Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 46 / 141  ·  32.6%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 46: Cọ đến mức anh khô họng nóng lòng
26/07/2026 21:24· 2,148 từ

Thẩm Tự từ hồi cấp ba nay luôn giữ thói quen sớm dậy sớm, chưa từng bất cứ việc gì ảnh hưởng đến giờ giấc hoạt. Cuộc sống của giống như một chương trình tính, chính xác đến phút. Anh chưa từng nghĩ có mình lại thức xem vào rạng sáng, lại còn có người khác ngồi ngay bên

Ôn Tri Lê ôm chặt lấy tay anh, trong tay khép ôm chiếc gối dựa. Nếu hình hiện ra cảnh kinh dị, cô sẽ giơ gối hình hoa hướng lên che mắt, hận không để nó mọc ra tu che luôn cả hai tai lại. Cánh tay anh cô lắc liên hồi, miệng không hỏi dồn: "Con ma đi Đi chưa thế hả anh?"

Mỗi lần bị dọa sợ khiếp xương quai xanh của cô khẽ run lên, hõm cổ ngừng phập phồng theo thở gấp gáp. Cô co những ngón chân tròn hơi thở dồn dập, anh chí có thể nghe cả tiếng nuốt nước bọt ực từ cổ họng cô.

"Đi rồi."

Ôn Tri Lê có vẻ rất tưởng anh, dù bị lừa lần liên tiếp nhưng hạ gối xuống để màn hình. Đến lúc giật nhận ra mình lại lừa, cô còn chẳng kịp giận mà chỉ biết nghiệp rúc đầu vào lòng anh. tay cô vòng qua ngang hông bụng anh, lớp vải mỏng manh không thể ngăn cảm giác mềm mại, mịn đầy kích thích. Thẩm Tự thấy lại nảy sinh hứng thế là lừa cô lần nữa.

Một bộ phim xem xong khiến Tri Lê tim đập chân đúng là phim kinh dị Hong Kong cổ điển, sáng xanh lè như muốn hồn người ta vậy!

Xem đến đoạn kết thì tư của hai người đã thay hoàn toàn từ lúc nào.

Bàn tay trái của Thẩm Tự xuống dưới người cô, lòng tay to bản áp vào eo, những ngón tay dài vô thức mơn trớn theo đường cong thắt Còn Ôn Tri Lê thì nửa đầu vào trước thiếu niên, cơ ngực săn chắc có độ đàn hồi sát vào mặt cô, cảm giác mái cực kỳ.

Đến phân cảnh cuối cùng khi thứ gì đó từ dưới ngoi đầu lên, cô lại dọa cho giật nảy mình. Cô hơi mệt mỏi vỗ vào người Thẩm "Xem xong rồi, đi ngủ mai em còn có sớm."

Thẩm Tự không đáp lại, cô đầu lên nhìn thì hóa anh đã ngủ thiếp đi lúc nào. Giỏi lắm, ra bật phim lên chỉ tra tấn một mình đây.

Cô chỉnh ghế sofa sang chế giường nhỏ, vừa làm vừa bầm: "Ngủ say rồi phải để em đắp rồi nhấc chân lên cho, là Thẩm đại gia Em là em chịu không nổi anh đâu, thôi nể tình hôm nay muộn thế anh vẫn đến đón em không gọi anh dậy nữa. được người bạn cùng phòng như em thì anh cứ mà thầm vui sướng đi nhé."

Sau khi thu xếp ổn thỏa Thẩm Tự, cô ngáp ngắn dài đi về phòng.

Năm phút sau, Ôn Tri Lê chăn và gối của mình ngoài, rúc vào nằm ngay cạnh thiếu niên. Cô nhẹ vào ngón tay út Thẩm Tự rồi thở "Vốn dĩ em đã sắp sạch cái phim đó Cô lấy ngón tay út trắng thon nhỏ của mình ngoắc lấy ngón tay anh: "Tất là tại anh đấy nhé, nên anh phải chịu trách

Thẩm Tự có đồng hồ sinh rất chuẩn, không dễ gì thay đổi chỉ sau một Ánh sáng ngày hôm dường như chói chang hơn khi, anh chậm rãi mắt ra, khi tầm mắt vào trần nhà thì khựng lại.

Ý thức lập tức kéo về, thở bỗng chốc nghẹn lại. chân anh đang bị một chân khác gác lên...

Cổ họng Thẩm Tự khô khốc, nhìn sang người đang nằm góc bên kia của ghế Gương mặt nghiêng của lún sâu vào gối, dáng ngoan ngoãn, yên phận, dây áo ngủ lộ ra đã trượt xuống tận tay. Thế nhưng đôi chân của hình như lại nhận chăn, có một chiếc chân đã hẳn vào trong chiếc chăn xám của Thẩm Tự. Chiếc gác thẳng lên bắp chân của niên, làn da mịn cọ xát làm cho khô cả họng, lòng dạ bồn nóng nảy.

Thẩm Tự nửa ngồi dậy, chăm nhìn Ôn Tri Lê suốt phút đồng hồ rồi mới đầu thu dọn giường Anh thuận tay tém lại chăn cho cô, dáng này đúng là bừa bãi chỗ nói.

Hôm nay anh không chạy bộ máy mà thay một bộ thể thao rồi đi thẳng lầu. Không khí trên chạy vô cùng trong lành, trạng anh không còn bực bội lạnh lùng như hôm qua nữa, cơn nhẹ thoảng qua như mang theo hương chanh dịu mát, chút một xoa dịu mọi sợi thần kinh của Thẩm Tự.

"Thẩm Tự?"

"Bạn trai của cô Ôn phải

Thẩm Tự quay đầu lại, lập nhận ra ngay thiếu niên đưa Ôn Tri Lê về vào tối hôm kia. nhạt giọng đáp: "Ừm."

Hai người chạy song song bên Cố Thời Thanh hai mươi tuổi, tuy nhìn bề ngoài vẻ thư sinh, tuấn nhưng cũng thuộc kiểu người quần áo thì gầy cởi ra thì săn chắc, múi.

"Cô Ôn không đi cùng anh

Thẩm Tự khẽ liếc mắt nhìn dù đã chạy được vài nhưng nhịp thở của anh cực kỳ ổn định: ấy vẫn đang ngủ."

Bước chân Cố Thời Thanh khựng một nhịp. Anh ta không người đối diện trông xa cách, quy củ vậy mà lại đưa ra câu trả lời đầy mờ đến thế. Điều này dễ khiến người ta lầm, hoặc có thể nói, đối cố tình muốn anh phải hiểu lầm.

Lúc Thẩm Tự đi lên, người ghế sofa vẫn đang ngủ một chiếc chân đạp hẳn bên ngoài, ôm kẹp chiếc chăn mỏng nằm nghiêng. Tri Lê mặc một váy ngủ, đôi chân dài nõn nà như ngọc gấu váy bị cuộn cọ lên tận đùi non trắng để lộ một nửa vòng hông trịa ngay trước tầm mắt Thẩm Tự. Góc chăn mà cẩn thận tém lại trước khi giờ cũng rối thành nùi.

Anh đặt đồ ăn sáng xuống, một ly nước lạnh rồi vào phòng tắm rửa.

Ngửi thấy mùi bánh bao nước phức, cái bụng của Ôn bắt đầu tỉnh giấc cả người. Cô đấu dữ dội để ngồi dậy, thấy ghế sofa bị ngủ lăn lộn làm cho xộn hết cả lên. bị Thẩm Tự nhìn thấy, cô cuồng bắt đầu trải chăn gối, dọn dẹp sofa sạch

Đến khi Thẩm Tự bước ra Ôn Tri Lê đã quần chỉnh tề, dáng ngồi ngay ngắn. Cô ngước lên, ngọt ngào hỏi anh: buổi sáng anh nha, hỏi trong số rất nhiều bao nhỏ xinh này, có thể được sở hữu một không ạ?" Đôi mắt ly khẽ nhướng lên, trông vô điệu đà, đáng yêu.

Thẩm Tự vừa lau mái tóc hơi ướt, giọng điệu thanh "Mua cho em đấy."

Ôn Tri Lê cực kỳ biết phối hợp, tung hứng: "Có người bạn trai tốt như em thật sự là đỗi hạnh phúc luôn á!"

Thiếu niên ngẩng đầu lên, hàng mày có chút ẩm ướt, mắt hẹp dài khẽ nheo "Cho tôi uống bùa thuốc lú à?"

"Ha ha ha ha Thẩm Tự, giờ anh còn biết nói đấy." Cô không trêu anh nữa, hai người ngầm hiểu mà không ai lại chuyện xảy ra hôm qua.

Chiều hôm đó, tiết học tự Thể dục nhịp điệu của Tri Lê bắt đầu. Đúng oan gia ngõ hẹp, Kỳ Kỳ cũng học lớp Giáo viên bảo buổi tiên cả lớp tập tìm điệu trước, mọi người thành một vòng tròn, cứ nghe tiếng trống vang lên lần lượt vỗ tay theo nhịp.

Ôn Tri Lê là một đứa nhạc lý, nguyên chủ thế thì cô cũng y như Suốt hơn hai mươi cuộc đời, cô chỉ biết đúng một bài thể buổi sáng. Đến lượt cô, kể là tiếng trống nhịp điệu gì, cô hoàn toàn nghe ra được cái cả. Thế nhưng được cái da cô dày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=46]

Phùng Kỳ Kỳ cậy mình có nền tảng học múa nên tin một cách mù quáng: cái này mà cũng nghe ra được, chắc não phát triển không thường rồi."

Không ít người trong lớp lập đổi sắc mặt, thế mà không những không nhận bầu không khí, ngược còn cố tình kiếm chuyện tìm cảm giác tồn "Tôi đang nói cậu đấy, Tri Lê."

Ôn Tri Lê xua xua tay: học Phùng này, cậu đừng cậy đại não của mình triển không tới nơi chốn rồi muốn làm làm, làm ảnh hưởng sự tự tin tiến bộ mọi người chứ."

Cố Nghiên Chi đứng bên cạnh dị ứng với mấy đứa đến mức sắp phát điên: thần kinh."

Phùng Kỳ Kỳ chỉ bằng năng của một mình mình mà tội với tất cả những bình thường trong lớp, ai thèm đứng chung hàng cô ả nữa. Sau học, ả ta chạy lên giáo viên khóc lóc khổ, bảo là Ôn Tri Lê đầu cô lập mình. khi check lại camera giám sát, ràng là Phùng Kỳ Kỳ mào chuyện trước, giáo viên chỉ đành đứng ra hòa giải, dành cả hai bên.

Ả ta chặn đường Ôn Tri giọng điệu vô cùng bất "Tôi biết bí mật của rồi đấy!"

Tim Ôn Tri Lê bỗng chốc lại, ả ta biết mình sách rồi sao?

[Không thể nào, một tiểu thế chỉ có duy nhất một thống thôi.]

Ôn Tri Lê: [Cậu lại sống rồi đấy à.]

[Hồ Hán Tam tôi lại trở rồi đây!]

[Tối qua cô với Thẩm Tự qua thế nào rồi? Thấy không phải ra đường ngủ cầu là tôi yên rồi.]

Bị hệ thống hỏi một câu, đầu Ôn Tri Lê lại lên vài mảnh ký ức tối hôm qua. Nếu mà biết mình đã lén múi ngực của Thẩm liệu nó có nhảy dựng lên tại chỗ không Nếu nó mà biết hôm qua nằm chung giường chung với Thẩm Tự, liệu nó có ra dòng điện mười vạn không?

Phùng Kỳ Kỳ thấy cô không phản ứng gì, liền hắng nói lớn: "Trước đây cậu hành chăm chỉ như từ sau khi yêu đương Thẩm Tự thì lại thèm học nữa, cố tình làm thêm để tìm mình một cái cớ danh chính thuận hòng kiếm sự hại chứ gì."

"Ngay cả chuyện đổi phòng ký xá chắc cũng là do lên kế hoạch từ trước không? Cậu chẳng qua đào mỏ, hám tiền của Tự thôi!"

[Vãi chưởng, tôi nghe ả ta mà suýt chút nữa thì thuyết phục luôn rồi đấy.]

Ôn Tri Lê: [Đáng tiếc là trình suy luận thì đúng chỉ có kết quả bét.]

Cô khẽ bật cười một tiếng, điệu vô cùng bình tĩnh lại đâm trúng tim đen đối phương: "Nếu cậu quả quyết như vậy, thì gì phải lén lút máy ghi âm làm gì

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận