Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 42 / 141  ·  29.8%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 42: Không được nhéo má em, có trẻ con quá không hả
26/07/2026 21:23· 1,743 từ

Thẩm Tự lên tiếng, giọng lạnh nhạt: "Thư ký Trương?"

"Xin lỗi thiếu gia."

"Tập trung lái xe đi."

"Vâng, thưa thiếu gia."

Thư ký Trương run bần nhấn nút kéo vách ngăn xe lưng áo ướt đẫm hôi hột vì vừa bị một trận.

Thiếu gia Thẩm Tự vẫn thiếu gia Thẩm Tự của ngày nhưng cái người vừa má người ta một cách con lúc nãy là ai nhập trời?

Ôn Tri Lê cũng bị cho giật mình, cô gạt tay Tự ra: "Anh... anh cái gì thế!"

Không khí khép kín lên mùi rượu trắng, khiến đầu óc ta có chút choáng

"Ngồi qua đây."

Thẩm Tự vỗ vỗ lên mình, gương mặt không chút biểu

Ôn Tri Lê: ?

Cô ngồi im thin thít, như hàn chặt vào ghế của "Em không qua đó anh say rồi."

"Ôn Tri Lê, ngồi lên

Giọng Thẩm Tự rất nhẹ nhả chữ cực kỳ chậm, từng một lọt vào tai

Ôn Tri Lê rõ mồn Anh nói tiếp: "Hôm nay chưa tập ôm."

Ôn Tri Lê vẫn bất như cũ.

"Ngày mai tôi đưa em quán cà phê, chẳng phải xe vẫn đang gửi ở sao."

"Được rồi." Cô quả thực không muốn dậy sớm chen chúc buýt, liền cảnh giác "Không được nhéo má em có trẻ con quá không hả."

"Ừm."

Khoảng cách giữa hai chiếc khá rộng, Ôn Tri Lê chỉ đứng dậy cúi người qua. Dù không phải lần tiên ôm nhau trong xe, nhưng sao phía trước vẫn người, cô vẫn cảm thấy kinh căng thẳng.

Cô dang rộng hai chân xuống, dưới tà xẻ cao của sườn xám, làn da ngần lập tức phơi bày khoang xe tối tăm. Trên đầu trần sao màu xanh rực rỡ và lãng mạn.

Ôn Tri Lê rút điện ra hẹn giờ: "Năm phút thôi

Thẩm Tự ngả ghế ra sau một chút để cô có ngồi vững hơn.

Chất liệu sườn xám lướt lòng bàn tay mịn màng như ôm sát vào những cong cơ thể. Trên người Tri Lê thoang thoảng mùi hương thanh mát, chính là sữa tắm hôm trước hai cùng mua ở siêu thị. Mùi ngọt sảng khoái ấy đã dịu đi sự nôn nóng lạnh trong anh.

Hầu như mỗi lần gặp người nhà kia, anh đều không chế được mà nảy cảm giác bực bội. Thẩm ghét những thứ nằm ngoài tầm soát của mình.

"Có phải tâm trạng anh tốt không?"

Chất cồn sẽ phóng đại xúc và ham muốn của con rõ ràng hiện tại trạng Thẩm Tự không được định cho lắm. Ôn Tri Lê chừng có liên quan bố mẹ Thẩm, nhưng cũng nói toạc ra.

Cằm cô tựa vào vai Tự, tay vỗ nhẹ lên tấm hơi cứng nhắc của "Sống tốt ngày tháng của là tuyệt vời hơn bất cứ rồi."

"Hôm nay vẫn ổn." Một anh siết chặt eo Ôn Tri tay kia nhẹ nhàng trớn rãnh lưng gầy guộc, manh của cô: "Vì có em đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=42]

"Ông nội có không vui Hôm nay tôi nói chuyện khá không nể mặt bà đấy." Cô nghiêng đầu hỏi Tự, hơi thở của hai người tức va vào nhau.

"Không có, ông còn khen gan lớn."

Ôn Tri Lê bị anh cười, mắt cong tớn thành hình lưỡi liềm: "Ông nội hài hước hơn anh nhiều."

Thẩm Tự nhìn nụ cười rỡ của cô, bàn tay đang trên rãnh lưng chậm di chuyển lên trên, giữ lấy gáy cô. Làn da nơi mịn màng, mềm mại, tấc một đều ấm áp.

Những lúc không nói chuyện, mắt anh luôn khẽ cụp xuống, mi dài đổ xuống vùng bóng râm dày đặc.

Ôn Tri Lê có cảm như mình bị một con mãnh ngoạm chặt lấy gáy, thở nghẹn lại, giống như con vật nhỏ yếu thế hơn chuỗi thức ăn, bản run rẩy thu mình lại.

Quá gần, chóp mũi hai gần như chạm vào nhau, chỉ anh khẽ đẩy gáy tới một chút là môi sẽ chạm nhau ngay lập tức.

Ôn Tri Lê theo bản nhắm mắt lại, cô không tài nhìn thẳng vào mắt Tự được nữa. Đồng tử thẫm phản chiếu ánh sao vụn nhưng xung quanh lại một màu mực đặc quánh, càng đậm đặc.

"Đinh đinh đinh đinh đinh.."

"Đứng lên! Những người không làm nô lệ.."

[Nhạc chuông bài Nghĩa dũng tiến hành khúc]

Cả hai cùng ngẩn ra, nhạc chuông hào hùng, sục sôi đập tan bầu không mập mờ, tình tứ trong

Ôn Tri Lê vội vàng lại phía sau, nếu không nhờ Thẩm Tự vẫn đang ở eo thì cô đã ngã nhào xuống đất. Cô ngồi ngắn sang bên cạnh, túc y như một vị thượng đang nhập định.

Còn Thẩm Tự thì vắt chân, nhìn ra ngoài cửa xe, đôi mắt đen không một tia sáng nào nữa.

Ôn Tri Lê tắm nước xong liền cảm thấy mệt rã đầu óc ấm áp thái, ngủ thôi ngủ thôi.

Chỉ cần mình không ngượng người ngượng sẽ là người khác.

Sáng thứ bảy.

Vương Tử Nhạc và Hứa vừa đi qua ngã tư thì thấy Ôn Tri Lê xuống từ một chiếc xe ở ngã tư bên kia.

"Bạn trai của Tri Lê người thế nào vậy nhỉ, tuần đi Mercedes G-Class, tuần lại đi Rolls-Royce Cullinan?"

Hứa Kỳ hỏi: "Bạn trai

"Chắc thế, mà cũng có không phải? Hình như đúng là ấy chưa từng giới thật."

Hứa Kỳ đưa quả trứng trà cho cô nàng: "Có khi gọi xe công nghệ cấp thôi."

Vương Tử Nhạc kinh ngạc: nay vẫn có thiếu gia xuống gian trải nghiệm cuộc thật à?"

Hứa Kỳ: "Ai mà biết còn ba phút nữa là đến quẹt thẻ rồi."

"Aaa nhanh lên nhanh lên tớ với! Đúng rồi, bạn trai ấy trông đẹp trai chóp luôn!"

"Đi muộn bị trừ hai tệ."

"...... Cậu đúng là chẳng tinh thần hóng hớt gì cả."

Ôn Tri Lê thong thả xong bữa sáng ở trong xe: ơn tài xế Thẩm, đi đây."

"Tối mấy giờ tan làm?"

Động tác bước xuống xe Ôn Tri Lê khựng lại, cô lực nói: "Hôm nay nhất định phải đi xe về nhà." Xe để ở sân sắp cạn sạch điện nơi rồi.

Thẩm Tự khẽ mướt mắt cô: "Ừm."

"Vậy em đi nhé, bái Ôn Tri Lê vẫy tay với rồi bắt đầu cắm chạy thục mạng.

Chờ đến khi bóng dáng Tri Lê hoàn toàn biến mất, xe mới bắt đầu bánh. Nếu Ôn Tri Lê sát kỹ thì kết cấu bên của chiếc xe này hệt như chiếc xe tối

Vào năm giây cuối cùng, đã thuận lợi quẹt thẻ chấm

Hôm qua tiêu tốn quá năng lượng ngoại giao nên cô say như chết, sáng vội vội vàng vàng kéo Tự ra cửa. Vốn dĩ cô định ăn sáng để gian dư dả một chút, ai đó cứ khăng khăng đòi xe mua đồ ăn sáng bằng được. Cũng may cuối cùng giữ được chuyên cần.

Tranh thủ lúc không có khách, Vương Tử Nhạc chạy lại "Tri Lê, sáng nay đưa cậu đến vẫn là chàng siêu cấp đẹp trai đó Anh ấy là bạn cậu à?"

Ôn Tri Lê biết cô này là một cái "loa phóng nên quyết định giữ tiếng một chút, mắc công này chia tay lại phải giải một vòng.

"Không phải, anh ấy là nhà của tớ."

Vương Tử Nhạc có cảm như đang chèo thuyền thì thuyền lật: "Cậu không ở túc xá à?"

Ôn Tri Lê: "Học kỳ mới ở, đang nộp đơn xin

"Tiếc quá đi, tớ cảm hai người đẹp đôi cực kỳ ấy, nhất là khoảng chiều cao hình thể." Vương Nhạc nở nụ cười đầy ẩn

"Khoảng cách giữa chúng tớ lắm."

Vương Tử Nhạc tưởng cô nói về điều kiện kinh tế, làm tổn thương lòng trọng của bạn nên không thêm nữa.

Đúng lúc này, Hứa Kỳ nhiên từ phía sau xen vào câu: "Khoảng cách gì

"Anh ấy là chúa tể cuốc, còn em là cá mặn biếng."

Hai người: "..."

Sau khi tan làm, Ôn Lê cuối cùng cũng được leo chiếc xe điện nhỏ mình. Cô mua lại xe là kiểu dáng nhỏ nhẹ nhất, như loại xe các hay dùng để chở cháu học tiểu học. Bình ắc quy chạy được hai vòng sạc.

Đi được nửa đường, đúng ghét của nào trời trao của xe để lâu quá hết điện giữa đường. Ôn Lê chỉ đành dắt bộ xe trạm sạc nhanh gần Đi được vài phút, phía vang lên một tiếng còi xe.

Từ ghế phụ của một BMW, một cái đầu quen thuộc ra: "Tri Lê!"

"Chi Chi?"

Ôn Tri Lê kinh ngạc Cố Nghiên Chi và Cố Thời đang ngồi ở ghế bên cạnh cô nàng.

"Cô Ôn, có cần giúp không?" Thiếu niên vô cùng lịch giọng điệu ôn hòa.

Ngồi ở hàng ghế sau cô không khỏi cảm thán: "Thế thì trùng hợp quá phải không?"

Cố Nghiên Chi phấn khích đầu lại: "Đúng vậy, không ngờ lại sống ở ngay dưới nhà chú nhỏ của

Ba người lái xe vào đỗ của chung cư, Ôn Tri và Cố Thời Thanh xuống xe trước. Chân vừa đất, cô liền nghe thấy có đang gọi tên mình.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận