Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 141  ·  16.3%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 23: Nghe như đang làm nũng
26/07/2026 21:22· 1,774 từ

Thấy Thẩm Tự không gạt ra, khi ngồi xuống Ôn Tri liền tán thưởng anh một câu vẻ khen ngợi: "Thể tốt lắm, anh bạn trai."

Cô đưa phần bát đũa đã qua nước nóng cho anh: đũa em rửa qua rồi, anh muốn gọi thêm món thì cứ chọn nhé, đừng khách với em."

"Cảm ơn."

Ôn Tri Lê chống cằm nhìn sao mà đến cả việc món thôi cũng rập khuôn, nghiêm thế nhỉ?

Thẩm Tự đánh dấu vài cái thực đơn, ngẩng lên nhìn "Uống gì?"

"Quán có tặng nước mai chua em uống cái này là anh muốn uống gì thì tự nhé."

"Ừ."

Đến khi nhân vật mang đồ lên, Ôn Tri Lê mới hiện anh không hề gọi đồ liền thuận tay rót anh một cốc.

"Anh đã ăn món này bao chưa?"

"Chưa."

"Nước lẩu hơi cay đấy, có tiêu."

Vừa dứt lời, Thẩm Tự đã cốc nước mai chua cô rót đầy lên ực một ngụm.

Vẻ ung dung thường ngày thoáng vội vã.

Đôi lông mày đen rậm như kiếm nhíu chặt lại, cả mặt viết đầy sự kháng cự.

Ôn Tri Lê vội vàng rót anh một cốc nước lọc.

"Đến nước mai chua mà anh chưa uống bao giờ à?"

Bàn tay cầm cốc giấy của Tự siết chặt lại: "Ừ."

Hệ thống: [Tôi cảm thấy cô ngược đãi anh ta đấy.]

Hệ thống: [Người ta thấp nhất uống loại nước khoáng mấy tệ một chai, cô lại bắt ta uống nước mai pha loãng.]

Ôn Tri Lê: [Thật khó nuôi.]

Bữa ăn kết thúc nhanh chóng nửa tiếng đồng hồ, Ôn bảo muốn đi mua bánh cho anh.

"Ngọt ngào, ăn vào rất an

Thẩm Tự: "Tôi không ăn đồ

"Nhưng em thấy anh có ăn mấy đâu."

Cô đẩy xe hàng, vừa chọn vừa nói: "Thế tối nay anh đói thì cứ lên tiếng em nấu mì Dương cho anh."

Thẩm Tự lắc đầu, bỏ hai sườn cừu kiểu Pháp vào

"Ăn cái này."

Đồng tử Ôn Tri Lê giãn ra, vô cùng mới lạ: còn biết làm sườn cừu cơ

"Thiếu gia hạ phàm rồi đấy

Thẩm Tự dừng lại, cúi mắt cô, đôi mắt hẹp dài chằm chằm mười mấy giây mới nhiên lên tiếng: "Lò sóng."

Ôn Tri Lê cầm một hộp đọc cách làm, đỉnh thật, tay là làm được.

Cái này đắt quá, bình thường sẽ không mua, đúng là kiến thức rồi.

"Thế mua nước trái cây hay để uống kèm đây?"

"Uống rượu sẽ làm giảm trí

"Thỉnh thoảng một tí thôi mà."

Ôn Tri Lê đang chọn đồ âm cuối kéo thật dài, qua cứ như là đang làm

"Cái này thì sao, loại hơi này này?" Cô đột nhiên sát lại, mang theo vài phần đợi.

Thẩm Tự liếc nhìn một cái, độ cồn rất thấp, chẳng nước trái cây lên men.

"Lấy đi."

Được sự đồng ý, Ôn Tri như nhặt được bảo vật lấy luôn hai chai rượu trái có ga vị cam: thứ này có được tính vào thức ăn được thanh toán lại

Thẩm Tự gật đầu, cô liền thêm hai chai vị chanh

Hệ thống: [Cô có cần phải chày ra nước thế không?]

Ôn Tri Lê: [Một hộp sườn 259 tệ, cậu nghĩ tôi bao nhiêu sợi lông để cho ta vặt hả?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=23]

Hệ thống: [Xin lỗi vì đã phiền.]

Lúc xếp hàng tính tiền, Thẩm nhìn thấy trong xe hàng cặp tình nhân phía trước phần đều là đồ ăn

"Chồng ơi, em còn muốn ăn nữa, anh đi lấy cho vài hộp đi mà."

"Ăn ăn ăn, lát nữa béo lại bắt anh giám sát cân."

Người đàn ông miệng thì tuy chút cằn nhằn không tình nhưng tay lại lấy liền mấy kem với đủ các hương vị khác nhau.

Thẩm Tự vô thức dời tầm sang xe hàng của mình, trừ hộp sườn cừu do chính lấy, Ôn Tri Lê lấy sữa tắm, giấy cuộn, gia nhà bếp và rượu trái cây.

Anh vừa mới nói là sẽ toán lại rồi cơ mà.

Ôn Tri Lê đang cầm điện trả lời khách hàng nước đắng lòng khổ tâm hy vọng cho một cái đánh năm sao, hoàn toàn không chú đến tình huống phía trước.

Thẩm Tự đột nhiên quay đầu ngón tay gõ lên thành hàng, phát ra âm thanh kim lạnh ngắt.

"Ôn Tri Lê."

Cô gái bất thình lình bị gọi này làm cho giật Thẩm Tự rất hiếm khi gọi tên cô như vậy.

"Sao thế anh?"

Cô thấy đối phương dường như sắp xếp ngôn từ, gương lãnh đạm không nhìn ra cảm gì, nhưng đôi mắt đen nhánh dưới ánh đèn sáng lại như nhuốm một tầng ấm

"Muốn ăn đồ ăn vặt gì cứ lấy đi."

Chị gái vừa tính tiền xong phía trước huých huých chồng "Anh nhìn bạn trai người ta tự giác chưa, biết chiều bạn gái chưa kìa!"

Người được cưng chiều là Ôn Lê thì: ?

"Em không hay ăn đồ ăn lắm, cảm ơn anh nhé."

"Còn kem thì sao?"

Ôn Tri Lê động lòng rồi: này thì được, thế anh chút nhé, em đi chọn mấy

"Ừ."

Kem trong tủ đông toàn là có thương hiệu, đã có Thẩm trả tiền thì cô sẽ khách sáo nữa.

Ôn Tri Lê ôm vài hộp ánh mắt tràn ngập niềm sướng thuần khiết, cười hớn hở về.

"Cái này em đã muốn ăn lâu lắm rồi đấy, mà quá không nỡ mua, em lấy hộp, anh cũng ăn đi."

Thẩm Tự không đáp, anh đẩy dịch vào trong, đón lấy đồ trong tay cô rồi đi phía tủ đông.

Bàn tay thon dài kéo cánh kính ra, một hộp, hai mười hộp...

Biểu cảm kích động ban nãy Ôn Tri Lê bỗng chốc ra vài đường, không ít người quanh đều đang ngoái nhìn về phía này.

Đại thiếu gia của tôi ơi, lại làm sao nữa thế

"Kìa kìa, Thẩm Tự, anh đang gì thế?"

Cô chạy lao ra kéo anh tay vô thức nắm chặt đối phương, nhỏ giọng nói:

"Anh định bê hết đống này nhà đấy à?"

"Tủ lạnh chứa được."

Nhìn đống kem chất đầy nửa xe hàng, Ôn Tri Lê thời không biết phải trả lời sao.

"...Anh còn chưa ăn thử nữa mang nhiều thế này về đâu không ngon thì sao?"

"Cho em ăn."

"Cái gì?" Ôn Tri Lê nhất ngẩn người.

"Mua cho em, không phải em ăn sao?"

Nhiệt độ dưới bàn tay Ôn Lê rất lạnh, mang theo buốt của tủ đông, nhưng nơi ngực không hiểu sao nóng ran lên, một cảm giác lẫm đang sôi sục như sủi bong bóng.

Hệ thống: [Không hổ là tấm đạo đức, nhìn xem cái vụ này được thực hiện chu chưa, chu đáo biết

Hệ thống: [Ai làm bạn gái Thẩm Tự đúng là hời thế mà cô còn lề mề dở ương ương.]

Ôn Tri Lê bỗng chốc bị nói của hệ thống dội một gáo nước lạnh tỉnh người, vậy, cho dù không là mình thì Thẩm Tự đối bạn gái chắc chắn cũng sẽ như thế này thôi.

Cô chẳng qua là đang tạm chiếm giữ một cái danh tốt, nhặt nhạnh được chút thiên vốn không thuộc về mà thôi.

"Nhiều quá, nhỡ em không kìm được mà ăn vô tội thì bị đau bụng là lỗ đấy."

Thẩm Tự thấy cô kiên quyết vậy nên rốt cuộc chỉ mười hộp.

Thực ra Ôn Tri Lê rất hồi nhỏ cô đặc biệt mộ những đứa trẻ nhà họ được bố mẹ dẫn dạo siêu thị.

Cô không dám tùy tiện lấy rất nhiều món ăn vặt chưa từng được ăn, cũng chẳng nhìn vào giá tiền.

Họ hàng cho cô một chỗ thân đã là tốt lắm đương nhiên sẽ không ai hỏi muốn ăn cái gì.

Đây là lần đầu tiên có bỏ vào xe hàng những Ôn Tri Lê muốn ăn.

Cô khẽ nói một câu ra sau lưng Thẩm Tự: "Cảm nhé."

Tiếng nói nhỏ đến mức gần không thể nghe thấy.

Thẩm Tự không nghe rõ, ghé hạ thấp người xuống hỏi: cơ?"

"Luyện tập à?"

Nhịp tim của Ôn Tri Lê chút nhanh, cô cũng không tại sao bản thân lại đột nói ra câu này.

Cậu nhân viên thu ngân trẻ thao tác rất nhanh nhẹn, gói vào một chiếc túi lớn đưa cho hai người.

Nhìn thiếu niên cao lớn tay xách túi đồ, tay phải chặt lấy tay bạn gái, cậu không nhịn được mà ghẹo một câu: "Ngọt ngào quá

Thẩm Tự đi lấy xe, Ôn Lê bóc một hộp kem ăn trong lúc đứng đợi anh xe lên.

Cách đó không xa, một đôi đào hoa đang hướng tầm nhìn về phía này.

Ôn Tề Minh không hề nhìn cô giáo dạy kèm vốn đi chiếc xe điện cũ nát cậu vậy mà lúc lại bước vào trong một chiếc Mercedes-Benz G-Class màu đen, mà lại là phiên bản độ giới nữa chứ.

Cậu khẽ nhíu mày.

"Tề Minh, sao thế con?"

"Không có gì đâu mẹ, à rồi, con thấy cô giáo dạy cũng được đấy, hay là ta tăng thêm tiền cho chị ấy đi?"

Bố Ôn lên tiếng: "Lương theo của cô ấy đã cao rồi."

Trong lòng Ôn Tề Minh có bồn chồn, cậu đã sớm đám bạn học nói qua, bây có rất nhiều lão giàu có thích đến cổng trường học để rình rập.

Vừa lái xe sang, vừa tặng cáp, dỗ ngon dỗ ngọt nữ sinh đại học xinh về làm bồ nhí.

Cái cô Ôn Tri Lê này là không ngốc đến mức chứ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận