Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 141  ·  11.3%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 16: Cúc áo bị tuột rồi
12/07/2026 18:56· 1,902 từ

Mấy ngày nay Ôn Lê toàn phải giặt áo bằng tay. Tuy bây đang là mùa hè, quần khá dễ giặt, nhưng đến cuối thì sẽ vất vả lắm.

Không ngờ Thẩm Tự chu đáo đến thế!

Có điều cái thương này, lại còn tích cả chức năng sấy khô, chắn là không hề rẻ nào.

[Cô tổng tính là còn chút lương tâm mau đi nịnh bợ người vài câu đi.]

Gương mặt Ôn Tri cười đến mức híp mắt vào: "Thẩm Tự, em ở đây có nửa năm như thế này thì tốn kém

Giọng điệu của Thẩm vẫn không chút thăng "Chúng ta đang hẹn hò."

Ôn Tri Lê không Thẩm Tự lại nghiêm đến vậy, mặc dù chuyện đương của anh cũng rạch khuôn mẫu y như con người vậy.

"Anh đúng là một bạn trai kiểu mẫu. ai cũng lấy được người anh thì tỉ lệ sinh chẳng đến mức thảm hại như

Ôn Tri Lê: [Tôi thế có chuẩn không?]

[Hai người đến tay chưa nắm, nói chuyện kết hôn sinh con, là xa tận chân trời.]

Để bày tỏ lòng ơn, Ôn Tri biệt chỉ cho anh xem góc sofa mình vừa trang hào phóng chia sẻ không gian.

Nói xong cô lại vào bếp tiếp tục ăn, miệng còn ngân nga điệu nhạc nhỏ.

Thấy Thẩm Tự vẫn im bên cạnh bàn hàng mi rủ xuống che đi biểu cảm trên gương

Nụ cười trên môi vẫn không giảm, đầu lại hỏi: "Vẫn phải thêm nửa tiếng nữa, anh xong việc rồi à?"

Thiếu niên lắc đầu, một ly nước rồi vào phòng làm việc.

Suốt lúc ngồi trên buýt, tâm trạng của Tri Lê luôn cực kỳ

Nếu sau này tích được một khoản tiền ra thuê nhà riêng, cô hỏi xem Thẩm Tự nhượng lại chiếc máy giặt cho cô không.

Ôn Tri Lê quyết sẽ hợp tác thật để Thẩm Tự có một nghiệm yêu đương tuyệt vời.

Cô sẽ tận tụy, tâm đóng thật tốt trò "bạn gái".

Phúc lợi tốt quá, khóc ghê.

Khoảng thời gian tốt luôn ngắn ngủi.

Cô vừa mới bước vào cửa nhà học đã được chào đón bởi nhóc ngỗ nghịch đang đeo chiếc mặt nạ quỷ máu, hoa múa chân dọa nạt.

Dưới sự hù dọa hết toàn lực của ta, Ôn Tri Lê hờ thốt ra vài chữ: "Ôi, sợ quá đi cơ."

Ôn Tề Minh mất hứng thú tháo chiếc nạ ra, tiện tay ném cưa đồ chơi sang một năm ngón tay bực bội vuốt tóc từ trước ra sau.

"Chẳng thú vị gì."

Cậu ta bĩu môi, chân dài tùy ý lên rồi nằm ườn ra sofa, một tay kê sau

Đôi mắt đào hoa ám chằm chằm nhìn Tri Lê, miếng gạc trên dương đã được tháo bỏ.

Ngũ quan hài hòa, mặt sạch sẽ, diện thiên về nét ngoan ngoãn này rất dễ đánh lừa khác.

"Đứng dậy."

"Tôi không đứng."

"Tôi có tiền sử tim đấy, cậu tôi lăn ra đây ăn ngay lập tức không."

Mặt Ôn Tề Minh mét: "Bố mẹ tôi đến đây để nhìn rõ mặt thật của cô mới

Trẻ con không chịu dọa nạt, cậu ta cưỡng đứng dậy, cao hơn Tri Lê tận hơn hai xăng-ti-mét.

Cô lấy tài liệu tập ra: "Không đuổi tôi đi là muốn khiến đăng xuất khỏi trái đất chỗ luôn đấy à?"

Sắc mặt Ôn Tề chuyển từ xanh sang "Tôi không có."

Ôn Tri Lê thấy ta cũng không gọi mẹ, trong lòng thầm nghĩ trẻ này có thành kiến sâu sắc, nhưng bản chất thì xấu.

Cô quyết định dùng sách nhu hòa thử sao.

"Tề Minh này."

Ôn Tề Minh: "... xa tôi ra chút

"Cô giáo đã đến tuổi có thể thấu cho cả hai bên rồi. không phải đang nói đỡ bố mẹ cậu đâu, nhưng tôi sự rất ngưỡng mộ cậu

"Ngưỡng mộ tôi mười tuổi bỗng dưng một đứa em gái á?"

"... Bố mẹ cậu ra vẫn đang âm quan tâm đến cậu đấy Vai trò xã hội của người đều đang thay đổi, trọng cuộc sống sẽ bị lệch Từ nhỏ tôi đã phải ở nhờ nhà các bạn bè hàng, phương thức chung của mỗi gia đình thực ra không giống nhau."

Ôn Tề Minh đột quay đầu lại, trong hiện lên vẻ kinh ngạc hoài nghi.

"Xô nước có thể không cân bằng, nhưng mươi phần trăm bố mẹ yêu thương con cái của Cùng với sự trưởng thành của cuộc sống bận rộn giao tiếp ngày càng ít mâu thuẫn theo đó mà nhiều

Giọng nói của Ôn Lê trong trẻo như nước suối, gương mặt hiếm lộ ra vẻ nghiêm túc. ánh đèn bàn, đường nét khuôn trở nên dịu dàng, tăng vài phần thùy mị.

"Cậu là một cá độc lập, phải sống chính mình, hãy giảm bớt vọng vào người khác đi. năm nộp một bài thi thật nguyện, rồi đi đến một giới rộng lớn hơn để kiếm thứ cậu thực sự mong

Ánh mắt Ôn Tề từng chút một tập vào gương mặt cô, sâu đáy mắt vậy mà lại lên một sự cảm động.

"Họ cho cậu một sống sung túc, lại âm thầm quan tâm ở sau, cậu đã may mắn đại đa số mọi người rất rồi."

Ngón tay gầy gũi, ràng của chàng trai siết chặt, lực nắm bút tăng lên.

Ôn Tề Minh không gì, quay đầu lại cúi viết bài, đã ngoan hơn rất nhiều.

Trên đường về, Ôn Lê ngồi trên xe ra sức uống nước ừng

Nói một tràng súp tâm hồn như thế, chết đi được.

[Không ngờ cô cũng phong thái của diễn đấy chứ, nói cho đứa kia nghệt mặt ra luôn.]

Ôn Tri Lê: [Một rưỡi, hai trăm rưỡi tôi tìm đâu ra việc ăn như thế này nữa

[Đồ thực dụng!]

Ôn Tri Lê: [Tạo mối quan hệ tốt, kỳ sau tiếp tục dạy biết đâu họ lại giới thêm cho tôi những mối học khác thì sao.]

Đường về không bị Ôn Tri Lê về căn hộ lúc chín giờ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=16]

Lúc này Thẩm Tự ở trong phòng làm nhẹ nhàng rón rén quần áo vào phòng tắm rửa.

Tranh thủ lúc tắm lại nhận được một vui bất ngờ.

Mẹ của Ôn Tề đặc biệt gọi điện đến cảm ơn cô, giọng có chút nghẹn ngào.

Bà nói Ôn Tề vậy mà lại chủ tìm họ nói chuyện, bầu khí ở nhà cũng không căng thẳng như trước nữa. Mặc cậu ta vẫn chưa nhắc chuyện của em gái, nhưng độ đã tốt hơn rất nhiều.

Vì sợ làm ảnh đến kỳ thi lớn cậu ta, họ đã đặc đưa em bé nhỏ sang căn nhà khác để ở, không lại phản tác dụng.

[Đúng là những bậc huynh kỳ quặc.]

Ôn Tri Lê: [+1.]

Sáng ngày hôm sau.

Khoảng thời gian Thẩm chạy bộ cũng chính lúc Ôn Tri Lê dậy vệ sinh.

Nhìn thấy đối phương luật như vậy, thưởng giơ ngón tay cái với anh, sau đó nhắm mắt chào hỏi một tiếng, ngái bước vào phòng tắm.

Giọng nói của cô chút mềm mại, mang sự nũng nịu, ngái ngủ người chưa tỉnh giấc.

Thẩm Tự thường sẽ đầu nhìn sang, nhưng cách hơi xa nên không rõ biểu cảm trên mặt

Những đường nét cơ săn chắc, chuyển động quyến rũ của anh vô cảnh đẹp ý vui.

Ôn Tri Lê dứt rửa mặt một cái, đầy quyết tâm nhất thời.

Cô vừa bôi kem vừa đi đến trước chạy bộ: "Thẩm Tự, em thấy anh đã truyền cảm sâu sắc cho tôi đấy."

Trên trán và cổ thiếu niên rơm rớm ít mồ hôi, phủ lên cơ bắp mỏng, nhịp thở cùng bình ổn.

Ôn Tri Lê thầm giá: Nhìn qua dung tích phổi đáng kinh rồi, không hổ là nam sau này chắc chắn có thể nữ chính đến mức ngất luôn cho xem.

Thẩm Tự liếc mắt cô, ra hiệu cho nói tiếp.

"Em có thể bật lên để tập nhảy được không?"

"Em thấy ở đằng có một chiếc thảm chưa bóc tem."

"Liệu có làm ồn anh không?"

Máy chạy bộ từ trượt chậm rồi dừng Thẩm Tự bước xuống.

Mùi hương trên người lành lạnh, ngũ quan khi vận động càng thêm bén, góc cạnh, hormone nam có phần lấn lướt.

Ôn Tri Lê theo năng lùi lại một ngẩng đầu lên đợi anh nhắc.

"Cúc áo bị tuột

"Hả?"

Ôn Tri Lê cúi nhìn, một chiếc cúc cổ đã bị tuột từ lúc ngủ, phần xương xanh hằn sâu lộ ra mồn

Cô lí nhí đáp tiếng, ngoan ngoãn cài cho chỉnh tề.

"Được."

Ôn Tri Lê hớn chạy đi bóc chiếc yoga ra: "Cảm ơn anh tăng cường thể lực thì không dễ bị ốm."

Cô ghét nhất là ốm.

[Cô sợ tiêm à?]

Ôn Tri Lê: [Đương là vì tốn tiền Tiền thuốc men vớ vẩn mất bốn năm mươi tệ, bệnh viện một cái là bắt ngay hai chai nước hộ

[Quả nhiên là cô.]

"Rất vừa vặn luôn

"Thẩm Tự Thẩm Tự, nhìn xem."

Thiếu niên nghe tiếng qua, Ôn Tri chân trần đứng trên chiếc yoga màu tím, dậm chân lại.

Mười đầu ngón chân trịa trắng trẻo, cổ thon nhỏ, những đường gân như cành hoa uốn lượn đến ống quần rồi giấu mình khoảng tối.

Anh thu hồi tầm giọng nói có chút đặc: "Uống nước ấm trước

Ôn Tri Lê cứ để chân trần đi nước, đột nhiên nói lớn: biết gì không, hôm qua huynh chỗ em dạy kèm gọi cho tôi bảo tăng thêm lượng dạy đấy."

Thẩm Tự: "Ừ."

"Tăng thêm nửa tiếng, này sẽ là chín rưỡi tan làm. Anh đoán thù lao theo giờ của là bao nhiêu?"

Cô nheo mắt uống chiếc cổ trắng ngần ra sau, đắc ý trông như một con cáo nhỏ săn được thịt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận