Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 44 / 141  ·  31.2%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 44: Anh đến đón em về nhà
26/07/2026 21:23· 1,983 từ

Thẩm Tự lấy điện thoại từ phòng ra, bấm kết nối trước mặt Ôn Tri để cô yên tâm.

"Về phòng đi."

Ôn Tri Lê: "Được rồi, anh cần nói chuyện đâu, có thì cứ 'ừm' hai được."

Lúc quay người đi, cô hơi ngùng nói một câu: "Cảm nhé."

Chẳng thèm quan tâm đối phương nghe thấy hay không, cô đầu chạy biến về rúc sâu vào trong chăn.

Cũng may cô nghĩ ra được giao kèo tuyệt vời này, không cứ nhắm mắt trong đầu toàn hình ảnh quỷ. Nghĩ đến lý tại sao bản thân tự dưng chọn xem kinh dị, cô thật sự thương cho cái số nghiệp tự chuốc khổ của

"Thà nhắm mắt lại rồi nghĩ Thẩm Tự còn hơn, dù cũng đỡ sợ hơn phim The Shining kia."

Ai đó trong lúc vô tri giác đã lỡ nói tuột nghĩ trong lòng ra

"Tại sao lại nghĩ đến tôi?"

Ôn Tri Lê: [Ờ chết tiệt.]

"Thì... cảm thấy hình như anh được vui cho lắm."

Thẩm Tự: "Không có."

Ôn Tri Lê thầm nghĩ, cái cao nhất của con người bản thân còn tự nhận ra sự thay đổi xúc của chính mình.

"Phải phải phải, anh không có, em đoán mò thôi."

"Sắp mười một giờ rồi, em ngủ đây."

"Em cứ ngủ đi, tôi nghe tiếng thở của em."

"Ừm."

Năm phút sau, Thẩm Tự nghe thở đều đặn của Ôn mà rơi vào một lát. Hóa ra lời nói có thể đặt xuống là ngủ ngay tức quả thực chẳng chút nào.

Sáng hôm sau, vẫn là Thẩm lái xe đưa cô đến họ Ôn để dạy bởi vì chiếc xe điện cùi tối qua dắt về quá nên quên béng không cắm sạc.

Ôn Tề Minh còn chu đáo sẵn hai ly trà sữa, rằng lần này tuyệt không có trò chơi khăm nào

Chà, tụi nhóc thời nay xin nhau mà cũng biết dùng "vừa đấm vừa xoa" thừa bài bản vậy sao?

Ôn Tri Lê ban đầu khá vẻ, nghĩ bụng lát nữa khen ngợi thằng bé trận ra trò, áp dụng phương giáo dục khuyến khích. đến khi nhìn thấy vở kiểm tra chính thê thảm không nỡ nhìn, chỉ muốn tự vả mình hai cái bốp!

"Từ vựng của cái unit này cậu dắt đi du lịch bỏ quên không mang đấy à?"

"Tôi dùng ngón chân để học lòng cũng không viết sai cách vô tri như này đâu."

Cô giật phắt ly trà sữa tay cậu thiếu niên: "Uống uống, uống cái gì uống, lo mà học thuộc lòng tôi!"

Ôn Tề Minh cụp đôi mắt hoa xuống, trông y như chú gà chọi vừa trận: "Hung dữ cái gì dữ, coi chừng mau xấu xí đấy."

Ôn Tri Lê lấy cuốn vở nhẹ vào sau gáy cậu "Xấu xí còn đỡ ngốc chết."

Hèn chi tự dưng lại tặng sữa cho cô, đúng là chiến thuật cho ăn ngọt trước rồi mới rút roi ra sau mà.

"Tôi có ngốc đâu, đầu óc thông minh lắm đấy nhé, nhất môn tự nhiên

Ôn Tri Lê thản nhiên đáp: vậy, đầu óc cậu không chỉ là bị úng chút thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=44]

Ôn Tề Minh bị cô ép học thuộc lòng thêm nửa đồng hồ, vượt qua từ một trót lọt thì Ôn mới chịu ra

Lúc chuẩn bị đi, dì giúp nhét vào tay cô một trái cây: "Tiểu Ôn hôm nay lại dạy lố giờ hả cháu? Vất vả cháu quá, chủ nhà dặn là cháu không phải đặc biệt chiếu cố bé quá mức đâu."

"Cảm ơn dì ạ, dù sao cũng không vội, không sao ạ."

Cô đi từ trên lầu xuống, gió cuối tháng chín mang chút se se lạnh.

Sắp đến kỳ nghỉ Quốc khánh

Sau khi quẹt thẻ chấm công quán, cô hớn hở chạy tìm Hứa Kỳ để ca. Phối hợp giữa ba buổi kèm và công việc thời gian ở đây, góp chắp vá lại có thể được nghỉ ngơi bốn ngày!

"Em định đi du lịch à?" Kỳ hỏi.

"Không, em nằm ườn ở nhà

Ánh mắt đối phương nhìn Ôn Lê thoáng qua một chút mộ hiếm thấy.

"Chị không được nghỉ sao?"

Hứa Kỳ mím môi: "Chị là Hoa'."

Ôn Tri Lê kinh ngạc nhìn bạn: "Chị mà cũng biết em bé nữa hả?"

Hứa Kỳ nhìn bề ngoài có cao ngạo lạnh lùng nhưng chất con người lại kỳ đáng yêu, hỏi gì đáp chỉ có điều câu lời có lọt tai không lại là chuyện

"Tại vì chị ngầu quá, nên con nít đứa nào cũng bám theo sau đuôi

Ôn Tri Lê đồng tình gật "Hèn chi chị chạy nhanh thần, lần nào cũng thẻ sát nút giờ chót." một ngón tay cái đầy thành ý: "Đỉnh sự!"

Sau khi tan làm.

Ba người dọn dẹp nốt công cuối ngày, Vương Tử Nhạc Ôn Tri Lê chịu nhiệm mang rác ra đổ hẻm. Cả hai mệt rời nên chẳng ai nói câu nào.

Đột nhiên, Ôn Tri Lê loáng nghe thấy một tiếng khóc cực kỳ ngắn ngủi. khi cô dừng bước lắng nghe lại thì xung quanh tiếng lá rụng một con mèo mướp cam đang dựng ngược đuôi gầm gừ với hai

"Tri Lê, sao thế?"

"Hình như tớ nghe thấy tiếng

"Làm gì có đâu, tụi mình nhanh rồi đi vào đi, đây cứ thấy ghê thế nào ấy."

"Nhạc Nhạc, sao chỗ này có một cây đèn đường thế?" Tri Lê bắt đầu nổi da gà, cô chợt nhớ bộ phim kinh dị qua.

"Đợt trước nó bị hỏng mà thấy ai sửa, camera ở cũng chưa lắp, chẳng thèm ngó ngàng tới đâu."

Cô đưa tay xoa xoa bắp mình: "Đi thôi đi thôi, tớ nghe nhầm

Nhưng ngay khi hai người chuẩn bước ra khỏi con hẻm, thống đột ngột ngoi tiếng.

[Ôn Tri Lê, cô không nghe đâu.]

[Nếu là tự cô đứng ra chặn thì không tính là phá vỡ trật tự tiểu thế giới này nhé.]

Tim Ôn Tri Lê thắt lại: tự dưng cậu nghiêm túc xuất vậy? Ngăn chặn cơ?]

[Ngay chỗ góc cua vừa rồi, gã đàn ông say xỉn mới lôi một đứa gái vào trong đó.]

Ôn Tri Lê lập tức nổi [Mẹ kiếp sao bây giờ mới nói hả?!]

Hệ thống lúc này lại im không một tiếng động.

Cô cũng chẳng còn thời gian mà truy hỏi, liền nắm tay Vương Tử Nhạc: kẻ buôn người, mau báo cảnh đi!" Rồi cô nói tốc độ cực nhanh: ba phút nữa tớ trở ra thì cậu hãy đoạn âm thanh tiếng xe cảnh sát thật to nhé!"

Vương Tử Nhạc nghệch mặt ra chỗ: "Hả?"

Nhưng gương mặt vốn dĩ luôn tiện lười biếng của Ôn lúc này lại tanh, căng thẳng tột độ, luôn hai cái thùng lao thẳng về phía cua.

Vương Tử Nhạc lập tức hoàn vội vàng bấm số gọi sát. Tim cô nàng thình thịch như muốn nhảy ra lồng ngực, nhưng hai nỗi sợ hãi nguy hiểm mà như đóng đinh chặt xuống đất, cách nào nhúc nhích

Bên trong truyền ra tiếng "loảng liên hồi, hình như là hai cái thùng rác quán va đập vào nhau, ngay đó lại vang lên một gã đàn ông bới thô lỗ.

Tim Vương Tử Nhạc đập thình thình thịch!

Chẳng biết lấy đâu ra lòng cảm, cô nhặt đại một gạch bên lề đường, sẵn báo thức trên điện thoại hét lớn:

"Tri Lê! Tớ tới đây!"

"Đồ bắt cóc chết tiệt, chạy đâu hả! Cảnh sát tới ngay bây giờ đây!"

Ngay khi cô nàng định lao trong thì thấy Ôn Tri trông như một nữ binh, đang bế thốc cô chạy những bước lớn ra ngoài.

"Còn nhìn cái gì nữa, mau đi chứ!"

Lúc này cô nàng mới nhìn gã đàn ông phía sau kẹt trong bóng tối, bị cái thùng rác úp ngược đang xoay mòng mòng, chân loạng choạng.

Cô nàng tức giận ném mạnh gạch vào cái thùng rác đầu gã: "Chết đi rác rưởi!"

Hai người phối hợp với nhau, người cõng cô bé trên chạy thục mạng về quán rồi cuống cuồng khóa chặt lại.

Hứa Kỳ nghe thấy tiếng "rầm" cái bèn quay đầu lại

"Hai người đi đổ rác mà nhặt được một đứa con mang về nữa hả?"

Vương Tử Nhạc vẫn chưa hoàn nói liến thoắng một hồi lại toàn bộ tình nguy hiểm vừa rồi, sắc mặt ba người đều trở cùng nghiêm trọng.

"May mà con bé không sao, là bị gã kia bịt ngất đi thôi." Cô thở phào nhẹ nhõm.

Ôn Tri Lê thở hồng hộc, tay vẫn còn run lẩy "Cũng may là gã thái đó có uống rượu nên óc lú lẫn không biệt được đông tây bắc."

"Tri Lê, phản xạ của cậu thật đấy, tớ còn chẳng ra tí gì luôn."

Ôn Tri Lê chột dạ giải đại: "Mắt tớ nhìn trong đêm tốt lắm."

Không lâu sau, cảnh sát đã nơi. Tên tội phạm bị gọn tại trận, hóa lại là người quen gây án!

Bố mẹ đứa trẻ sốt ruột phát điên, vừa khóc vừa nhiếc gã kia, sau cứ khăng khăng đòi rút tiền tạ ba người bọn Ôn Tri Lê không tiền của họ, nhưng nhận phần thưởng hai nghìn dành cho gương người việc tốt dũng cảm của cảnh sát trao tặng.

Sau khi lấy xong lời khai hoàn thành biên bản, trời ngoài cửa sổ đã đen như mực.

Ôn Tri Lê nhìn lên chiếc hồ treo trên tường, mười giờ đêm rồi ư?!

Thẩm Tự!!!

"Điện... điện thoại của tôi đâu Cô sờ soạng khắp người hồi lâu mới nhớ điện thoại vẫn còn để

Cô vội vàng hỏi hệ thống điện thoại của Thẩm Tự, nhờ chiếc điện thoại công cộng của đồn cảnh sát gọi cho anh.

Đầu dây bên kia gần như tức bắt máy ngay sau chuông đầu tiên.

Giọng điệu của đối phương hiếm mang theo sự nôn nóng gắt gỏng: "Ôn Tri

"Là em đây, xin lỗi anh anh đã đợi lâu lắm phải không?" Cô báo vị trí hiện tại của mình đơn giản giải thích tình hình.

Thẩm Tự im lặng một hồi không lên tiếng, đến khi lời lại, tông giọng trở về vẻ trầm ổn như thường: "Tôi đến đón về nhà."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận