Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 141  ·  8.5%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 12: Rõ ràng, đây là đồ đôi
12/07/2026 17:13· 1,694 từ

Ôn Tri Lê đi lướt qua anh, rót một ly nước

Mùi nước ngọt vị cam.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Thẩm thấp giọng hỏi.

Có được sự phản hồi từ nghe, Ôn Tri Lê liền giọng điệu sinh động lại câu chuyện mình đã giữ bình tĩnh trong cơn cấp, đấu trí đấu dũng với gà công nghiệp" kia như nào.

"Cuối cùng, bố mẹ cậu ta đưa thêm cho em năm tệ, bảo là tiền thường đấy."

"Ngày mai em mời anh ăn người nghe có phần."

Ôn Tri Lê kéo cổ áo ngửi ngửi: "Eo ơi~ cái này thật là tỉnh ngủ."

Cô xua xua tay: "Em đi đây, sao anh vẫn đứng thế, không phải định phòng làm việc à?"

Ôn Tri Lê đã có một quan sát sơ bộ về sinh hoạt của Thẩm

"Ừ."

Lúc mở cửa, anh quay đầu hỏi Ôn Tri Lê đang quần áo: "Em còn tìm việc làm thêm?"

"Đúng vậy, học kỳ này chắc không lấy được học bổng phải tự kiếm tiền học phí thôi."

[Cô cứ thế mà để lộ một cách tự nhiên vậy hả?]

[Làm ơn đi, cẩn thận kẻo ta chia tay cậu bây

"Tại sao lại không lấy được?"

[Đến rồi đến rồi, anh ta ngờ rồi kìa.]

Sắc mặt Ôn Tri Lê vẫn thường: "Sức lực có hạn, vụ chính của em kỳ này vẫn phải đặt vào kiếm tiền."

"Thực ra trước đây là em sai."

Ánh mắt Thẩm Tự rất nhạt, chuông đồng hồ trong phòng tích tắc tích tắc vô cùng yên bình.

Cô tiếp tục giải thích: "Không vì tiền học phí mà phải bóp mồm bóp tiền không phải do tiết kiệm ra, phải đi kiếm."

Hệ thống không kịp ngăn cản, thét điên cuồng trong đầu Tri Lê.

"Anh có thấy thất vọng về không?"

Đôi mắt cô hiện lên vẻ chồn, tội nghiệp nhìn Thẩm

"Không."

"Mọi lựa chọn đều đáng được trọng."

Ôn Tri Lê không ngờ đối lại nói như vậy, cõi khẽ lay động, cô một nụ cười chân thành.

Đuôi mắt cong lên, lọt vào Thẩm Tự dịu dàng như trăng.

"Anh tốt thật đấy."

Cô quyết định ngày mai sẽ những con tôm thật là để bồi bổ cho Tự.

Sau khi tắm rửa xong, mái nằm trên giường.

Chăn ga gối đệm mới của ánh nắng mặt trời, thơm.

Màn hình điện thoại lóe lên tia sáng mờ.

Là Thẩm Tự.

Anh vậy mà lại chuyển khoản nghìn tệ.

Chỉ là nấu một bữa tối thực sự không dùng hết như vậy.

[Cô xem kìa, cô giả nghèo khổ, ép nam chính đến nào rồi.]

Ôn Tri Lê: [Tôi cũng không anh ta...người này tính ra tốt bụng ghê.]

Cô rất khó để mô tả người Thẩm Tự, luôn cảm không có từ ngữ phù hợp để diễn tả.

Cô nhận tiền, sau đó chuyển lại một nửa.

Ôn Tri Lê: [Ông chủ, không nhiều như vậy đâu, một được rồi!]

Ôn Tri Lê: [Thế anh nhận đi chứ.]

Đúng là kiểu "đã xem nhưng trả lời".

Ôn Tri Lê: [Vậy tháng sau đừng chuyển nữa nhé, coi đây là tiền ăn hai tháng.]

Ôn Tri Lê: [Cứ thế này em áp lực lắm.]

Ôn Tri Lê: [^ ^]

Sáng nay cô học tiết ba bốn, nên ngủ đến tận giờ.

Dậy sắp xếp lại gối ôm chăn mỏng mới mua, cô thể tưởng tượng một buổi chiều thảnh thơi nào cô vừa uống trà vừa ăn gà rán, nằm ườn sofa cày phim, khoảng thời tốt đẹp biết bao.

Để cảm ơn sự hào phóng chủ nhà, cô đã mua rồng và cá vược tươi về nuôi trong xô.

"Tối nay mới xử các cưng

Cố Nghiên Chi mua bữa sáng cô và giữ chỗ sẵn.

"Cảm ơn bồ nha!"

Ôn Tri Lê cảm động gặm mì kẹp thịt, cảm giác ngày nay chắc phải lên mấy lạng thịt rồi, trong vô cùng mãn nguyện.

"Tri Lê, không ngờ cậu lại Tiểu Đầu Bếp Trung Hoa ngon tuyệt cú mèo Món thịt bò xào cay đó, kết cấu thịt đó! thần linh ơi!"

Cố Nghiên Chi hoàn toàn bật độ fan cuồng, nói liến liến thắng.

"Khiêm tốn, khiêm tốn thôi."

Dù da mặt dày như lúc này cũng có chút mặt.

"Đúng rồi, việc dạy kèm của có thuận lợi không?"

Bánh mì kẹp thịt bỗng nhiên thơm hẳn.

"Cũng tạm."

"Đó là họ hàng bên ngoại mẹ tớ, tớ cũng không lắm. Nghe nói trước là con một, năm ngoái bố sinh thêm đứa thứ thế là cậu ta bắt đầu loạn."

Ôn Tri Lê gật đầu, hóa là như vậy, hèn gì ta lại bảo bố cũng chẳng thèm hỏi han gì.

"Bố mẹ cậu ta khá quan đến cậu ta đấy, cuối còn đưa thêm cho năm trăm tệ."

"Tại sao? Cậu ta bắt nạt à!"

Cố Nghiên Chi đánh giá lượt từ trên xuống dưới, ăn uống ngon thì mới thở phào nhẹ nhõm.

"Chút chuyện vặt thôi, bố mẹ ta khá hài lòng về còn tăng lương cho thêm năm mươi tệ một buổi, chân thành mong tớ từ bỏ cậu ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=12]

"Tri Lê, nhà họ khá giàu đấy, cậu cứ yên tâm làm, kiếm được ngày hay ngày nấy."

"Tớ cũng nghĩ vậy, mặc số hai trăm rưỡi nghe được lọt tai cho

Hai người nhìn nhau cười, đúng một con số "hai trăm hài hước.

Ôn Tri Lê mở ứng dụng dụng lên, vận may đúng không tệ, cô tìm một công việc làm chăm sóc hàng tiếng anh trực

Thù lao mười lăm tệ một hoàn toàn có thể tranh làm những lúc rảnh trên lớp.

[Nếu cô đem cái chí tiến tìm việc này đặt vào học hành thì đã thành tài rồi.]

Ôn Tri Lê: [Cứ học theo của nguyên chủ thì sớm cũng đi ăn

Chiều nay tiết một tiết hai có tiết, cô đi về hộ.

Trên tay xách theo cặp cốc nhiệt mua ở quầy khuyến ven đường.

Cô rửa sạch sẽ, xếp đối nhau rồi chụp ảnh gửi Thẩm Tự.

Ôn Tri Lê: [Tặng anh này, một cái em một cái.]

Thực ra là mua một tặng

Ôn Tri Lê: [Cảm ơn anh đẹp trai tốt bụng của ta.]

Thực ra từ cô muốn đầu là "tiền nhiều nứt

Ôn Tri Lê nhìn lịch sử chuyện, ngôn ngữ mẹ đẻ lúc này là lời", người này sao chuyện có thể giải quyết một từ duy nhất thế nhỉ?

Ôn Tri Lê: [Xin hãy trả là vui hay là không ^ ^.]

Đối phương im lặng ròng hai phút.

Trong phòng khách đột nhiên vang tiếng cười ngặt nghẽo của Tri Lê: [Anh ta là hợp làm bài tập trắc hơn.]

[Thế này cũng được á???]

Ôn Tri Lê: [Cậu không hiểu người mắc chứng cuồng sạch bắt buộc phải chọn trong hai, nếu không anh ta khi mất ngủ cả mất.]

Tại Viện Tài chính.

Thẩm Tự nhìn bức ảnh trên hình, hai chiếc cốc hoạt một con thỏ màu một con cáo màu xanh.

Rõ ràng, đây là đồ đôi.

Đầu ngón tay hơi lạnh của trong một khoảnh khắc bỗng lên một cảm giác dại khó lòng nhận biết.

Điều này có chút chệch hướng với mối quan hệ yêu anh đã lên hoạch.

Đối phương dường như đang nhắc rằng mối quan hệ này thể tiến vào giai tiếp theo rồi.

"Nghĩ gì thế?"

"Không phải đang nghĩ đến gái của cậu đấy chứ?"

Người thiếu niên ngồi ghế phía quay đầu lại, giọng điệu thuộc tùy ý.

Cậu ta mặc một bộ đồ hiệu thời thượng, giữa lông mang theo vài phần chọc.

Sự im lặng hiếm thấy của phương khiến người vốn đang ơ kia phải nghiêm hơn vài phần.

"Cũng không biết cậu tìm đâu nữa, tớ thấy trông cũng bình thường." Cậu ta dò xét.

"Dương Bách Xuyên."

Nghe ra lời cảnh cáo của Tự, Dương Bách Xuyên liền lại vẻ cợt nhả: anh em, cậu đừng nói phải bẫy lừa tình tiền đấy nhé."

Ông nội của Dương Bách Xuyên ông nội của Thẩm Tự bạn thân, thường xuyên nhà nhau làm khách, qua lại mấy năm, hai người thành bạn nối khố.

Dương Bách Xuyên tính tình cởi khéo giao tiếp, đối với cách cổ hủ như Tự cũng thích nghi rất tốt.

"Bạn gái tớ từng quen xếp thành một lớp học đấy, cái đứa đến con gái còn chưa từng nắm cậu mà lại đi ngờ tớ à?"

"Quay lên đi."

"..."

"Tớ là sợ cậu phải nếm đau khổ của tình yêu

"Không có."

Dương Bách Xuyên nhìn bộ dạng đầu vẫn vô cùng bình của anh, đoán chừng vẫn chưa đến mức đánh mất trí.

Liếc mắt qua điện thoại của cậu ta thắc mắc: "Cậu mua máy rửa bát Cậu có biết nấu cơm đâu."

"Quà đáp lễ." Thẩm Tự bấm đơn, thản nhiên trả lời.

"Người ta tặng cậu cái cậu lại tặng máy rửa

Cậu ta tò mò hỏi.

"Nâng cao hiệu suất."

Dương Bách Xuyên không hiểu, nâng hiệu suất của ai? Rửa bát thì có cái mà phải vội vàng chứ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận