Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 141  ·  2.1%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 3: Cậu mà dám phá giấc ngủ của tôi, tôi sẽ chia tay với Thẩm Tự ngay lập tức
07/07/2026 14:18· 1,826 từ

"Thẩm Tự, cho em mượn thẻ một chút nhé, em mang theo rồi."

Động tác quẹt thẻ lúc nãy đã bị Thẩm thu hết vào tầm mắt, nhưng không hỏi vặn vẹo chỉ đưa thẻ qua.

"Cảm ơn anh, lần sau em định sẽ mời lại."

Gương mặt Ôn Tri Lê tỏ cùng thong dong, tĩnh, nhưng thực chất trong lòng đã cùng hệ thống mắng nhau đến mấy chục rồi.

Cô bưng hai khay thức ăn xuống đối diện Thẩm "Vừa nãy quên hỏi xem anh kiêng ăn gì không, mấy này được chứ?"

"Ừ."

Ôn Tri Lê: [Thế tóm lại được hay không được ông anh?]

Cô coi như không nghe thấy bắt đầu tự mình cúi lùa cơm.

Vừa mới cắn miếng sườn đầu đối phương bỗng nhiên lùng buông một câu: "Tôi không súp lơ xanh."

Khiến cô sặc đến mức vội bịt miệng, lặng lẽ chằm chằm vào cái màu xanh cây "giẫm phải mìn" trên cơm của đối phương.

"Em thích ăn mà, đưa cho đi. Anh xem bên có món nào anh thích không đổi."

"Không cần."

Thẩm Tự không nói gì thêm, thẳng lưng, ung dung thả ăn tiếp.

Nếu người ngồi đối diện cũng thể tao nhã được anh, thì đây hẳn là một ảnh phong cảnh tuyệt mỹ.

Ôn Tri Lê chấn kinh: [Anh ăn cơm mà lượng đưa vào miệng mỗi miếng đều khít như nhau! Có phải người không đấy?]

[Nam chính xuất sắc thế đấy. thử nghĩ mà xem, này khi nam nữ chính "làm làm điên" trên giường, mỗi cú đâm đều chuẩn đến từng milimet, có phải kích thích lắm không, hi

Ôn Tri Lê: [Cậu đã thành chưa mà ở đây xe" đổ màu hả?]

[Kho kiến thức của tôi còn hơn lượng muối cô vào bụng đấy nhé!]

Ôn Tri Lê: [Có giúp tôi thi được đâu, có sự gì chứ?]

[Sao tôi lại vớ phải một chủ không có chí thủ như cô cơ chứ?]

Ôn Tri Lê: [Tôi còn vớ một hệ thống phế chỉ biết lướt video ngắn như đây này.]

"Em rất dễ mất tập trung." Tự ngước mắt nhìn giọng điệu nhạt nhẽo nhưng đầy định.

Mấy lời lấp liếm của Ôn lập tức thốt trơn tru: "Lần đầu hẹn hò có kinh nghiệm, em sợ làm không tốt thì sẽ không vui."

Đối diện với tình cảm quá đỗi thẳng thắn cô gái, ngón tay Thẩm Tự thức cuộn lại.

"Không có không vui."

Ôn Tri Lê ngược lại bị trả lời nghiêm túc anh làm cho ngẩn ra, đưa một lời đánh giá khách [Ồ, anh bạn này tình cũng tốt ghê á.]

[Cảnh báo! Cảnh báo! Xin hãy duy trì thiết nhân vật.]

Ôn Tri Lê: [Lại thiết lập nữa?]

[Yêu thầm thành thật, trong lòng mắt đều chỉ có chính thôi nhé.]

Cô đành bất đắc dĩ đổi kèm theo vẻ mặt gắng tỏ ra cảm động: "Thẩm anh tốt thật đấy, cảm hôm nay lại thích nhiều hơn một chút rồi."

Đây là lần đầu tiên Thẩm nhìn thẳng vào sự thú của người khác, nó quá thẳng thắn khiến người ta biết phải đáp lại sao. Anh rất ít khi xúc với con người, nên rõ giữa các cặp đôi hiện tình cảm như vậy thường hay không.

"Bạn trai ơi, trưa mai chúng thể cùng ăn tiếp không?"

[Cô làm vậy không sợ người phản cảm à?]

Ôn Tri Lê: [Trong túi còn nổi một đồng, còn cá chọn canh cái gì nữa, ké được bữa nào hay nấy đã.]

Thẩm Tự gấp tờ khăn giấy thật phẳng phiu, nhẹ lau qua bờ môi, tầm mắt lại trên đôi mắt cáo híp lại của Ôn Lê. Cô gái biết anh cân nhắc nên cũng không cứ đường hoàng để mặc anh nhìn.

"Ôn Tri Lê?" Phía sau truyền một giọng nói chẳng vui vẻ, "Đúng là cậu rồi, trời mọc đằng tây chắc? không ở thư viện đi bưng bê đĩa chén, lại mò đến nhà ăn 2 đắt đỏ nhất này cơm à?"

Ôn Tri Lê bắt được mảnh ức vừa truyền tới, vừa nói là bạn cùng phòng Kỳ Kỳ, người có mối hệ tồi tệ nhất cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=3]

Phùng Kỳ Kỳ tiến lên phía lúc này mới nhìn thiếu niên ngồi đối diện Ôn Lê, ả ta trố mắt hai người với vẻ thể tin nổi.

"Cậu bấu víu được vào nam trường Thẩm Tự từ giờ thế?"

"Cậu ghen tị à?" Ôn Tri thu lại nụ cười, nhạt liếc ả một cái.

"Cậu...!" Phùng Kỳ Kỳ nắm chặt ghen tức nhìn chằm cô.

Ngay sau đó, ả liền quay Thẩm Tự với giọng nịnh bợ, điệu đà: "Bạn học anh nhìn xem đừng để cậu ta lừa. Hôm cậu ta chắc chắn là muốn lấy lòng anh nên ăn diện thành thế này chứ bình thường cậu ta luộm lắm. Tôi là bạn cùng phòng cậu ta, tôi không anh đâu."

Ôn Tri Lê khẽ cười: "Không lòng người yêu của chẳng nhẽ đi lấy lòng cậu?"

"Người... Người yêu?!" Phùng Kỳ Kỳ thốt nhìn sang Thẩm hy vọng đối phương sẽ phủ nhưng thiếu niên từ đầu cuối vẫn giữ sự lặng.

"Tôi còn có tiết tự học tối." Thẩm Tự đứng ngữ khí bình thản, "Trưa mai

Ôn Tri Lê mừng rỡ nhìn "Vâng vâng, trưa mai lại nha."

Bữa cơm ngày mai của chỗ dựa rồi, tiền làm thêm phải hai ngày nữa phát.

Cuộc đối thoại thân mật của người lọt vào tai Kỳ Kỳ khiến mắt ả đỏ vì ghen tị. Một đứa kiết xác suốt ngày biết cắm đầu vào học cô, sao có thể dính đến một người tỏa sáng Thẩm Tự chứ?

"Làm gì đấy, muốn ăn cơm của tôi à?"

Dù sao Thẩm Tự cũng đi cũng lười giả

"Cậu nhất định là đã đe Thẩm Tự thì anh mới ở bên cậu đúng không!"

"Cậu thầm thương trộm nhớ anh à?" Ôn Tri Lê trả lời mà hỏi ngược lại, sắc mặt ả ta lúc lúc xanh, lúc lại rực, phải nói là đặc vô cùng.

"Xếp hàng đi cưng, anh ấy giờ là của tôi nhé."

Ôn Tri Lê híp mắt cười, cười lướt qua bên Phùng Kỳ Kỳ khiến tai ả đi vì tức giận.

[Cô không sợ cô ta trả à? Chính vì cô mất suất trợ cấp khó khăn cô ta, lại còn liên ẵm học bổng, nên ta mới lôi kéo mấy cùng phòng khác cô lập đấy.]

Ôn Tri Lê: "Gia đình thuộc dạng khá giả còn đòi tranh suất trợ cấp, đầu óc có vấn đề

[Trọng điểm có phải cái đó

Ôn Tri Lê: "Thế là cái

[Học bổng đấy, cô có giật không? Không có tiền yêu đương kiểu gì?]

Ôn Tri Lê: "Hay là cậu trước cho tôi ít thưởng đi?"

[Không có thẩm quyền.]

Ôn Tri Lê: "Hệ thống phế

Trở về ký túc xá, Ôn vốn định tắm rồi đi ngủ luôn, kết quả hệ thống cứ bắt ép phải học, bắt cô thuộc lòng từ vựng suốt tiếng đồng hồ.

Cái dạ dày của cô bắt biểu tình chịu không rồi.

[Từ "coax" có nghĩa là gì?]

Ôn Tri Lê bỗng nhiên mở mắt, hướng về phía phòng làm một động tác nôn

Đúng lúc này, Phùng Kỳ Kỳ cửa bước vào.

Ả ta đỏ gay mặt mũi: ý gì hả Tri Lê? Muốn làm tôi buồn à?"

"Dù cậu có tin hay không, vừa rồi tôi thuần là học đến mức muốn nôn không liên quan đến cậu."

[Hệ thống này có thể làm

"Cậu có bốc phét thì cũng tìm cái lý do cho nó ra hồn một chút đồ thần kinh!" Phùng Kỳ hậm hực leo lên của mình.

Hai người bạn cùng phòng còn nhìn Ôn Tri Lê ánh mắt như thấy ma, rồi đầu nhắn tin trong nhóm ba người.

Chu Tử Quỳnh: [Hôm nay sao ta không đến thư thế nhỉ?]

Hạ Hàm Mỹ: [Đúng thế, bình hận không thể ngủ ở đấy, làm hôm nay tớ xuống giường nhìn thấy cậu mà giật nảy mình.]

Phùng Kỳ Kỳ: [Cái đồ giả chết tiệt.]

Chu Tử Quỳnh: [Hôm nay tớ nữa thì tưởng đi phòng, cậu ta tháo kính ra sao lại như thế này trông xinh xắn phết.]

Hạ Hàm Mỹ: [Giống như được phong ấn nhan sắc tóc tai cũng không thấy bết sao tớ không có cái ứng này nhỉ?]

Phùng Kỳ Kỳ: [Sao, hai đứa muốn bắt chuyện với ta à? Cô lập một năm rồi, cậu ta cũng chẳng để ý đến các đâu.]

Chu Tử Quỳnh và Hạ Hàm không trả lời lại, người nhìn nhau từ xa, hướng phía giường của ai kia lườm một cái.

Sau khi học thuộc từ vựng cùng, Ôn Tri Lê cuộc cũng được nằm xuống.

[Sáng mai sáu giờ tôi lại kiểm tra từ vựng lần nữa nhé.]

Ôn Tri Lê: [Cậu mà dám giấc ngủ của tôi, sẽ chia tay với Thẩm Tự lập tức, hai đứa mình chết chùm luôn.]

[Thôi được rồi, để cô thích dần vậy. Cơ mà đừng ngủ vội, mau nhắn tin nam chính ngủ ngon để điểm thiện cảm đi.]

Ôn Tri Lê đeo lên chiếc nạ đau khổ", khó hé nửa con mắt, gõ lạch vài chữ rồi đặt đầu giường ngủ say sưa một nốt nhạc.

Thẩm Tự lúc này đang chuẩn nghỉ ngơi thì cầm thoại lên, màn hình sáng lên chữ: [Ngủ ngon ngủ ngon moa moa chiu.]

Đôi mắt đen khựng lại một dừng lại ở bốn cuối, trong lòng dâng lên một mờ mịt khó hiểu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận