Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 28 / 141  ·  19.9%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 28: Em cảm thấy bạn trai chị không dễ gần cho lắm
26/07/2026 21:23· 1,753 từ

Ngoại hình này quả xứng danh nam thần

Ôn Tề Minh từ cũng là đứa trẻ lên trong những lời khen ngợi, tỏ tình trong hộc bàn có một trăm thì phải có năm mươi

Cậu không chịu thua chút nào, thẳng lưng thẳng vào mắt Thẩm Tự.

Ngay giây tiếp theo, tay vừa rụt lại Ôn Tri Lê đã đập bôm lên đầu cậu: "Tự dưng vẻ làm màu cái thế?"

Ôn Tề Minh: ......

Thẩm Tự: "Ôn Tri

Giọng anh đều đều trầm thấp, người được tên quay đầu lại, để lộ kinh ngạc.

"Sao anh cũng ở

Dương Bách Xuyên cố xen vào: "Cô là gái cậu ấy, ở đây chẳng rất bình thường sao?"

Anh liếc nhìn Ôn Minh một cái đầy ý.

Ôn Tri Lê gật cũng đúng, rồi lại sang hỏi Ôn Tề Minh: "Cậu ăn gì?"

"Cơm đùi gà thêm sườn hầm, cái loại hương vị ngũ vị hương và tàu ấy!"

Cô hừ lạnh một "Quan tâm tôi là ăn chực mới là mục đích sự của cậu đúng không."

"Đến tôi còn chẳng được một suất combo chỉnh như thế."

Ôn Tri Lê nhìn hồ: "Đi thôi, ăn rồi mau về đi."

Hai người họ trò qua lại, Thẩm Tự chỉ đứng một bên, không ít hướng về phía này lén nhìn ngó và xì bàn tán.

[Mau làm việc đi! làm việc đi!]

Ôn Tri Lê quay đi đến bên cạnh Tự, Ôn Tề Minh cũng rảo bám đuôi ngay sau.

Cô giới thiệu: "Đây cái đứa nhóc... ma mà em dạy kèm vào các thứ ba, thứ năm, thứ

"Anh có muốn đi cơm cùng tụi em

Thẩm Tự gật đầu, điệu thanh đạm: "Ừm."

Ôn Tề Minh nhướng cảm thấy anh chàng thích ra vẻ quá cơ.

Ôn Tri Lê nương lại gần, khoác lấy tay Thẩm Tự: "Đi thôi."

Thiếu niên rũ mắt bàn tay đang đặt cẳng tay mình, khẽ thu liễm thần.

Cô nhớ tới chiếc được phơi hồi sáng, giọng tán thưởng: "Hồi trước anh quân dịch có phải được luyện nghiêm ngặt theo chuẩn đội tuyển quốc không vậy?"

"Cái ga giường được phẳng đến mức em ngỡ nó bị tráo đổi rồi

Thẩm Tự ừ một nhưng lại hỏi: "Cậu đặc biệt đến tìm em à?"

"Chắc là do ăn bim bím cay quá trí tưởng tượng phong phú quá đấy. Cậu ta thấy tụi đi siêu thị, lại hôm qua anh đến em. Xe của anh là gây chú ý, thế là ta dám bổ não việc em được bao

Ôn Tri Lê cố hạ thấp giọng, dù phía sau vẫn có người đi

"Cậu ta còn nghĩ là một gã đàn hói đầu lớn tuổi nữa chứ, phải áp lực học hành cậu ta lớn quá không?"

Thẩm Tự: "Cậu ta quan tâm em."

"Em xin nhận lòng của cậu ta, hôm suýt chút nữa em cứ tưởng bị đòi nợ, ai lại tìm người một cách minh chính đại như chứ."

Ngũ quan của Ôn Lê rất linh động, khi nói một câu đều là biểu cảm vô cùng sống và khác biệt.

"Hơn nữa, mỗi ngày ngắm anh thì tiêu thẩm mỹ của em đã được lên rất cao rồi, được

Ôn Tri Lê khẽ dài một hơi, sau e là khó tìm đối tượng đây.

Lời vừa dứt, bàn bỗng nhiên bị nắm lấy, hơi ấm trong lòng bàn là thứ không thể ngó

"Nóng quá." Cô lầm thành tiếng, muốn rút ra.

Nhưng lực tay của Tự rất lớn, cô đành tiếp tục để anh nắm dắt đi.

Đến nhà ăn, suất đùi gà cuối cùng vặn được Thẩm Tự xếp hàng trúng.

Ôn Tề Minh tặc đầy nuối tiếc, đến mất rồi.

Thấy vẻ mặt đầy vọng của cậu, Ôn Lê liền mở lời với Thẩm "Anh có thể nhường suất đùi gà này cho được không, ngày mai sẽ tranh cho anh suất khác?"

Thẩm Tự cứ ngỡ chính cô muốn ăn, trực tiếp đưa khay thức ăn cô, còn bản thân thì sang một ô cửa khác để xếp hàng

"Cảm ơn anh nha." Tri Lê cong mắt với anh.

Cô đi về phía ngồi đã chiếm sẵn, suất cơm đùi gà cho Ôn Minh.

"Ăn đi."

[Cô đúng là miệng lòng mềm mà.]

Ôn Tri Lê: [Chấp với trẻ con làm

Đối phương ngẩn ra, ngờ Ôn Tri Lê nhường cho mình, từ lúc xuất đến giờ, cô hình như rất chê bai cậu.

"Cảm ơn nhé." Ôn Minh không tự nhiên gãi sau gáy.

Cậu đẩy niêu cơm tự chọn mà mình lấy sang chỗ cô: "Vậy chị ăn món cơm ếch này

"Được rồi, cứ để đi."

Ôn Tri Lê lấy giấy ướt ra, dưới mắt đầy khó hiểu của đối cô nghiêm túc và tỉ lau sạch bàn ghế phía đối diện.

"Sao chị lại điệu khó tính thế?"

Ôn Tri Lê lườm một cái, không thèm chuyện.

Dương Bách Xuyên bưng âu canh sườn hầm lại, nghe thấy câu này thì chút nữa bật cười thành cuối cùng cũng có nói ra tiếng lòng anh.

"Không phải cô ấy người khó tính là khác cơ."

Thẩm Tự bưng khay đi tới, khẽ nói người đối diện: "Cảm ơn."

Ngay giây tiếp theo, mắt anh dừng lại phần cơm của đối phương, rồi ánh mắt sang bên cạnh Tri Lê.

Cơm đùi gà đã cho Ôn Tề Minh

Đôi mắt phượng dài hơi rũ xuống.

Bữa cơm này trôi một cách vô cùng tĩnh, ngoại trừ việc Ôn Tề cứ liến thoắng hỏi han vẩn.

Cậu đã phân tán lớn sự chú ý Ôn Tri Lê, người vốn dĩ thể nhanh chóng phát hiện cảm xúc của Thẩm thì hôm nay lại toàn không mảy may ra điều gì.

Dương Bách Xuyên nhìn niên bên cạnh nét vẫn như thường ngày, nhưng nhịp ăn cơm có chút xáo

Bình thường nhai bao lần, người này luôn đúng một tần suất cơ mà.

"Đi trước đây."

Ôn Tri Lê đột ngẩng đầu: "Nhanh thế

"Ừm."

Thẩm Tự một tay khay cơm, đứng dậy dứt khoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=28]

"Này, cô không đi cậu ấy à?" Dương Xuyên nháy mắt ra hiệu với

"Nhưng mà tôi vẫn ăn xong cơm mà."

Ôn Tề Minh tò "Chị không phải là lụy tình đấy chứ?"

"Tôi cảm thấy bạn chị không dễ gần lắm, lại còn lắm chuyện, trên viết rõ năm chữ 'người chớ đến gần'."

Dương Bách Xuyên đang giáo huấn đứa nhóc này, không ngờ Ôn Tri Lê dĩ luôn theo hệ Phật bỗng nhiên lại lên bảo vệ.

"Mỗi người đều có tắc và tính cách của mình, anh ấy tuy kỹ nhưng sẽ không ép buộc khác phải giống như

"Anh ấy cũng rất gần."

Ôn Tri Lê nói cách rất nghiêm túc: đi trước đây, cậu ăn xong tự mình quay về trường bài đi."

Dương Bách Xuyên nhìn bóng lưng đã thu lại vài phần vẻ kiêu ngạo tùy hứng lúc trước của lộ vẻ suy tư.

[Hóa ra ấn tượng Thẩm Tự trong lòng cũng không tệ lắm nhỉ.]

[Tiếc là anh ta nghe thấy, nếu không chắn sẽ được cộng thêm điểm.]

Ôn Tri Lê: [Tôi nói sự thật thôi.]

Cô tăng nhanh bước cuối cùng cũng nhìn bóng lưng quen thuộc ở phía

"Thẩm Tự!"

Thấy người kia không thấy, cô chỉ đành đuổi theo vừa gọi lớn: "Thẩm đợi em với, cùng nhau đi!"

Ôn Tri Lê thở hển, hai tay giữ cánh tay thiếu niên.

Đáy mắt Thẩm Tự qua một tia kinh dường như không ngờ cô lại theo tới đây.

Đôi môi hồng nhuận đặn hơi hé mở, lưỡi tì vào hàm dưới thoắt thoắt hiện.

Trên chóp mũi rịn vài giọt mồ hôi tấm, dưới ánh mặt trời chiếu trông bóng bẩy và trong

Ôn Tri Lê ngửa hỏi anh, hơi thở theo vài phần mềm mại do gấp:

"Sao anh không đợi

"Đi thôi."

Thẩm Tự không rút tay lại, cứ để cho cô tựa vào.

Trên đường đi, cô cùng cũng nhận ra Tự dường như có điểm bất

Ngày thường dù cho nói chuyện, bầu không cũng không gượng gạo đến thế

"Anh làm sao thế?" Tri Lê xưa nay không thích tốn tâm sức để đoán.

Thẩm Tự khó hiểu đầu nhìn sang, giống đang hỏi ngược lại cô, cái mà làm sao?

"Em cảm thấy hôm anh cứ là lạ nào ấy."

"Không có gì."

Thiếu niên giơ tay bấm nút thang máy, Tri Lê theo đà cũng thu về.

Ánh mắt anh lại thức nhìn xuống dưới, lại trên bàn tay vừa mới còn nắm chặt lấy mình, ngón tay buông thõng cuộn lại.

Buổi chiều họ đều có tiết, ai nấy về phòng ngủ trưa một lát. Tri Lê ngồi ở phòng vừa ăn kem vừa phim.

Buổi trưa cô ăn no, đang uể oải bệt trên tấm thảm trải sàn.

Thẩm Tự từ trong sách đi ra, lúc nước nhìn thấy ba chiếc hộp rỗng tuếch nằm bên cạnh kia, đôi mắt dài híp lại.

"Thẩm Tự, anh ra à, tiện tay lấy em một hộp kem nữa đi."

"Buổi trưa em ăn có no."

Thiếu niên sải bước vào nhà bếp, lấy sườn cừu cuối cùng cho vào vi sóng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận