Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 141  ·  9.2%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 13: Thẩm Tự, anh bị mất cảm giác đau rồi à
12/07/2026 17:13· 1,869 từ

Vừa tan học lúc năm giờ Ôn Tri Lê đã lao về nhà để làm cá bóc

Cô tha hồ trổ tài trong

Thoáng nghe thấy tiếng khóa mật vang lên, cô theo thói hướng ra phía cửa gọi một "Anh về rồi đấy à."

Thiếu niên trầm giọng "Ừ" một

Lúc thay giày, nhìn đôi giày được xếp ngay ngắn, Thẩm thầm công nhận đối phương quả là một người bạn cùng hợp cách.

Ngoại trừ việc hơi nói nhiều chút.

Ngay cả khi không có người cô vẫn có thể tự tự trả lời.

"Thẩm Tự, em phát hiện ra cái ngõ phía trước cái chợ dân sinh đấy, anh xem thế nào?"

Thiếu niên vẫn như mọi khi, đến bàn rót một ly ấm trước.

Chỉ là chiếc cốc anh dùng trước đã được cất vào giá, trên bàn giờ chỉ còn bộ cốc đôi kia.

Chẳng đợi anh trả lời, Ôn Lê đã nói tiếp: "Em bảo là lần trước mua thịt bị chém đẹp rồi mà, lại vẫn thấy xót tiền!"

Anh liếc mắt nhìn về phía bếp, cô gái nhỏ đang chiếc tạp dề hình thỏ mới thành thục đảo chảo lật ăn.

Mấy lọn tóc bên mai rủ vai, cũng giống như chủ của nó, vừa ngoan ngoãn lại sinh động, toát lên một sống mềm mại.

Phần dây tạp dề thắt quanh cổ trắng ngần, siết nhẹ làn da mịn màng, thấp thoáng vệt hằn đỏ nhạt.

"Mau lại đây rửa tay rồi thử món tôm em đặc làm cho anh này." Mắt cô lên ngập tràn ý cười, cằm nhìn anh nháy mắt: "Nước bí truyền của Ôn Lê đấy nhé."

Hàng lông mi dày và cong như chiếc quạt nhỏ chớp đổ một khoảng bóng râm đầy nhót dưới mắt.

Thẩm Tự sải bước đi vào.

Ôn Tri Lê thuận tay đưa rửa tay cho anh, cố trêu: "Không có chi nha."

Bàn tay đang đưa ra của niên khựng lại một nhịp, mấp máy mi mắt nhìn cô.

Nhưng ai kia đã sớm quay đi.

Ánh hoàng hôn từ cửa sổ vào, cô đứng ở ranh của vùng ngược sáng, vầng hào quanh người có chút chói

"Mau lại đây, làm xong rồi."

"Đúng rồi Thẩm Tự, anh thuận bưng đĩa cá kia ra hộ em với, ở trong nồi ấy."

Ôn Tri Lê ở bên ngoài biện bát đũa, hiện tại cũng tuân theo "thẩm mỹ đối

Sống dưới mái nhà của người thì phải học tập theo chuẩn của người ta chứ.

Thẩm Tự vẫn thản nhiên đáp tiếng.

Giây tiếp theo, đồng tử của Tri Lê như vỡ vụn!

Thẩm Tự vậy mà lại dùng trần bưng đĩa nướng!!

Cô run lẩy bẩy hỏi: "Anh... anh không thấy nóng à?"

"Găng tay cách nhiệt chẳng phải trong ngăn kéo sao?"

Vẻ mặt người đàn ông vẫn thường, bước đi vững vàng đĩa cá vào chính giữa bàn.

Lúc buông tay ra, phần thịt đầu mười ngón tay đã ửng lên một mảng.

Ôn Tri Lê nhíu chặt mày, tuột cái "khúc gỗ" kia trong bếp, vặn vòi nước lạnh.

Cô nắm lấy hai bàn tay anh đặt dưới dòng nước để hạ nhiệt, hơi thở cũng dập hơn, cô tức giận "Sao anh ngốc thế hả, đau không biết kêu lên

"Thẩm Tự, anh bị mất cảm đau rồi sao? Em nhìn mà cũng thấy đau chết đi

"Biết thế em đã chẳng bảo bưng rồi, ngốc chết đi dùng cái giẻ lau để lót tốt hơn là bưng bằng trần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=13]

Bàn tay anh được bao bọc những ngón tay thon nhỏ xúc giác đột nhiên trở nên cùng nhạy bén.

Tay của cô quá đỗi mềm

Ôn Tri Lê đứng chen chúc bên cạnh anh, hai cẳng áp sát vào nhau không một cách, hơi thở sạch sẽ ấm áp của cô từng chút làm phóng đại các quan của anh.

Ánh tà dương ngả bóng vào nhà, bóng của hai người lên bức tường, trông giống như ôm nhau.

Hệ thống ở trong đầu lo vó: [Đừng mắng nữa của tôi ơi, đừng mắng nữa! nhỡ anh ta quét đuôi cổ cô ra khỏi nhà thì sao?]

Trong lòng Ôn Tri Lê chợt một cái, hỏng rồi, vừa cô lỡ mắng anh ngốc mấy ấy nhỉ?

[Hai lần! Thẩm Tự im lặng kìa, chắc chắn anh ta kìm nén cơn giận đấy!]

[Cái hệ thống xui xẻo như sao lại va phải đứa xẻo như cô cơ chứ, hu hu...]

Ôn Tri Lê ngượng ngùng buông ra, hạ thấp giọng xuống: xả nước thêm một lát nữa em đi lấy đá viên."

Suốt quá trình đó cô đều gầm mặt đi về phía lạnh.

Tầm mắt của Thẩm Tự dừng trên dòng nước chảy, những ức vốn bị chôn vùi sâu lâu đột nhiên ùa về.

"Đừng hét nữa! Con là anh đau một chút cũng được đâu."

"Đừng làm Khang Khang sợ, Thẩm con không thể nhẫn nhịn chút được sao?"

Đồng tử đen kịt như mực lên một sự xao động nhưng nhanh chóng bị đè ép

Ôn Tri Lê dùng một chiếc nilon dùng một lần bọc ít đá viên, vặn khóa vòi lại, đứng trước mặt anh anh chườm lạnh.

"Xin lỗi anh nhé, vừa rồi không cố ý mắng anh

"Anh có đau lắm không?"

Đỉnh đầu cô có vài sợi tơ mềm mại, Thẩm Tự nhiên rất muốn nhìn vào mắt

Ôn Tri Lê thấy anh không lời nào, thấp thỏm ngẩng lên nhìn anh.

Đằng nào cũng ăn một dao, xin một kết cục dứt đi!

Ánh sáng vụn vỡ phản chiếu mắt cô, bên trong đó có một mình hình bóng của Tự.

Đồng tử thiếu niên khẽ run một cách khó lòng phát anh nhanh chóng dời tầm mắt nơi khác.

"Đỡ hơn nhiều rồi."

Ôn Tri Lê nghe thấy nhịp của đối phương hơi loạn, giọng điệu vẫn trầm ổn, chắc không tức giận rồi.

"Có phải anh chưa từng vào bao giờ không?"

"Ừ."

...Đúng là cái số làm nam có khác.

Ôn Tri Lê nhìn đĩa tôm đẽ do chính tay mình lại nhìn sang bàn tay của thiếu gia tôn quý đối vẫn còn đang đỏ ửng.

Haiz.

Chuyện vừa rồi đã làm chậm một chút thời gian dùng còn chưa đầy nửa tiếng nữa đến bảy giờ, Thẩm Tự hồ có cảm giác mất kiểm vì kế hoạch bị trộn.

"Đừng nhíu mày nữa, em biết đang muốn ăn tôm rồi."

Anh nghe vậy thì ngẩng đầu đang định mở lời giải

Ôn Tri Lê đã dùng khăn lau sạch tay, đeo găng vào bắt đầu bóc tôm.

Rất nhanh sau đó, một con béo ngậy nhiều thịt đã bóc xong, chấm đẫm gia vị đặt vào trong bát của Tự.

Cô trêu chọc: "Ăn đi thiếu em bóc cho anh đấy."

"Đừng có ngại ngùng, anh chỉ khen em làm món này là được rồi."

Thẩm Tự nghiêm túc gật đầu: ơn."

Thấy anh thực sự không giận, Tri Lê cũng hoàn toàn tâm, bắt đầu ra sức "đút giống như con sen nuôi

Thẩm Tự ở một vài khía nào đó khá giống với chú mèo cao sang lạnh lùng.

Có điều mèo thỉnh thoảng còn ra khía cạnh quấn người, Thẩm Tự ấy à, điều đó chắn là không có cửa

"Hôm nay không đi dạy kèm

Hiếm khi Thẩm Tự chủ động chuyện để nói, Ôn Tri liền nhiệt tình đáp lại gấp lần.

"Thứ ba, thứ năm, chủ nhật dạy. Anh không biết đâu, trẻ đó trông cao ráo đẹp thế mà tính cách cứ ma vương đầu thai ấy."

"Là nam sinh à?" Giọng điệu Tự rất nhạt, mang theo lơ đãng.

"Đúng vậy, sang năm là lên học rồi. Em nghe Chi nói, trước đây cậu ta hình là một đứa trẻ rất nhưng năm ngoái bố mẹ sinh đứa thứ hai là đứa em gái, chắc quen được."

"Ừ, tôi ăn no rồi."

Thẩm Tự đứng dậy, để lại bóng lưng vô cùng và lạnh lùng.

[Cô đúng là toàn nhảy nhót điểm lôi của nam chính vừa thoát khỏi hang sói lại ngay vào miệng cọp.]

Ôn Tri Lê: [Tôi quên mất!]

[Cô để tâm một chút đi tôi với.]

Ôn Tri Lê: [Lỗi của tôi, của tôi, hèn gì chưa giờ mà anh ta đã đi phòng rồi.]

Thẩm Tự cũng có một người trai, đứa trẻ đó được ra vào khoảng thời gian bố anh yêu thương nhau nhất.

Còn sự ra đời của anh khiến mối quan hệ của mẹ có một thời gian đóng đến mức nghẹt thở.

Đêm đến, Ôn Tri Lê cứ tục nghĩ về bóng lưng Thẩm Tự.

Dáng người cao lớn cùng với hiện ngốc nghếch không biết đau của anh.

Trằn trọc thao thức mãi.

Cuối cùng cô vẫn quyết định tin nhắn an ủi đối một chút.

Ôn Tri Lê: [Thẩm Tự Thẩm ngày mai em làm món xào ớt cay mà anh thích nhé.]

Sau khi nhận được câu trả Ôn Tri Lê mới an đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, tiết ba tiết của Ôn Tri Lê Triết học đại cương, thông thường học ghép chung với các khác.

Phòng học lớn gấp đôi phòng của các lớp chuyên ngành thường, bảng đen cũng có tận tấm trên dưới trái phải, bên màn chiếu mỗi bên có cái.

Vừa vặn lúc Ôn Tri Lê vạch thời gian bước vào, phòng học đột nhiên xôn xao vỡ trận.

"Ồ ồ ồ đúng là cô kìa!"

"Trời ạ, không ngờ trong đời lại có ngày được hóng ở ngay hàng tiền tuyến thế

"Ơ kìa, sao cô ấy lại bừa thế, không nhìn thấy trai mình à?"

"Nam thần Thẩm có vẻ cũng nhìn thấy cô ấy, vẫn lật sách kìa."

"Không thể nào, là người yêu nhau mà lại không biết phương học chung một phòng học

"Truyền lệnh xuống: Cặp đôi nhựa

"Truyền lệnh xuống: Các vị xếp cho ngay ngắn đi, chia một cái là có người bổ vào chỗ trống liền."

[Đứng dậy mau, sang ngồi cạnh Tự kìa!]

Ôn Tri Lê đột ngột quay đầu lại.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận