Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 141  ·  12.1%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 17: Không phải chỉ là nắm tay thôi sao? Có gì to tát đâu?
12/07/2026 18:56· 1,966 từ

"Thù lao hai trăm một tiếng! Một buổi được bốn trăm, một kiếm được một nghìn

Nước ấm khiến đôi hồng của cô trông thêm căng mọng, bóng "Hôm nay em phải lấy xe luôn."

Cô còn học theo điệu ngày hôm qua anh, làm bộ làm "Nâng cao hiệu suất."

Hiện tại, ấn tượng Thẩm Tự về Ôn của năm ngoái mờ nhạt, có lẽ do người trước mắt này đỗi sống động.

Cô cười híp mắt khoanh chân ngồi xuống yoga: "Endorphin, endorphin nào."

Một lát sau, Thẩm đi vào phòng ngủ một bộ vest khá trọng.

Lúc anh bước ra, Tri Lê đang thực các động tác giãn

Bộ đồ ngủ rất rãi, khi cô ép toàn bộ bắp chân lộ ra ngoài không

Bắp chân mềm mại, mà và trắng nõn

Bờ vai và sống rướn về phía sau, mỏng manh như một giấy.

Mái tóc được búi thành một củ tỏi vài lọn tóc không hết rủ xuống bên cổ trắng ngần, trông ngoan ngoãn.

Ôn Tri Lê thấy đột nhiên thay đổi hình lớn như vậy nói đùa: "Anh còn thân phận khác nữa

Yết hầu của Thẩm khẽ chuyển động một rất nhẹ: "Có công cần xử lý."

Cô gật đầu, không là người có gia chờ thừa kế.

"Đường sá cẩn thận bái bai."

"Ừ."

Thẩm Tự nhìn chằm vào chiếc thảm yoga hồi lâu, Ôn Tri nghĩ chắc chắn là sạch sẽ của anh lại phát rồi.

"Yên tâm đi, em dọn dẹp sạch sẽ

Thẩm Tự nhướng mi cô: "Động tác của không chuẩn."

"..."

Buổi sáng không Ôn Tri Lê dọn xong xuôi là đi xe luôn.

Đó là một chiếc điện siêu nhỏ, loại phụ huynh hay dùng chở trẻ con đi

Ông chủ vỗ ngực đoan rằng đi vài nữa cũng không vấn gì, nghe là biết nói quá sự thật rồi.

Ngoại hình tuy cũ kỹ thật, nhưng thêm vài món phụ trang trí vào thì tân trang lại được thôi.

Chỉ cần ắc quy có vấn đề gì ổn.

Trường học cách căn chưa đầy một cây rất gần, coi như để rèn luyện sức cũng được.

Lý do cô mua xe điện này là tiện cho việc đi thêm ở trung tâm phố vào cuối tuần.

Cứ chuẩn bị sẵn hai phương án, lỡ cái bánh vẽ mà thống cho không ăn thì chẳng phải sẽ chết ngoài đường sao.

Ôn Tri Lê lái lượn một vòng quanh thức ăn, trải nghiệm giác khá là tốt.

Buổi chiều, cô vừa đến lớp thì bầu khí đã náo nhiệt cùng.

Ôn Tri Lê: [Dạo cảm thấy mình thành nổi tiếng rồi, tôi nên đi quản lý hình tượng chút không nhỉ?]

[Ví tiền còn sạch cả mặt, cô lấy ra tự tin thế

Ôn Tri Lê: [Cảm nhé, tổn thương ghê sao bọn họ nhìn tôi như thế rồi?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=17]

[Buổi trưa, hoa khôi viện - Tưởng Thanh tình địch tiềm năng cô, đã ngang nhiên thư tình cho Thẩm Tự

Ôn Tri Lê: !!!

Cô tỏ vẻ hơi lòng một chút.

[Cô ghen à?]

Ôn Tri Lê: [Cậu mà lại hóng hớt một mình không rủ Có thể phát lại tôi xem không?]

[...]

Hệ thống vương bài mang trọng trách giám học tập, giờ đây có thể lướt mạng hóng hớt drama.

Một thế hệ thiên nay đã sa sút.

Ôn Tri Lê: [Hệ mà cũng biết thở than dài cơ à?]

[Mặc kệ tôi (¬︿¬)]

"Tri Lê, cậu nghe gì chưa?"

Cố Nghiên Chi kéo ngồi xuống góc tường, mấy đứa Phùng Kỳ thì lại nhìn cô khẩy đầy vẻ khiêu khích, hê trước tai họa người khác.

"Chuyện thư tình á?"

Ôn Tri Lê nhún với bọn họ, vẻ bất cần đời làm đứa kia tức đến đom đóm mắt.

"Thời gian có hạn, Tự vào lớp rồi không thu."

"Cậu ta bảo tan sẽ chính thức tỏ đấy."

Nhìn biểu cảm khá lắng của Cố Nghiên sự bình tĩnh của Tri Lê bỗng trở vô cùng bất hợp lý.

[Cô giả vờ chút chứ, ảnh hậu.]

Ôn Tri Lê: [Được

Cô mím môi, lông thoáng hiện nét u "Tớ tin anh ấy."

Cố Nghiên Chi nghĩa khí nói: "Tan tớ đi cùng cậu, ta định công khai góc tường của người khác thanh thiên bạch nhật à?"

Ôn Tri Lê ngớ "Đi đâu cơ?"

Thẩm Tự chỉ người bạn gái cũ thôi, Tưởng Thanh chắc chắn là không cửa rồi, cô đến đó gì, đánh bài khơ chắc?

"Viện Kinh tế lý chứ đâu."

"Cậu bình tĩnh đã Chi Chi, tớ thấy Tự không phải là người chỉ nhìn mặt tớ mà đến đó thì giống như không tin anh ấy vậy."

Đối phương cau mày, túc nói: "Lỡ như ấy nhìn dáng người sao?"

Ôn Tri Lê: ... cảm giác bị cà nhẹ, xin cảm ơn.

[Tôi thấy cô ấy đúng đấy!]

[Chẳng phải là do học Chính trị lần sao, hai người đến tay còn chẳng thèm một cái, lời thoại thì đến đáng thương, bọn đang đồn ầm lên hai là một cặp đôi nhựa

[Nói cô chắc chắn nắm thóp được điểm đó nên mới Thẩm Tự sống chung cô.]

Ôn Tri Lê: [Tôi ức quá mà.]

"Tri Lê, cậu nhìn Cố Nghiên Chi đột siết chặt cánh tay đưa điện thoại đến mặt cô: "Bọn họ vậy lại lập ra một cược một trăm tệ, Thẩm Tự có đồng ý tỏ tình của Tưởng Thanh không kìa, hai phần số người đều cược cảm của hai người nứt."

"Lại có chuyện tốt thế này sao?" Mắt Tri Lê bỗng sáng lên, hứng thú tăng

Đối phương nhìn vẻ mặt cạn lời: kích động đến mức năng lộn xộn luôn đấy."

"Kéo tớ vào nhóm vừa chuông reo một chúng ta chạy

Ôn Tri Lê tự cược cho cửa của kèo này bao thắng.

Phùng Kỳ Kỳ nhìn thành viên mới xuất trong nhóm liền khinh chế giễu: "Đúng là biết xấu hổ, tự mình cho mình thắng."

Giọng nói không lớn nhỏ, nhưng vừa vặn đến tai hai người cô.

Ôn Tri Lê sực ra mấy người này vẫn chưa chặn, thuận dọn dẹp sạch sẽ thể.

Cô thong thả đáp lại phía bên kia: ấn đường của cậu xì, lòng trắng mắt đẫn, năm nay chắc chắn hao tài tốn của tiêu tai giải nạn đấy."

Không ít người cúi cười trộm.

Mặc dù Ôn Tri vẫn chưa hiểu nổi thao tác đi tỏ mà còn phải thông trước của Tưởng Thanh Điềm, chuông vừa reo một không ít người đã rầm chạy về cùng một hướng.

Đây lễ nào minh tinh đỉnh lưu sao?

Kết quả là khán còn đến nhanh hơn chính chủ, bao vây ra vào của Viện tế và Quản lý tầng lớp lớp thành mấy liền.

Thẩm Tự và Dương Xuyên người trước người đứng đối diện với khôi của viện.

Tưởng Thanh Điềm khi mở miệng thì đúng một đại mỹ nhân thật giá thật, môi chân dài, ngũ quan minh phóng khoáng.

Ôn Tri Lê chột dạ trốn ra sau, Thẩm Tự chắc là rất ghét những vô nghĩa như thế này.

Tưởng Thanh Điềm nói: biết hai người là cặp đôi giả vờ, ta chẳng qua là may đúng thời điểm thôi gì?"

"Tôi thích cậu từ năm nhất, theo đuổi lâu như thế rồi, cậu không thể cho một cơ hội chứ?" "Nếu thực sự có điểm bị cô ta nắm thì đừng sợ, tôi có giúp cậu!"

Dương Bách Xuyên thấy xúc của Thẩm Tự âm thầm bị đè sợ khó thu xếp ổn thỏa nên chủ động ra giảng hòa.

"Mỹ nhân à, cậu có bạn gái rồi, kiểu danh chính ngôn đàng hoàng ấy. Cậu sắc như vậy, việc treo cổ trên một cây này chứ."

"Hay là chúng ta bạn WeChat nhé?"

Tưởng Thanh Điềm: "Biến cho khuất mắt."

Dương Bách Xuyên: ...

Ôn Tri Lê Nghiên Chi nhịn không bật cười thành tiếng.

Theo lý mà nói, trong đám đông thì khó bị phát hiện, nhưng Thẩm Tự bỗng quét mắt nhìn về phía

Ánh mắt anh ngay tức khóa chặt trên Ôn Tri Lê.

Cô còn chưa kịp lập lại hình tượng, mang theo một gương đang hớn hở hóng drama mà chạm phải ánh của Thẩm Tự.

Cô âm thầm nuốt ngụm nước bọt.

[Chơi ngông quá hóa rồi chứ gì.]

Ôn Tri Lê: [Mau mau cứu vãn tình một trăm tệ của

[Lao lên đó, tuyên chủ quyền đi.]

Cô chậm chạp bước nửa người, đi thẳng bên cạnh Thẩm Tự: không phải là nghi anh đâu nhé, em chỉ sợ anh bị cướp mất thôi."

"Thời gian không còn nữa rồi, đùi gà chưa rã đông đâu, là bây giờ chúng về nhà đi."

Mọi người xung quanh trầm trồ kinh ngạc, nước đi cao Một mặt thì tỏ đáng thương để bày tỏ mình đang ghen, mặt lại ngầm thông báo cho thủ biết cuộc sống thường ấm áp của hai người họ.

Biểu cảm của Thẩm so với lúc nãy nhạt đi rất nhiều. mày rủ xuống trước của anh trông giống như con dã thú chưa thuần hóa, toàn thân toát khí thế lạnh lùng, bực

Anh gật đầu với Tri Lê.

"Làm gì có ai đương kiểu như hai chứ? Mấy ngày nay người đã nắm tay lần nào chưa, đã hôn nhau cái nào chưa?"

"Mà còn ở đấy kịch?"

Thái dương Ôn Tri giật nảy lên một cái người này sao cứng đầu thế không

Thẩm Tự hạ thấp "Không liên quan đến

Lời đã nói đến này, thế nhưng đối vẫn nhất quyết không nhượng bộ, bầu không rơi vào trạng thái giằng

Ôn Tri Lê thầm không phải chỉ là tay thôi sao? Có to tát đâu chứ?

Cô dứt khoát đưa ra, vừa mới nắm một nửa bàn tay lớn của anh, Thẩm lại đột ngột rụt tay

Hai người nhìn nhau, khí như đông đặc

Xung quanh lập tức lên những tiếng xì chế giễu và cười lên không ngớt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận