Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 141  ·  2.8%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 4: Em không có cận, đeo cho oai thôi
07/07/2026 14:18· 1,965 từ

Anh nhìn chằm chằm cụm từ xa lạ rồi liếc đồng hồ treo tường, còn một phút nữa.

Thẩm Tự nhanh chóng kiếm, ý nghĩa của từ lập hiển thị trước mắt.

"Moa moa chiu" biểu nụ hôn, là từ tượng thanh phỏng động tác hôn, dùng bày tỏ tình cảm sự yêu thích dành cho một

Đầu ngón tay của Tự dừng lại trên màn hình giây, không trả lời một nào.

Anh đi ngủ vào tý như thường lệ.

Ngày hôm sau, thứ

Ôn Tri Lê bị thống làm cho đau hết cả ai không biết chắc tưởng não cô bị nhét cái đồng hồ báo thức mất.

[Đừng ngủ nữa, là sinh viên năm hai chứ phải mới tốt nghiệp đâu, đi học tự học sáng mau!]

Ôn Tri Lê: [Cậu thể nhập xác không?]

[Cái gì cơ?]

Ôn Tri Lê: "Kiểu hồn nhập xác ấy, cậu nhập vật thể thực nào đi, tôi đấm cho mấy

[Đừng có mà bắt hệ thống quá đáng nhé, tôi có lòng tự trọng đấy.]

Ôn Tri Lê: [Biết là cậu không làm được mà, thống phế vật.]

Cô ngồi bật dậy, nhìn thời khóa biểu, buổi sáng tiết tự học cộng thêm tiết chuyên ngành, đến cơm còn phải xuống nhà ăn đĩa làm thêm.

Ôn Tri Lê thầm [Sao ở thế giới này Ôn Lê cũng không có bố vậy?]

[Thì thế mới chọn cô chứ, độ tương thích nhân lên tới 98% cơ mà. cứ tưởng đây sẽ nét chấm phá rực rỡ nhất cuộc đời làm hệ thống của ai dè lại gặp cú ngã ngựa đau đớn

Ôn Tri Lê đi lớp học, đúng là chuyên ngành anh có khác, phòng học như toàn là con tốt lắm, không khí rất trong

"Ôn Tri Lê, sao nay cậu đến muộn thế?"

"Ôn Tri Lê, hóa cậu không bị cận thị à?"

Được rồi, những nơi con gái thì lúc nào cũng chút nhiệt tình quá mức.

"Sau này tôi đều vào tầm giờ này."

[Cảnh báo! Cảnh báo! ký chủ duy trì thiết lập vật.]

"Tôi không có cận, cho oai thôi."

[Cảnh báo! Cảnh báo! ký chủ hãy duy trì thiết nhân vật!]

Ôn Tri Lê chẳng hoài sái gì đến hệ thống sốt sình sịch đến mức bắn ra tia lửa Ai hỏi gì cô cũng đáp câu trả lời tựa như chú hoang đứt xích.

Không ngờ cô lại hước như vậy, cô bạn ngồi cạnh lập tức sáp lại buôn chuyện: "Sao cảm cậu của năm nay khác hẳn ngoái thế nhỉ?"

"Con người ai rồi phải học cách tự trưởng thành

"Cậu có nhớ tớ gì không? Tớ ở ngay phòng cạnh cậu, phòng trộn các ngành ấy."

Ôn Tri Lê ngượng lắc đầu, trong ký ức của chủ thực sự không này: "Xin lỗi nhé."

"Không sao đâu, trước cậu đi học hay đi đường cắm đầu vào học, tớ dám bắt chuyện với luôn." Cô bạn tràn đầy nhiệt Ôn Tri Lê cảm thấy người rất được.

"Thế thì hôm nay ta làm quen lại nhé, tớ Ôn Tri Lê."

"Tớ là Cố Nghiên chữ Chi trong cành cây ấy."

"Tên của cậu nghe lắm."

"Cảm ơn cậu nha." Nghiên Chi cười lộ ra lúm tiền, nhìn mà Ôn Tri ngứa ngáy hết cả muốn nhéo thử.

Phùng Kỳ Kỳ cùng đứa khác cầm bữa sáng thong đi vào từ cửa sau, nhạo: "Không ngờ mọt cũng biết kết bạn cơ Cố Nghiên Chi, tôi khuyên cậu hồ đồ, mắc lại rước phải vận xui người."

Cố Nghiên Chi vốn không thích kiểu kéo băng kết thế nên mới nhờ người dùng chút quan hệ chuyển sang phòng trộn chuyên ngành.

"Tôi tự có phán của riêng mình, không phiền cậu tâm."

Lời của cô nàng khác nào cái tát thẳng vào Chu Tử Quỳnh và Hạ Mỹ, mấy đứa mặt sa sầm ngồi xuống phía sau.

Cũng may kiến thức anh đều như nhau, huống chi với một người đã lấy các chứng chỉ như Tri Lê mà nói, đối phó một tiết chuyên ngành chỉ nhỏ như con thỏ.

Ôn Tri Lê: "Hệ báo đời, sao vừa nãy cậu hơi lặng tiếng thế?"

[Tôi vừa mới "ngoẻo" một lúc rồi.]

Ôn Tri Lê: [Yên đi, binh đến tướng chặn, nước đất ngăn.]

[Để tôi xem đến đi thi cô làm thế nào! tích mà kém thì nam chắc chắn sẽ chia với cô cho xem!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=4]

Ôn Tri Lê không trêu nó nữa, cô tải một dụng tìm việc làm về

Cái kiểu người như trong túi không có tiền là có cảm giác an toàn.

Trông chờ vào cái vẽ 5 triệu tệ kia thì tự mình nhanh chóng kiếm tiền còn thực tế

Nguyên chủ dành phần thời gian ở thư viện để bài, chỉ dựa vào việc thêm vừa học vừa nhà ăn trường thì chỉ để không bị chết đói. Tiền bổng và trợ cấp chỉ vừa vặn chi trả phí và tiền ký xá.

Đúng chuẩn kiểu vừa nghiệp là thất nghiệp luôn.

Cơ mà vận khí cô khá tốt, sáng sớm ra nhận được một công việc tờ rơi. Làm một đồng hồ, vừa vặn thời gian lại ăn chực bữa trưa của Tự.

Quá hoàn hảo!

"Cậu đang tìm việc thêm à?" Cố Nghiên Chi vô lướt mắt qua điện thoại cô.

"Đúng vậy, sắp chết đến nơi rồi." Sự thừa nhận cách đường hoàng của Ôn vô tình lại đối phương tăng thêm vài phần cảm.

"Lướt qua loa một là nhận được một việc rồi, đi trước đây, bái bai."

Ôn Tri Lê vẫy tay chào cô bạn, đây là thứ hai sau Thẩm Tự tỏ sự thiện ý cô. Hơn nữa, cô nàng nhìn đáng yêu phết.

Thẩm Tự đứng nhà ăn số 2, vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn khí chất lại lạnh đứng ở đó nổi bật như giữa bầy gà.

Ôn Tri Lê thấy lại nhìn đồng hồ đeo tay, xong, chắc chắn lại đang xem mình đi muộn giây rồi.

Cô vừa chạy vừa to để cắt ngang động tác đầu của anh: "Thẩm Tự!"

"Hôm nay em đến nửa phút." Thiếu niên cụp mắt cô, muốn nghe một lời thích.

Ôn Tri Lê thở hộc, hơi khom lưng, lồng ngực phồng dữ dội.

Chiếc áo thun mùa có phần cổ hơi rộng, bỗng làm lộ ra một mảng thịt trắng ngần, mịn như ngọc. Thẩm Tự với chiều ngấp nghé 1m90 thoáng tối sầm lại, nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.

"Xin lỗi anh, em cố hết sức chạy về rồi, trên đường em có dắt cụ qua đường, nên bị chậm mất một nhịp xanh đèn đỏ."

[Cô còn có thể phét bay bổng hơn được nữa

Ôn Tri Lê: [Tôi nói dối đâu, chẳng qua là cụ bà lúc đang đi tờ rơi thôi mà, người là phải biết vận dụng hoạt các chất liệu cuộc sống

"Em... đứng thẳng dậy Giọng nói của Thẩm Tự có không tự nhiên, đầu vẫn sang hướng khác.

"Ồ, vừa nãy em đi phát tờ rơi xong, dung phổi hơi kém chút."

Ôn Tri Lê lùi một bước: "Anh tha lỗi cho chưa?"

Cô còn đang đợi ăn cơm đây này, tiêu hao năng lượng quá, trên đường đã nghĩ sẵn đầu xem lát nữa ăn gì

"Phát tờ rơi?"

"Thật ra hôm qua có mang thẻ, nhưng trong thẻ có tiền, may mà đó." Ôn Tri nở nụ cười với anh, đôi trong veo và sáng ngời.

"Ừm, lần sau đừng muộn nữa."

"Em hứa quá tam bận!"

Hai người một trước sau đi lên thang cuốn, Ôn Lê nhanh tay nhanh mắt:

"Thẩm Tự, ngồi đây

Cô rảo bước đi ném chiếc ba lô xuống để chỗ rồi vẫy tay gọi Tự.

"Em đi lấy cơm hôm nay anh muốn ăn gì?"

"Đưa thẻ của em tôi, tôi đi."

Ôn Tri Lê ngoan đưa thẻ qua: "Trong này không tiền đâu, không quẹt được ạ."

"Ừ."

Xem ra là hôm cô lấy mấy món anh không ý, nên hôm nay anh tự mình ra tay. Tri Lê thấy sao cũng được, sao cứ có cái bỏ vào tốt rồi.

[Từ "astray" có nghĩa gì?]

Ôn Tri Lê: [Cậu thể để cho tôi tận hưởng vui ăn uống một cách vẹn được không hả?]

[Ăn no một bữa bữa nào cũng được ăn no, cô hãy phân biệt cho ràng.]

Trong năm phút chờ Tự, Ôn Tri Lê đã ôn mười từ vựng và học ba từ mới, thật đau khổ quá đi mà. Cô thấy mình sắp không gồng nổi rồi, cô không thích kiểu lúc nào đầu óc căng như dây đàn này.

Khi Thẩm Tự đi thấy cô đang thẫn thờ ủ liền đưa tấm thẻ đến mặt cô.

"Anh về rồi à, đợi anh lâu ơi là lâu ấy." Âm điệu cuối được kéo dài ra, mang chút nũng nịu.

Nếu anh về sớm một chút thì cô đã bớt học được hai phút rồi.

Ngón tay thiếu niên lại một nhịp: "Nạp tiền vào máy chạy rất chậm."

"Nạp tiền vào thẻ Ôn Tri Lê kinh ngạc: "Nhưng qua lúc em quẹt thẻ anh, số dư trong nhiều đến phát sợ mà."

Thẩm Tự đang lau ghế, không trả lời.

Ôn Tri Lê phát ra đĩa thức ăn trước mặt hóa ra lại giống y các món cô gọi hôm qua! Nhưng hôm nay cô thử món khác cơ mà, ai lại cứ ăn mãi món chứ?

Khoan đã, thế nên nạp thẻ cơm này, người được là...?

"Anh nạp tiền vào cơm cho em à?" Đồng tử cô vì kinh ngạc giãn ra, gương mặt nhắn nghệch ra, trông có vài ngốc nghếch.

"Ừ, buổi tối tôi thể ăn cơm cùng em được."

[Không hổ danh chính của chúng ta, tinh thần đức cao ngút ngàn chưa. còn không mau lo học hành tử tế để nắm anh ta đi!]

"Thẩm Tự, anh tốt đi mất, hôm nay em cũng siêu thích anh luôn!"

Ôn Tri Lê vốn bữa tối nhịn đói cho qua không ngờ tới, đây đâu bạn trai, đây ràng là thần tài sống mà!

Phải cung phụng mới

Người ngồi đối diện đôi mắt sáng lấp lánh như nói lời yêu thích với

Yết hầu của Thẩm khẽ trượt lên xuống một cái.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận