Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 43 / 141  ·  30.5%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 43: Nhảy vọt một cái treo trên người anh
26/07/2026 21:23· 1,732 từ

"Thẩm Tự?"

Ôn Tri Lê chớp chớp hai cái để chắc chắn rằng không nhìn nhầm.

Chỉ vài giây sau, thiếu đã đi đến trước mặt cô, cô về phía mình. Phần tay hơi xắn lên để một đoạn cánh tay đặt vai cô, những đường gân xanh trên mu bàn tay nhạt.

Cố Thời Thanh chạm phải mắt lạnh lùng của đối phương. ta khẽ nở nụ cười ôn chủ động đưa tay tự giới thiệu: "Chào anh, là Cố Thời Thanh."

Thẩm Tự bắt tay đáp cái chạm chưa đầy hai giây: Tự."

Ôn Tri Lê cảm thấy không khí có vẻ hơi đông lại còn có cảm giác như ngoại tình bị chồng quả tang" nữa chứ. Dù thì buổi sáng cô vừa mới chối để Thẩm Tự đến kết quả buổi tối lại xe người khác về nhà.

[Đúng thế, tôi cũng thấy luôn.]

Ôn Tri Lê: [Không sao, Tự chắc sẽ không để tâm

Nhưng cô vẫn tìm cách vãn tình thế, nói đùa với Tự: "Ha ha, anh đoán xem, ấy thế mà lại chú nhỏ của bạn học đấy."

Cố Thời Thanh nhìn bộ giải thích hài hước của cô, nhịn được mà nhếch môi cười.

Lúc này Cố Nghiên Chi bước xuống xe. Nhìn thấy có thứ ba ở đây, ngay cả Thẩm Tự cũng không ra đôi lông mày khẽ của mình đã giãn ra đôi

Ôn Tri Lê chỉ tay phía cô nàng: "Anh còn nhớ người bạn học đã giúp chúng chuyển nhà ấy. Bây chúng em là bạn thân nhau, cậu ấy tên là Cố Chi."

Thẩm Tự thấp giọng "ừm" tiếng.

Ôn Tri Lê liền tiếp hướng về phía hai người đối lên tiếng: "Giới thiệu chính thức chút, Thẩm Tự, bạn tớ."

Lời vừa dứt, bàn tay vai cô bỗng siết chặt thêm phần.

"Cảm ơn mọi người đã đỡ lúc ngặt nghèo nhé. Hôm cũng muộn rồi, mọi người mau nghỉ ngơi đi ạ." đề nghị.

Cố Thời Thanh mỉm cười cô: "Rất vui vì giúp được chúc ngủ ngon."

Ôn Tri Lê cười gượng tiếng, bả vai đau quá trời.

Sau khi lên lầu, cô toàn bộ câu chuyện, mọi sự hợp một cách vô cùng trong khai báo rành rọt đối phương nghe.

Thẩm Tự: "Ừm."

Thấy anh không có biểu gì, vẫn uống nước rồi đi phòng như thường lệ, Ôn Tri cũng không nghĩ nhiều.

[Nam chính đúng là không lầm thật.]

[Quả nhiên, sự ghen tuông anh ta chỉ có nữ chính Vũ Miên mới kích hoạt được

Ôn Tri Lê hiếm khi thèm đáp lại hệ thống, cô quần áo đi tắm.

Nước xối từ đỉnh đầu mỗi khi nhắm mắt lại, trong cô lại hiện lên ánh mắt thẳm của Thẩm Tự. nhỏ cô đã phải đi chực khắp nơi, việc nhìn sắc người khác là kỹ năng bản, Thẩm Tự rõ ràng đang không vui.

Nhưng Ôn Tri Lê không cũng không thể đi sâu hiểu nguyên nhân. Nếu cứ dò xét ham muốn người khác, bản thân sẽ cuốn vào đó. Tiềm thức mách rằng cô không gánh hậu quả của việc đối với lòng tham.

Tắm rửa xong, cô để tóc dài hơi ẩm, ngồi trên sofa xem phim kinh dị để bay mọi muộn phiền.

"Chọn bộ nào đây ta?" lẩm bẩm một mình, lướt đến sách mười bộ phim kinh dị điển của Hong Kong.

[Sơn thôn xx, nghe tên vẻ bình thường nhỉ.]

Ôn Tri Lê: [Vậy thì bộ này đi, phần một nhé.]

Để hoàn toàn nhập tâm, tắt hết đèn, tạo hiệu ứng khí rùng rợn đến mức tối

Nửa tiếng sau.

Một người một hệ thống bần bật như cầy sấy.

[Aaaaa cứu tôi với, sợ mất thôi!]

Ôn Tri Lê co quắp chân tay lại, nhắm tịt mắt: mau đi tắt tiếng đi, tôi đi vệ sinh! Buồn quá!]

[Cô tưởng tôi là cái khiển từ xa chắc, tự cô qua mà lấy đi! Á á nó lại nhập vào kìa!]

[Chân tôi bủn rủn hết

Đột nhiên, nhân vật trên hình đang soi gương, xung quanh kỳ yên tĩnh.

Ôn Tri Lê nín thở, tay giơ lên trước mặt, sẵn che mắt bất cứ lúc nào. phim nhiều nên biết trong gương thế nào có thứ gì đó dơ bẩn xổ ra.

Đúng lúc này, cửa phòng phát ra một tiếng "két" nhẹ.

Trong bóng tối truyền đến tiếng gọi trầm ấm: "Ôn Tri

"Á á á á á!"

[Á á á á á!]

Ôn Tri Lê còn chưa phản ứng thì trên màn hình ngột nhảy ra một khung cảnh kinh hãi hơn thế bội. Áo máu tóc đen, tay dài màu tím lặng lẽ hiện phía sau kẻ xấu Do bị dọa bất ngờ trước nên cô không kịp che toàn bộ hình ảnh thẳng vào nhãn cầu.

Ôn Tri Lê bật dậy về phía thiếu niên cao lớn đứng ở cửa, nhảy vọt một treo thẳng lên người giọng run rẩy: "Cứu cứu giá!"

Mấy lọn tóc ướt lạnh vào hõm vai Thẩm Tự, mang một cảm giác ngứa ngáy, Cơ thể trước ngực đỗi mềm mại, cô sợ mức hận không thể khảm cả vào trong cơ thể anh.

Thẩm Tự một tay siết eo giữ cô lại để cô bị ngã xuống, tay kia cầm điều khiển bấm nút dừng.

Tiếng nhạc nền quái dị ngột dừng lại, Ôn Tri Lê này mới chậm rãi ngẩng đầu Khẽ nuốt nước bọt, cúi đầu nhìn tư thế mặt và hoang dại của mình, ngùng nhảy xuống.

Bây giờ cô chẳng còn trí đâu để nghĩ ngợi gì chỉ biết bám chặt lấy cánh Thẩm Tự như bám cọng rơm cứu mạng, cuống nói: "Nhanh lên, em muốn đi sinh!"

Thẩm Tự bị cô kéo lấy, trong ánh sáng lờ mờ, có thể nhìn rõ từng biểu trên khuôn mặt cô.

"Anh cứ đứng ở đây nếu em gọi thì anh phải lời em đấy." Cô cầu xin: nỉ anh đó."

Thẩm Tự đứng ở cửa chưa kịp đáp lại thì Ôn Lê đã vọt vào trong nhà sinh. Anh dường như nào cũng bó tay trước

"Thẩm Tự?"

"Thẩm Tự Thẩm Tự, anh đó không?"

Bên trong truyền ra tiếng run rẩy.

Cửa cách âm rất tốt, không phải xung quanh vô cùng tĩnh thì tiếng gọi đó hẳn bị màn đêm nuốt

"Có." Anh đáp một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=43]

Nhưng bên trong dường như nghe thấy tiếng anh, lại truyền mấy tiếng hỏi han thúc giục.

Thẩm Tự hơi nâng tông "Tôi ở đây, Ôn Tri Lê."

Tiếng nước xả vừa vang đối phương đã lập tức đẩy bước ra ngoài. Cô định bước kéo lấy anh nhưng đến gần lại rụt rè lại.

Thẩm Tự khẽ nhíu mày: tránh cái gì?"

Ôn Tri Lê giải thích cách thảm hại: "Em chưa rửa nhìn vào gương em sợ lắm."

Cô nở nụ cười nịnh với anh: "Anh làm ơn thì ơn cho trót, đưa em vào rửa tay với."

Khóe môi Thẩm Tự khẽ lên một độ cong rất nhỏ, kín trong bóng tối. Anh chủ dắt tay Ôn Tri không bật đèn, cứ thế trước một sau đi vào bếp.

Cô vừa rửa tay vừa động vô cùng tận.

"Người anh em tốt, thế anh lại không chê em."

Thẩm Tự bước vào, trước mặt vô cùng cảm động của anh thong thả nhấn vòi xịt xà phòng rồi chà hai tay vô cùng kỹ

Ôn Tri Lê: [Đậu má, hoài cả niềm cảm động của đồ Thẩm cuồng sạch sẽ.]

Thẩm Tự ngước mắt hỏi "Còn xem nữa không?"

Ôn Tri Lê liếc nhìn gian, bây giờ là mười giờ Thẩm Tự mười một giờ buộc phải đi ngủ.

"Để chiều mai xem vậy, đó dương khí dồi dào."

Trong lòng cô đầy uất tất cả là tại Thẩm Tự. giờ anh thì không sao rồi, cô thì có sao này. Cô đẩy Thẩm Tự tắt tivi, sau đó lóng ngóng theo sau lưng anh, muốn lại thôi.

"Sợ à?"

Ôn Tri Lê gật đầu lịa.

Thẩm Tự ghé sát lại, mắt sáng rực đến mức suýt cô mất hồn. Anh thong thả bằng giọng điệu nhàn "Mở bài Nghĩa dũng quân hành khúc đi."

Đồ trai đẹp tâm cơ, mèo Maine Coon độc ác! Anh định là đang chế giễu tiếng báo thức trong xe qua.

[Tôi cũng sợ quá, tôi phép ngoại tuyến đi chết lâm một lát đây.]

Ôn Tri Lê: [Cậu là tình, đồ vô sỉ.]

[Mai hãy gọi tôi nhé, bị say phim kinh dị mất

Con đường lui duy nhất bị chặt đứt, Ôn Tri Lê thân cụp hai tai xuống, để vẻ mặt vô cùng thương.

"Em muốn thế nào?"

Phía trên truyền đến giọng trong trẻo nhưng nếu nghe kỹ lại thấy có chút mềm mỏng, dàng.

Cô lập tức rút điện ra: "Chúng ta gọi thoại đi, điện thoại ở bên cạnh gối."

Rồi cô ngoan ngoãn hứa "Anh yên tâm, đến 11 giờ chắc chắn sẽ không làm phiền đâu."

Sợ anh đổi ý, Ôn vội vàng bấm gọi thoại. chớp chớp hai con mắt to ngập nước, tội nghiệp anh đăm đăm.

Cổ họng Thẩm Tự khẽ động, đầu lưỡi không tự chủ mà lướt nhẹ qua vòm họng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận