xe đang giảm tốc độ liền đến bên miệng anh.

"A nào~"

Ôn Tri Lê hồi trước họ hàng thường phải chăm con của họ, việc đút thế này đã là thao tác bản đến mức không thể bản hơn rồi.

"Nếm thử đi, nếm thử đi

Có lẽ vì kem thực sự ngon nên giọng nói của cũng mang theo vài phần ngào.

Trong xe cũng thoang thoảng mùi và kem sữa dịu nhẹ.

Xe của Thẩm Tự từ trước nay chưa từng chở ai, chưa từng để vương lại của bất kỳ loại đồ ăn

"Sắp chảy ra rồi kìa!"

"Thẩm Tự!"

Giọng nói đột ngột trở nên gáp cắt ngang sự do và suy nghĩ của Thẩm anh theo bản năng há miệng, kem mát lạnh, ngọt thanh tức tan chảy trong miệng.

Yết hầu anh khẽ lăn một nén vị ngọt xuống: "Em ăn đi."

"Xem ra anh không thích rồi..."

Cô gái rụt người về vị cũ của mình, cúi đầu

Thẩm Tự: "Tôi..."

Ôn Tri Lê vểnh chân lên: thì cứ để em tiêu hết đống này vậy."

Ăn xong hộp kem làm Ôn Lê khai vị đến mức ăn, cô sực nhớ ra bánh quy hồi sáng chị chủ tặng.

"Em vẫn còn bánh quy này, này ngon lắm, không bị đâu."

Thẩm Tự vừa định từ chối đồ ăn đã lại đưa tận bên miệng.

Bàn tay đặt trên vô lăng chặt thêm vài phần, anh miệng cắn một miếng.

Hương vị ngon một cách bất

Chỉ là vụn bánh bị rơi phía dưới.

Anh khẽ nhíu mày, có chút thoải mái.

"Em xin lỗi nhé, quên mất đỡ hộ anh, đừng khó để em dọn cho."

Ôn Tri Lê cởi dây an cúi người xuống nhanh chóng khăn giấy nhặt đống vụn dưới chân anh lên.

Cánh tay trần thon dài, nhạt của Thẩm Tự để lộ ngoài, những đường gân xanh hiện nổi lên.

Từ góc nhìn bằng ánh mắt thuồng, cái đầu của Ôn Lê đang rạp xuống dưới chính.

Vì cần phải tìm một điểm nên khi tay trái của bám vào ghế ngồi, thỉnh sẽ cọ xát vào phía bên đùi của Thẩm Tự.

"Ôn Tri Lê, đứng lên đi."

Giọng nói của Thẩm Tự mang một cảm giác khàn đặc thể đang thiếu nước.

"Sắp xong rồi, sắp xong rồi, một chút nữa thôi."

Ôn Tri Lê lần theo đống bánh nhặt nhặt nhặt, cuối ngón tay lại vô tình trúng vào ngay chính giữa chiếc tây...

Thẩm Tự đạp một cú phanh nửa người cô đập thẳng màn hình hiển thị.

"Sao, sao thế anh?" Ôn Tri ngơ ngác ngẩng đầu lên, mắt dưới ánh đèn rọi trông như đang ngân ngấn nước.

"Đèn đỏ."

Thẩm Tự kéo cô ra, tự phủi sạch đống vụn bánh ống quần.

"Đúng rồi Thẩm Tự, môn tự anh định đăng ký môn thế?"

"Luật học."

"Có khó tranh không anh?" Ôn Lê đăng nhập vào diễn trường để xem:

"Khó tranh đến thế này Vậy phải làm sao bây

"Sao thế?" Giọng Thẩm Tự vẫn chút trầm thấp.

"Chẳng nhẽ chúng ta không nên cùng một môn sao?"

"Như vậy mới không khiến chúng trông giống một cặp đôi chứ."

Hệ thống: [Cô tự giác thế làm tôi thực sự thấy cùng ấm lòng đấy.]

Hệ thống: [Bảo Thẩm Tự tranh đi, anh ta có cửa đấy!]

Ôn Tri Lê: [Không bảo từ

Cô đang định mở lời thì Tự đã lên tiếng trước: mã số sinh viên của cho tôi."

"Có kịp không anh, sáng mai bắt đầu mở cổng tranh đấy."

"Được."

"Ngon lành cành đào, mã số viên với mật khẩu em hết cho anh rồi nhé."

"Ừ."

Làm như vậy, đám người quấy kia quả thực sẽ biết mà tém tém lại.

Một lát sau, không gian trong dần trở nên yên tĩnh.

Thẩm Tự nghiêng đầu nhìn sang, phương đã ngủ thiếp đi lúc nào.

Tiếng mưa rơi lâm thâm quả là thứ dễ gây buồn nhất.

Cô dường như có chút lạnh, tay khoanh lại rúc vào dáng vẻ lúc ngủ trông biệt ngoan ngoãn, bờ môi khẽ hờ, ánh lên một vệt mềm mại, căng mọng.

Thẩm Tự liếc nhìn ra hàng sau một cái, anh quên là trên xe không hề chăn.

Nhiệt độ điều hòa được anh cao lên một chút, rất sau đó là đã về nhà.

Ôn Tri Lê chợp mắt một xe vừa đỗ hẳn là đã tỉnh dậy.

Thẩm Tự xách đồ đạc, Ôn Lê uể oải, mệt mỏi theo sau lưng anh.

Trong thang máy đột nhiên tràn không ít người, Ôn Tri không chú ý liền bị ra tận góc sau cùng.

Không gian bỗng chốc trở nên cùng chật chội.

Cô khó hiểu nhìn sang anh cao lớn Thẩm Tự ở bên kia, cùng là chen trong thang máy, sao trông anh lại hiên ngang, khí ngang đến thế nhỉ?

Khí chất vương giả bức người?

Chẳng nhẽ nam chính và người thường có một bức tường cách sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=24]

Hệ thống: [Người thiếu niên tự theo nhạc nền bbgm.]

Ôn Tri Lê: [Hàng ngày cậu lướt mấy cái video ngắn thế hả?]

Hệ thống: [Sao cô biết tôi video ngắn!]

Ôn Tri Lê: [Vì cậu rảnh quá chứ sao.]

Anh trai đứng phía trước hình vừa mới hút thuốc xong, nồng nặc và hắc vãi dịch người sát vào trong khó ngửi quá đi mất.

Ôn Tri Lê khổ sở nhắm lại đếm số tầng, cổ bỗng nhiên bị một bàn lớn túm chặt lấy!

?

Đôi mắt cô đột ngột mở gương mặt đẹp không tỳ của Thẩm Tự xuất hiện chính diện phía trên.

Mùi hương lạnh lùng hòa lẫn hương trà trên xe thoang Ôn Tri Lê cảm thấy thân mình cũng trở nên thơm theo.

Tránh xa được cái đống khói thụ động kia, cô tràn lòng biết ơn ngước mắt Thẩm Tự, đôi mắt cong cong hình vầng trăng khuyết, con vừa sáng vừa trong

Bước ra khỏi thang máy, Ôn Lê hỏi: "Hôm nay hình anh không có lịch trình phòng sách vào lúc bảy giờ phải?"

Bây giờ đã gần chín giờ rồi.

"Thời gian làm việc vào cuối không thể ước tính trước cho nên không lên lịch cố định."

"Ha ha anh còn có thể động điều chỉnh nữa cơ thông minh thế."

Cô đón lấy chiếc túi, cất kem vào trong tủ lạnh

"Bây giờ anh có đói không, cừu khi nào thì hâm đây?"

Thẩm Tự đang nhấn vòi lấy rửa tay: "Tắm xong đã."

"Được rồi, nửa tiếng sau bước nhé."

Anh ừ một tiếng rồi đi phòng.

Ôn Tri Lê đi vào phòng lấy quần áo ngủ trước, đó bóc chai sữa tắm rồi bước vào phòng tắm.

Cô còn gội đầu nữa, sấy đến khi khô được một mới mở cửa bước ra.

Thẩm Tự đã đứng sẵn bếp, thong thả thao tác chiếc lò vi sóng.

Hóa ra trong lúc vô tình gian đã trôi qua quá mươi phút.

Ôn Tri Lê kinh ngạc trước niệm về thời gian của này, không nhịn được mà chọc: "Em đột nhiên nghĩ đến đầu tiên gặp anh, em đến muộn mất hai đồng hồ."

"Lúc đó nhìn mặt anh nghiêm vãi chưởng, cảm giác như tiếp theo là anh sẽ đầu block em luôn ấy."

Động tác của Thẩm Tự hơi lại.

Thấy anh không nói lời nào, lưng căng cứng, Ôn Tri không ngờ mình lại nói tim đen của anh chàng.

Cô chạy lao đến phía sau Thẩm Tự, đôi dép đi nhà phát ra tiếng lạch gấp gáp: "Ôi là trời, anh sự đã nghĩ như thế Chỉ vì hai giây hồ thôi á? Mà chia tay?"

Đúng là vô lý đùng đùng!

Thẩm Tự vừa mới quay đầu liền va phải Ôn Tri đang lao lên chưa kịp vững, trong lồng ngực cảm giác bị nhét vào một quả tươi mọng nước.

Mái tóc đen dài hơi ướt trên xương quai xanh, do ở trong phòng tắm quá nên làn da trắng ngần bỗng một tầng phấn hồng mỏng

Đôi mắt hồ ly mở to, đầy sự hoang đường, khó

Cô hoàn toàn không chú ý tư thế tiếp xúc thân của hai người lúc này, tay cô đang nắm chặt lấy áo ngủ bên hông của Tự.

Còn phần eo sau của chính cũng đang bị một bàn lớn bao trọn lấy một

Ánh mắt anh rơi vào chiếc áo bị cài lệch của phương: "Em cài sai cúc rồi."

Ôn Tri Lê nghe vậy liền đầu nhìn xuống: "Ồ."

Cô lùi về phía sau, thoát lồng ngực anh một cách tự nhiên, cúi đầu cởi cúc áo bị cài sai ra.

Thẩm Tự cũng vừa mới tắm mặc bộ quần áo ngủ chất liệu cotton rộng rãi, sắc bén, lạnh lùng thường ngày vơi đi không ít, đường quanh người trở nên mại hơn.

Mang lại cho người ta một giác vô cùng dễ dàng cận.

Sau khi cởi chiếc cúc ra, khoảng da thịt lớn lộ ngoài, xương quai xanh lõm tinh tế và trắng nõn.

Thẩm Tự chỉ cúi mắt xuống dưới làn da trắng nõn mỡ đông kia phác họa một đường rãnh sâu hun hút.

Hơi thở bỗng chốc thắt lại, gần như là hoảng loạn dời tầm mắt đi chỗ

Chiếc áo sau khi được cài chỉnh tề đã che đi lớn cảnh xuân mơn mởn, như thể mọi thứ vừa rồi một ảo giác thoáng khi nhìn thấy chim bay liệng.

Ôn Tri Lê vẫn chưa nhận câu trả lời, lại ngẩng lên hỏi anh: "Thật sự chia tay à?"

Đôi mắt màu đen sâu thẳm như một vệt mực đậm không thể tan ra nổi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận