Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 141  ·  21.3%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 30: Cô mặc đồ ngủ rộng thùng thình ra mở cửa
26/07/2026 21:23· 1,848 từ

Giọng nói ở đầu dây kia yếu ớt và khó khăn, Tự khẽ nhíu mày: "Ôn Tri

"Gọi, gọi cấp cứu đi, tên làm cái gì chứ..."

Ôn Tri Lê ôm chặt gối trước bụng, lưng áo đã mồ hôi thấm đẫm, bết dính da thịt.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng đẩy ra.

Thẩm Tự đứng ngược sáng cô nhìn không rõ, ngay giây theo, cả người cô đã được bế bổng lên theo kiểu công

Anh giơ tay chạm vào cô: "Có nghe tôi nói gì

Ôn Tri Lê thực sự còn sức để mở miệng nữa, nước mắt nơi khóe mắt vẫn khô, trông như thể sắp ngất đến nơi.

Cô không nhịn được oán hận trong lòng: [Anh ta biết thời gian là vàng là không thế, mau đưa tôi đến viện đi chứ, đại ca QAQ.]

Ôn Tri Lê túm chặt áo anh, nửa nhắm nửa mở gần như kiệt sức: "Đi, đi viện."

Cánh tay Thẩm Tự luồn khoeo chân cô siết chặt lại, tức bế người chạy xuống lầu.

Cô ngồi trên ghế trong trạng đầu óc quay cuồng, đợi Tự đi đăng ký và xếp

Trước đây mỗi lần bị này, cô đều tự mình đến khám truyền hai mũi hoặc trực uống Ibuprofen là xong.

Mọi thứ xung quanh cảm như một chuỗi bóng mờ, chao dữ dội, chỉ có gương mặt Tự là hiện lên rõ nét đồng tử của cô.

Anh bưng một cốc nước ngồi xuống cạnh Ôn Tri Lê: do mấy hộp kem hồi chiều không?"

Ôn Tri Lê đau đớn xa, vô dụng gật đầu.

Cô được Thẩm Tự dìu phòng khám.

Bác sĩ: "Đau bụng à?"

Ôn Tri Lê gật đầu.

Bác sĩ thấy cô như khó giao tiếp, liền ngẩng hỏi Thẩm Tự: "Bạn gái cậu triệu chứng gì?"

Thẩm Tự: "Vã mồ hôi tay chân lạnh, ý thức mơ đau dạ dày."

Khựng lại vài giây, anh sung thêm: "Buổi chiều có ăn hộp kem."

Ôn Tri Lê khó chịu tròn trên ghế, ôm chặt lấy tai cô ù đi nên cũng nghe rõ hai người họ đang cái gì.

Bác sĩ: "Cô gái này đến ngày đèn đỏ rồi phải

Gương mặt vốn luôn nghiêm và thong dong của Thẩm Tự xuất hiện hai giây trống rỗng: gì cơ?"

"Bạn gái cậu có phải đến kỳ kinh nguyệt không?"

"Cậu đăng ký khám khoa hóa rồi, lần sau cứ đến khám thông thường truyền hai chai giảm đau kháng viêm là được, độ còn nhanh hơn. Nhìn ấy đau đến thế này, sau phải chăm sóc cho tốt vào."

Thẩm Tự trầm giọng đáp tiếng, cúi người ghé sát lại Ôn Tri Lê, động tác mang vài phần lóng ngóng hiếm thấy, hỏi han tình hình của

[Tỉnh dậy đi, Thẩm Tự hỏi có phải cô đến ngày dì" ghé thăm không kìa.]

[Thôi bỏ đi, cô cứ tiếp nói đúng đi, mau nói

"Đúng ạ."

Ôn Tri Lê đau đến nước mắt lại trào ra, từng đau quặn thắt cuộn lên như sông đổ biển, thứ cảm giác để khiến bất kỳ ai bị đau bụng kinh đều phải ngoãn chịu trận.

Thẩm Tự lau đi giọt mắt dưới hàng mi cho cô, bế cô ra ngoài truyền nước.

Cơn đau dần dần dịu Ôn Tri Lê kiệt sức, tựa vai Thẩm Tự rồi chìm vào ngủ sâu.

Trên tay thiếu niên vẫn cầm tờ giấy ăn vừa lau mắt cho cô.

Người vốn dĩ luôn sống giờ đây lại giống như một hoa nhỏ bị dập nát sau mưa, ủ rũ và tội nghiệp cùng.

Ống tay áo của Thẩm bị mồ hôi của cô làm một mảng lớn, loang ra một nước màu sẫm.

Anh có chút không thoải do chứng sạch sẽ của mình.

Tờ giấy ăn bị năm tay siết chặt, lồng ngực anh phồng mạnh hơn lúc nãy một

Thẩm Tự giơ tay định Ôn Tri Lê ngồi thẳng dậy cô tựa vào bức tường phía nghỉ ngơi. Ống tay áo bị ướt gặp hơi máy lạnh ra cảm giác mát rượi.

Thế nhưng, người đang ngủ lành kia làm sao chịu từ một chiếc gối ôm tốt như chứ?

Cô cảm nhận được chiếc ôm có vẻ không ngoan, liền màng đưa tay ra, quấn chặt cẳng tay anh để giữ cố lại.

Người con gái trước mắt phập phồng chóp mũi, ngũ quan rồi còn nhăn nhúm giờ đã ra, một góc mặt nhỏ nhắn mại áp sát vào cánh anh.

Gương mặt trắng trẻo ẩn sắc hồng đối lập với nước của anh, khiến bầu không khí nhiên có thêm vài phần mập khó tả.

Chín giờ tối, Ôn Tri mở mắt, đầu óc đã tỉnh hơn rất nhiều.

Cơn đau quặn ở bụng biến mất, chỉ còn hơi chướng Cô cảm giác như mình vừa chơi một vòng từ cửa tử về, thầm ghi nhớ thật ngày hôm nay.

Đỉnh đầu truyền đến tiếng thanh nhẹ, tim cô bỗng đập thịch một cái.

Lúc này cô mới phát ra mình đang tựa vào người

Nước đã truyền xong rồi, mà Thẩm Tự vẫn luôn ngồi đây.

Cô ngước mắt nhìn anh, là lần đầu tiên cô ngắm đối phương từ góc độ này.

Đường xương quai hàm mượt toát ra vài phần ngoan ngoãn nhu hòa.

Sống mũi rất cao, hàng dày như lông vũ rủ xuống một chiếc quạt nan lớn, ẩn vài phần mệt mỏi.

Tầm mắt dời đến bờ nhạt màu, Ôn Tri Lê bỗng thấy hơi nóng người.

Cô như bị điện giật rụt đầu lại rồi ngồi thẳng nhưng lại cảm thấy ống tay của đối phương dường như có ẩm ướt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=30]

[Đừng nhìn nữa, đấy hôi của cô đấy.]

[Lúc đầu anh ta định tay đẩy đầu cô ra vì bai, nhưng cô cứ bấu chặt cánh tay người ta như con tuộc ấy.]

Ôn Tri Lê: [Không đời

[Để hệ thống phát lại trình diễn kinh điển này cho chủ xem nhé.]

Ôn Tri Lê: [Cái đồ hại kia, cậu nâng cấp rồi à?]

[Hừ, cái này vốn dùng để phát lại tập hợp câu hỏi làm sai đấy chứ!]

[Tại tôi sắp rảnh rỗi mức mất việc tới nơi rồi này.]

Ôn Tri Lê: [Xem ra độ khai phá của tôi đối cậu chưa tới một phần nghìn nhưng mà không ngờ Thẩm Tự tốt bụng đến thế.]

Với một người có chứng sẽ nhẹ như anh, vào chỗ phải khử trùng, máy chạy bộ được dính mồ hôi của người mà có thể nhẫn nhịn Tri Lê suốt hai tiếng đồng đúng là không dễ dàng gì.

Cô nhìn đồng hồ, khẽ "Thẩm Tự, Thẩm Tự ơi?"

Thiếu niên nhanh chóng mở lúc nhìn thấy cô, anh liền chú nhìn thẳng: "Đỡ hơn rồi

Ôn Tri Lê gật đầu, mắt ngập tràn ý cười: "Cuối cũng sống lại rồi, cảm ơn nhiều nha, nếu không có anh em "đăng xuất" luôn rồi

"Ừm."

"Em vừa mới đặt cháo tụi mình cùng về nhà ăn vất vả cho anh quá."

Cô đứng dậy, lấy điện ra: "Tiền thuốc hết bao nhiêu để em chuyển khoản cho anh."

Thẩm Tự nhìn cô chăm vài giây, thản nhiên nói: "Hai

Ôn Tri Lê không suy nhiều, đắt hơn vài chục nghìn với việc cô truyền nước ở khám tư, dù sao ở bệnh lớn còn có thêm phí ký khám bệnh nữa.

Sau khi lên xe, Thẩm bỗng nhiên lấy từ ghế sau một chiếc chăn mỏng đưa cho

"Lần trước em đã định rồi, chiếc xe đẹp đẽ này anh còn thiếu một chiếc chăn không ngờ hôm nay nó lại biến ra thật."

Thẩm Tự chỉnh nhiệt độ hòa cao lên một chút: "Em như rất dễ ngủ gật trên

Ôn Tri Lê nói đùa: đâu, em ở đâu cũng có ngủ ngay trong vòng một nốt được hết á."

Về đến nhà, Thẩm Tự như là đi ngay vào phòng tắm rửa.

Ôn Tri Lê nhìn lòng bỗng thấy chột dạ, bản cũng ôm quần áo đi tắm.

Thẩm Tự vừa cởi xong thun thì điện thoại của ông Thẩm gọi tới.

Những đường nét cơ bắp chắc, tráng kiện lộ ra trong khí, anh một tay nới lỏng lưng, cánh tay thon dài cầm điện thoại.

"Ông nội."

"Tiểu Tự, cháu bị ốm Giọng điệu của ông cụ lộ lo lắng.

"Dạ không."

"Thư ký Trương nói cháu thanh toán một ca cấp cứu hai nghìn tệ ở khoa tiêu

"Không phải cháu ạ."

Ông cụ thở phào nhẹ "Làm ông giật cả mình, đêm khuya khoắt lại bảo thư ký liên hệ với bệnh viện, nói thì cứ mập mờ không ràng."

"Cháu xin lỗi."

"Cháu không sao là tốt nghỉ ngơi sớm đi." Ông nội đột nhiên phản ứng lại, gặng "Bạn gái bị ốm à?"

Thẩm Tự bước vào phòng "Vâng, cô ấy không sao rồi

"Cuối tháng dẫn về cho xem mặt chút nhé?"

"Dạ được."

Cuối tháng là đại thọ ông nội Thẩm, Thẩm Tự tự sẽ không làm trái ý ông.

Thứ năm, Ôn Tri dậy nổi để tập thể dục, thời gian đặc biệt này làm vô cùng buồn ngủ.

Cô mặc bộ đồ ngủ thùng thình ra mở cửa, vừa nước vừa nói giọng ngái ngủ Thẩm Tự đang ngồi ăn sáng:

"Hôm nay có môn tự anh nhớ chiếm chỗ giúp em nhé."

"Đúng rồi, tin nhắn quấy anh đã giảm bớt chút nào

Thẩm Tự gật đầu: "Có quả."

"Vậy em vào ngủ tiếp lát đây, buổi sáng em chỉ mỗi môn tự chọn thôi, căn đến lớp là vừa."

"Không ăn sáng sao?" Thẩm dường như không thể hiểu nổi quen ngủ nướng lại này.

"Không ăn đâu, buồn ngủ ạ." Cô dụi dụi mắt, cũng quên dặn dò:

"Anh đừng ngồi ba hàng nha, em còn phải trả lời nhắn của khách hàng nữa, ngồi đó dễ bị tóm lắm."

Thẩm Tự nhìn chăm chú phần cổ thon thả đang chuyển của cô, thấp giọng đáp một

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận