Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 141  ·  27.7%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 39: Bạn gái của Tiểu Tự rất khéo dỗ dành
26/07/2026 21:23· 1,900 từ

Dương Bách Xuyên ngoáy tai của mình, thà ta nghi ngờ thính giác mình có vấn đề chứ thể tin nổi vào những lời Tự vừa nói.

"Cậu nói cái

Thẩm Tự phủi phủi vai nơi đối phương mới huých vào: "Lo giảng đi."

Thứ sáu, tiệc tại Viên.

Gió cuối tháng Chín mang theo vài phần lạnh, Ôn Tri Lê khoác Thẩm Tự bước xuống xe.

Mái tóc đen nhánh bật trên làn da như tuyết, cô diện một sườn xám màu xanh nước làm tôn lên trọn vẹn vẻ lịch, thanh tú của mình, nhưng mắt cáo hơi xếch nhẹ đuôi mắt lại thoáng hiện quyến rũ khó cưỡng.

Vóc dáng thon thả, diễm đứng cạnh thiếu mang khí chất cao quý cùng xứng đôi vừa lứa.

Đôi chân trần thon trắng nõn khẽ lay trong gió: "Thẩm Tự, chân lạnh."

Ba tiếng trước, Thẩm Tự đi làm gói một combo tạo hình, thiết kế cứ khăng khăng phải để chân trần, còn làm gì có ai mặc sườn lại đi tất da chân giờ.

Nếu không thể phô đôi chân này ra đó sẽ là thất bại nhất trong sự nghiệp của ta.

Ôn Tri Lê đành miễn cưỡng đồng ý cứu vớt tâm hồn mong của một người làm nghệ

[Chẳng qua là do nghe người ta khen đẹp, da trắng nên bị cho sướng đến rụng rời chân thì có.] Hệ thống bóc

Ôn Tri Lê: [Người nói lời ruột gan nhé, tri âm khó tìm.]

Nghe cô nói vậy, Tự cúi đầu nhìn đôi chân như ngọc mỡ kia, đôi mắt đen sâu tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

"Bên trong không lạnh

Dáng người anh cao thẳng tắp, bộ âu màu xám đậm họa tiết càng tôn lên bờ vai eo hẹp, khí chất càng thêm thanh lịch pha chút sắc sảo, lùng.

Thẩm Tự rút cánh đang được cô khoác chuyển sang ôm nhẹ lấy cô.

Vòng eo mềm mại bao bọc bởi bàn lớn ấm áp, cái lạnh tức tan biến.

Ôn Tri Lê ngẩng nhìn anh đầy biết ánh mắt long lanh như sóng mùa thu, vừa trong lại vừa dịu dàng.

Chỉ một đoạn đường nhưng có không ít cúi đầu chào Thẩm Tự, có rất nhiều ánh mắt đầy ẩn ý dòm ngó

Khi hai người tiến gần cửa lớn, những giúp việc đứng xếp thành hàng cúi rạp người, đồng kính cẩn: "Thiếu gia."

Quản gia bước đi vàng, tiến lên phía nói: "Thiếu gia, lão gia ở trong trà thất chờ Ôn tiểu thư."

"Ừm."

Thẩm Tự nhàn nhạt một tiếng, khẽ gật chào hỏi các vị khách sảnh, phong thái ung dung tại của một chủ nhân thực tự nhiên toát ra.

Ôn Tri Lê thầm xoa trong lòng, đúng đỉnh chóp, chỉ thiếu nước chữ

"Tôi là nam chính" trước ngực nữa thôi!

Thẩm Tự nhận ra trí cô đang treo cành cây, lúc đi lên thang liền thấp giọng hỏi: thẳng à?"

Cô lắc đầu: "Cứ đang chơi kịch bản ấy, khá là mới mẻ."

Ôn Tri Lê ôm cánh tay anh, ngẩng cười: "Vừa nãy trông khí của anh cao tận mét ngầu lòi luôn!"

Thẩm Tự bị cách đạt kỳ lạ cùng điệu hớn hở của cho bật cười, khí thế lùng b quanh người cũng dịu không ít.

Lúc ông cụ đẩy bước ra ngoài thì vặn nhìn thấy cảnh tượng

Thiếu niên cúi đầu nghe, cô gái ngửa mỉm cười, hai người kề vào nhau vô cùng tự không chút gượng gạo, giống hệt một cặp đôi bình thường đã nhau rất nhiều lần.

"Tiểu Tự tới rồi

Cả hai cùng nhìn Thẩm Tự lên tiếng "Ông nội, sinh nhật vui ạ."

Ôn Tri Lê lập nối gót, nở nụ ngoan ngoãn và chừng mực: chào ông nội Thẩm ạ, ông phúc như Đông Hải, thọ Nam Sơn, vạn thọ vô cương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=39]

Ông cụ Thẩm nhìn ánh mắt ấm áp hòa: "Đứa trẻ ngoan, vào uống với ông chén trà."

Sau đó ông quay Thẩm Tự: "Cháu xuống giúp ông tiếp đón khách đi."

Thiếu niên khựng lại giây, nhìn vào mắt nội, đứng im tại chỗ nhúc nhích.

Ôn Tri Lê khẽ giật tay áo anh, thầm: "Anh đi đi, mười phút nữa lên đây đón

Thẩm Tự gật đầu, tay cô ra.

Thẩm Thao Quốc lại thêm tò mò, đứa trai này của mình cũng ngày biết nhìn sắc mặt khác để hành sự cơ đấy?

[Lát nữa vào trong, tuyệt đối không được dối nhé, ông ta đã tra rõ mồn một việc lúc nhỏ ký chủ uống bao hộp sữa bột rồi đấy.]

Ôn Tri Lê: [Biến thế á? Trông ông hiền hậu ấm áp thế mà.]

[Cô thì biết cái Thẩm Thao Quốc tầm này vẫn là Chủ tịch đồng quản trị, nắm giữ quyền của cả tập đoàn, đến của Thẩm Tự còn phải khúm cúi đầu trước ông ta, sao là người tầm thường được?]

Ôn Tri Lê: [Hóa cái gen ưu tú là di truyền cách thế

Ôn Tri Lê: [Sau lúc Thẩm Tự già không biết có thành một lão đẹp trai không nhỉ, ha ha.]

[Hứ, hôm nay cực kỳ quan trọng chúng ta đấy, khôn ngoan tí đi, ngày ngày nghĩ không biết!]

Trong trà thất yên đến mức chỉ nghe tiếng nước sôi lách tách.

Chiếc bàn làm bằng lê hoa sạch sẽ một hạt bụi, làn khói áp từ ly trà bay tạo thành một tầng sương mờ dưới ánh đèn.

Hai người ngồi đối nhau.

Ông cụ Thẩm đưa cô một chén trà: à, ở bên cạnh Tiểu có thấy mệt mỏi lắm

Ôn Tri Lê không "Mệt ạ?"

Cô dùng cả hai đón lấy chén trà, một ngụm nhỏ: "Không đâu anh ấy rất dễ tính."

Ôn Tri Lê thực không nói dối, cái giác về ranh giới rõ ràng của Thẩm Tự phúc âm của những người cùng phòng.

"Cháu không thấy kỳ lạ sao? Chẳng như ít nói, cứng nhắc, việc gì cũng phải theo kế hoạch."

Ôn Tri Lê thầm Đúng là cháu do tay ông nuôi lớn, hiểu chân tơ kẽ tóc ghê.

"Ông nội Thẩm ơi, đó không gọi là lạ ạ. Mỗi người đều thói quen sinh hoạt khiến thân cảm thấy thoải mái nhất, sao đâu ạ, cháu là người khá nhiều."

Thẩm Thao Quốc chậm gật đầu, rũ mắt trà, chén trà khẽ dao gợn sóng.

"Ta nghe nói hiện cháu đang làm hai việc bán thời gian, vừa vừa làm, là một đứa biết chịu thương chịu khó."

Ôn Tri Lê không lòng được liền tâm thật lòng: "Cháu cũng hết ạ, không làm thì không cơm ăn."

"Chứ nếu không thì lại muốn chịu khổ gì ạ?"

[Ôn Tri Lê!]

[Cô nói thế nghe khác nào kẻ hám tiếp cận Thẩm Tự sản của anh ta cả!] thống cuống cuồng.

Ôn Tri Lê: [Chính bảo tôi không được dối còn gì.]

Thẩm Thao Quốc làm an ủi cô: "Nếu muốn, Tiểu Tự sẽ không chối giúp đỡ cháu đâu."

"Chao ôi, lòng người đoán lắm ạ, nhỡ giây sau anh ấy hết cháu, kỳ học tới lại được chân ái của đời mình, đó cháu tiền mất tật mang, đi đòi công lý ở ạ?"

Cô một hơi uống chén trà.

Thẩm Thao Quốc nghe ngược lại lại đưa lời bảo đảm chân thành: bé Tiểu Tự một khi nhận định thứ gì thì sẽ dễ dàng buông tay đâu, cháu sợ."

"Ông nội, ông thân mà anh ấy trọng và yêu thương nhất, nhiên ông tin tưởng anh rồi. Nhưng tụi cháu dù sao mới yêu nhau, bên cạnh cháu không có một người trưởng đáng tin cậy như ông trông nom, chỉ dẫn."

Cô giơ chén trà thèm thuồng nói: "Trà ông ngon quá ạ, cháu thể xin thêm một chén được không ạ?"

Thẩm Thao Quốc ngẩn tâm trạng bỗng trở vô cùng vi diệu.

Bạn gái của Tiểu quả thực rất biết dỗ dành người khác.

Điện thoại sáng lên nhắn từ quản gia Tiểu Tự đã lên lầu.

Ông cụ Thẩm nghiêm mặt, lấy ra một séc: "Ôn tiểu thư, nếu muốn cháu rời xa Thẩm con số tùy cháu tự điền, có đồng ý không?"

[Bình tĩnh! Hít thở Hít thở nào!]

Ôn Tri Lê: [Ông bảo sao cơ? Tự á?]

[Cô phải kiên trì vững lập trường, ông đang thử cô đấy, thử cô đó!]

Ôn Tri Lê: [Cậu xem người ta hào chưa kìa, tôi nên điền chữ số không thì được

[Hu hu hu, tôi bị hệ thống chủ nát thành tro bụi mất

Ôn Tri Lê: [Đồ

Cô cầm lấy tờ đôi mắt cong cong rộ lên, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt.

"Ông nội, xem ra cũng hay lướt mạng Nói thật lòng thì cháu rung động đấy ạ, nhưng ấy mà, đi ra ngoài chữ tín luôn là hàng đầu."

"Cháu cũng chưa từng trải nghiệm cuộc sống người siêu giàu, những ảo viển vông đó chưa đủ nặng để cháu phản bội người

[Ôi tôi cảm động khóc luôn rồi, Ôn Lê không ngờ cô lại phẩm chất tuyệt vời đến

[Từ nay về sau sẽ không thèm nói cô với các hệ thống nữa.]

Ôn Tri Lê: [Hóa mấy đứa các cậu lập nhóm chat cơ à? ăn hại kia, cậu không thời gian à?]

Đã mười lăm phút Thẩm Tự chắc chắn đứng ở cửa, ông cụ cái bút cũng không đưa ta thì ta điền bằng niềm à?

[Hờ hờ.]

Thẩm Thao Quốc giãn mặt, nở nụ cười: Tự, vào đi cháu."

Cánh cửa được đẩy một dáng người cao đi ngược chiều ánh sáng vào phòng.

Tầm mắt hai người nhau, Ôn Tri Lê hếch cằm lên, đắc ý một đứa trẻ đang chờ khen thưởng:

"Em đã chọn anh đấy nhé."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận