Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 45 / 141  ·  31.9%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 45: Lấy giúp em khăn tắm
26/07/2026 21:23· 1,772 từ

Thẩm Tự đến rất nhanh, chưa mười phút đã xuất hiện cửa đồn cảnh sát.

Ôn Tri Lê bị người ta nhẹ một cái: "Tri Lê, nhà của cậu đến kìa."

Lửa chèo thuyền của Vương Tử lại có dịp bùng cháy dội, ánh mắt kia chắc chắn phải bình thường đâu nha. trước hình như bọn họ còn tay nhau nữa.

Ôn Tri Lê lập tức đứng thấp thỏm chạy đến trước anh. Thôi xong rồi, lại phá quy tắc rồi.

Cô còn chưa kịp mở miệng, tay Thẩm Tự đã đặt vai cô, ánh mắt quét một từ trên xuống dưới.

"Có bị thương ở đâu không?"

Ôn Tri Lê sững sờ mất giây, trong lòng dâng lên giác chua xót khó tả, kỳ lạ. Lúc nãy khi mẹ Hứa Kỳ đến, câu đầu họ hỏi cũng là câu

Anh ấy đang lo lắng cho sao?

"Không có đâu, em lợi hại nhé, dùng hai cái thùng to tướng là đã quật ngã đó ra đất rồi." Cô cong khóe mắt, dáng vẻ thoải như thể vừa đi du về.

Thẩm Tự nhìn cô chằm chằm: Tri Lê, tôi không phải vật trang trí." Anh nói từng một cực kỳ nghiêm túc: có lần sau, hãy gọi điện tôi trước."

Cô ngơ ngác gật đầu: "Tốt là đừng có lần sau thật ra lúc đó em cũng lắm."

Bàn tay phải của Thẩm Tự vào bên cổ cô, cảm được nhịp mạch đập sống động, mắt anh tối sầm lại, chút lực bấu nhẹ vào má Ôn Tri Lê dám giận không dám nói, thôi vậy, cứ theo ý anh trước

[Nam chính chắc chắn đã đợi rất lâu, điện thoại lại liên lạc được, cô phá vỡ hồ sinh học ngủ lúc một giờ của anh ta rồi.]

[Đây liệu có phải là sự bình trước cơn giông bão

Ôn Tri Lê: [Cái hệ thống dụng kia, cậu đã phát ra gã biến thái đó từ sao không bảo tôi báo sát sớm hơn?]

[Lúc đào tạo đã quy định ngặt rồi, hệ thống không can thiệp vào thế giới này.]

[Họ chỉ là NPC thôi, tôi... nhiệm vụ chính tuyến của

Ôn Tri Lê: [Ồ, thế sao cùng cậu lại quyết định đỡ?]

Hệ thống im lặng một hồi sóng điện từ rè rè lên.

[Không biết nữa, còn cậu thì sao lúc đó lại xông mà không cần suy nghĩ?]

Ôn Tri Lê: [Ai bảo tôi bắt gặp chứ, con bé nhỏ như vậy.]

[Cô lo cho bản thân trước coi chừng nam chính ném ra khỏi nhà đấy.]

Thẩm Tự xác nhận lại toàn diễn biến sự việc với sát một lần nữa, gương mặt dĩ luôn lạnh lùng giờ ẩn hiện vài phần sương giá.

Vương Tử Nhạc đứng phía sau thầm: "Tri Lê, chủ nhà cậu tốt tính quá đi mất."

Giọng nói không lớn không nhỏ, vặn lọt vào tai những xung quanh.

Viên cảnh sát ngẩng đầu lên "Anh chỉ là chủ nhà cô ấy thôi sao?"

Thẩm Tự quay đầu lại, đôi đen sâu thẳm nhìn xoáy Ôn Tri Lê: "Tôi chỉ nhà của em?"

Cô gái lập tức lắc đầu lịa, cô cảm nhận được trạng Thẩm Tự lúc này đang kỳ tồi tệ!

Ôn Tri Lê vội vàng khoác cánh tay thiếu niên, giả ngượng ngùng nép vào người anh: ấy là bạn trai tôi."

"Nhạc Nhạc, lúc trước tớ sợ cậu hiểu lầm nên mới thế thôi."

Vương Tử Nhạc nghe vậy liền ra ngay, quả nhiên là điều kiện kinh tế chênh lệch lớn nên đằng gái không tin đây mà!

Cô nàng chân thành khuyên nhủ: Lê, cậu bị tâm lý ti quá mức rồi đấy, hai rõ ràng là siêu cấp đôi mà!"

Ôn Tri Lê trong lòng đã rạp bái phục sát đất: cảm ơn cậu nhiều lắm.]

Viên cảnh sát cũng cười nói: gái, đồng nghiệp của cô đúng đấy, đừng để bạn trai phải buồn lòng."

Ôn Tri Lê dỗ dành xong này đến người khác, lên rồi vẫn phải tiếp tục dỗ Thẩm Tự. Từ lúc hỏi "chỉ là chủ nhà" kia, suốt đường anh chẳng thèm đoái gì đến cô, không lẽ là thật rồi đấy chứ?

"Thẩm Tự?"

"Trai đẹp ơi?"

Người trong thang máy vẫn im lặng tiếng.

"Bạn trai?"

Ánh mắt Thẩm Tự khẽ lay anh nghiêng đầu nhìn cô.

Ôn Tri Lê bỗng thấy chột cười nhe hai hàm răng: không định chia tay với em đấy chứ?"

"Hôm nay em thực sự không ý đâu, em cũng không làm phiền anh mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=45]

"Xin lỗi nhé, hại anh mười giờ rồi vẫn chưa..."

Thẩm Tự đột ngột cất tiếng ngang lời cô, giọng nói nghe ra cảm xúc:

"Ôn Tri Lê, hình như tôi chút không vui thật."

???

Anh trai à, cái phản xạ anh có phải là hơi dài quá rồi không?

Cô lắp bắp hỏi: "Thế... thế làm sao bây giờ?"

Thẩm Tự bước ra khỏi thang ánh mắt nhàn nhạt, chỉ lại ba chữ: "Tắm rửa trước

Ôn Tri Lê đứng đờ người ở cửa thang máy, sắc thay đổi liên tục.

Anh có ý gì đây?

[Dù sao thì cũng không phải ý mà cô đang nghĩ

Ôn Tri Lê nổi máu nổi [Tại sao lại không thể cái ý tôi đang nghĩ chứ?]

[Bởi vì nam nữ chính trong truyện này đều là người sẽ, giữ mình.]

Ôn Tri Lê: "..."

Trong lòng cô không rõ thở phào nhẹ nhõm hay chút hụt hẫng, cô không nói gì nữa, lấy đồ ngủ vào phòng tắm.

Nhưng vì đã quá muộn, đầu mơ màng mệt mỏi, cô phắt cả việc mang theo khăn Điện thoại thì phải đợi mai Nhạc Nhạc gửi từ quán cho. Cứ đứng khỏa thân này, nước chưa kịp khô thì đã lạnh cóng đi rồi.

Ôn Tri Lê đi đến trước gõ cửa từ bên trong, vọng Thẩm Tự đi ngang qua nghe thấy.

Thực tế chứng minh vận may cô hôm nay không được cho lắm. Cô chỉ đành một khe cửa nhỏ, hướng ngoài gọi lớn: "Thẩm Tự, Thẩm Thẩm Tự, Thẩm Tự."

Tiếng bước chân của thiếu niên từ tiến lại gần.

Ôn Tri Lê vội vàng lên giọng đầy vẻ biết ơn: quên mang khăn tắm rồi, anh thể ra ban công lấy em được không?"

Thẩm Tự đứng ở cửa, nhìn thấy cô đang ló nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, vương hơi nước ấm áp, vừa hồng vừa mềm mại. Trên chiếc trắng ngần, một giọt nước vắt khẽ trượt xuống nơi anh nhìn thấy được.

"Màu gì?"

"Màu hồng, cái chiếc dài nhất cảm ơn anh."

Thiếu niên đi ra ban công, nhấc ngón tay là đã được chiếc khăn tắm. Chất vải mại, thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ dễ chịu.

Đối với anh, khăn tắm món đồ cực kỳ riêng dùng để lau chạm vào mọi phận trên cơ thể. Quy lễ nghi mách bảo anh không chạm tay vào.

"Anh lấy được chưa, em lạnh

Thẩm Tự siết chặt chiếc khăn tay đi vào trong. Phía lưng anh là màn đêm đậm như có thể che giấu mọi dục vọng của con người.

Ôn Tri Lê nhìn thấy bóng lập tức thò một cánh ra. Làn da trắng mịn màng tuyết, cánh tay thon dài, đầu ngón tay hồng hào mềm tình lướt qua khiến ta không thể rời mắt.

Cổ họng anh siết chặt, anh tầm mắt đi rồi đưa khăn cho cô.

Phòng khách chỉ bật đèn tạo không khí ấm cúng, ánh mờ ảo dịu nhẹ.

Ôn Tri Lê cứ ngỡ đối đã về phòng từ lâu cô mặc chiếc váy ngủ, cúi từ tốn điều chỉnh lại dài của dây áo. Phần cổ vai mảnh mai lộ ra mảng lớn, bờ vai tròn trịa siết nhẹ bởi hai dây mỏng manh chìm vào da mềm mại.

Đến khi ngẩng đầu lên, giật mình phát hiện Thẩm vẫn đang ngồi trên ghế sofa, mắt trầm ngâm sâu hoắm.

"Ôi mẹ ơi, anh làm đây thế?"

Giọng anh có chút khàn đặc: đây."

[Tới rồi tới rồi, anh ta bị tính sổ đây!]

[Cô mau giả vờ đáng thương lấy lòng đi, ngoan ngoãn đi nhé.]

Ôn Tri Lê: [Số tôi khổ mà, tôi muốn đi ngủ.]

Cô mỉm cười đề nghị: "Hay chúng ta đi ngủ trước anh không buồn ngủ sao?"

Thân hình cao lớn của Thẩm tựa vào ghế sofa, đôi mày khẽ cụp xuống cùng khí lạnh lùng mang lại cảm áp bức vô cùng lớn.

Ôn Tri Lê rén ngang, khép bước lại gần: "Ha... ha, như em lại hết buồn ngủ

Thẩm Tự tắt hết đèn đi, lịch sử phát sóng của lên, bấm vào bộ phim kinh ngày hôm qua.

Ôn Tri Lê và hệ thống toàn đứng hình.

Người anh em, hôm nay anh uống thuốc đúng không?

[A a a a nam chính độc quá, tôi xin phép trước đây, cô tự cầu phúc mình đi nha.]

Ôn Tri Lê: [Đừng bỏ rơi mà~]

Cô ngồi xuống bên cạnh Thẩm một cách cứng nhắc, đáng xin tha: "Thẩm Tự, em biết rồi."

"Không xem nữa có được không?"

Thẩm Tự thong thả dựa ra chậm rãi nói: "Không được

Ôn Tri Lê không ngờ Thẩm cũng có lúc trẻ con này, bản thân không vui không để người khác được vẻ.

Được thôi, tổn thương nhau đi!

Sau khi thông suốt, Ôn Tri liền cam chịu ôm lấy tay Thẩm Tự, tựa đầu vào anh để lát nữa có trực tiếp rúc đầu vào trốn tiện.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận