Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 37 / 141  ·  26.2%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 37: Em làm nũng một tí đi
26/07/2026 21:23· 1,676 từ

Thẩm Thao Quốc nén ngạc nhiên xuống đáy "Cháu muốn về nhà bạn với con bé

Thẩm Tự không trả vô tình nhìn thấy món ăn trên bàn, Tri Lê cũng từng qua.

Anh gắp thử một vị không ngon bằng Tri Lê làm.

"Làm bạn trai thì trách nhiệm phải cạnh bầu bạn khi ấy chỉ có một

"Cô ấy nói tối ăn lẩu, cháu chưa bao giờ, muốn thử chút."

Khi nghe đến vế nửa đầu óc của cụ đã hoàn toàn kinh.

Thẩm Tự chưa bao bày tỏ bản thân cái gì.

Đây là lần đầu anh nói ra mong của mình.

Thẩm Thao Quốc lộ nụ cười hiền từ, nếp nhăn nơi khóe cũng vô cùng ấm "Đi đi, là ông nội đáo chưa tới nơi chốn, không bảo cháu dẫn con qua đây cùng ăn cơm."

Ông phẩy tay, bảo giúp việc mang đồ cho anh: "Hộp bánh thu nhân chảy này, đứa con gái chắc lắm, hai đứa mang ăn thử đi."

"Cháu cảm ơn ông

"Tiểu Tự này, yêu thì không cần phải cảm giác trách nhiệm nề quá đâu, cứ theo trái tim mình mách thôi."

Xe đỗ vào khoảng Ôn Tri Lê cuộn một nửa người trên xe giống như một thú nhỏ, lúc không nói trông cô ngoan ngoãn cùng.

Tùy theo trái tim mách bảo.

Thẩm Tự tháo dây toàn của hai người xuống xe, cúi người bổng cô lên theo công chúa.

Cánh tay anh săn và mạnh mẽ, sải đi rất vững vàng, hề có một chút lắc nào.

Lúc Ôn Tri Lê mắt ra, cô chợt thấy tầm nhìn trong máy bỗng cao lên khúc một cách kỳ lạ.

Tình huống gì thế mình dậy thì lần nên cao lên à?

Đến khi hoàn toàn táo, cô mới phát mình đang nằm gọn lòng Thẩm Tự.

Cảm giác chơi vơi không trung khiến mình kinh hãi, theo năng đưa tay vòng ôm lấy cổ thiếu niên.

"Sao anh lại bế

"Em lại ngủ thiếp rồi."

Ôn Tri Lê: ?

Cô không phục ngẩng lên, tầm mắt di từ đường quai hàm lùng, sắc sảo của xuống đến lồng ngực ngay bên cạnh.

Ngón tay Ôn Tri vô thức cuộn lại, giác ấm mát chạm vào sau gáy Thẩm mang đến một luồng nho nhỏ.

"Em không phải lúc cũng ngủ đâu, anh có nói bừa."

"Thả em xuống."

Thẩm Tự rũ mắt, cúi người đặt đất.

Lần đầu tiên được như vậy, Ôn Tri có chút không tự một cách kỳ lạ, đứng tránh sang một bên nói lời nào.

Cửa thang máy mở không khí chợt trở thông thoáng, nhanh chóng tan đi bầu không ngượng ngùng vừa rồi.

Cô nghĩ đến đống liệu trong tủ lạnh, trong đầu cô chỉ là thịt bò, lá bò, rau cải cúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=37]

Ôn Tri Lê đẩy Tự vào bếp: "Đã định ăn cùng nhau thì em bỏ tiền anh bỏ chút sức ra không có ý kiến chứ?"

"Cần phải làm gì?" Tự không từ chối.

"Rất tốt, đầu tiên mời anh đeo tạp vào."

Nhìn chiếc tạp dề chú thỏ hồng nhỏ cô đưa tới, Thẩm khẽ nhướng mày.

"Đừng lo, hôm qua vừa mới giặt sạch còn chưa mặc đâu, sẽ lắm."

Thẩm Tự trầm giọng một tiếng.

"Cúi đầu xuống, chui cổ nào."

Ôn Tri Lê vỗ vai anh, người anh này cao quá, không tới.

Thẩm Tự thấy điệu như một cô giáo của cô, khóe môi cong lên, cúi người hợp.

"Quay người đi, em nút cho."

Hai người đứng sát vào nhau, bóng người lớn của Thẩm Tự chắn hoàn toàn bóng trắng trẻo, thanh mảnh phía lưng.

"Xem như anh là mới làm lần đầu, cho anh một số đơn giản nhé, nhặt rửa rau được không?"

"Hay là thái rau?"

Ôn Tri Lê lập lắc đầu: "Thôi bỏ anh đừng đụng vào để em làm cho."

Cô bỏ phần rau rửa vào trong rổ: hai lần, lọc lại lần nước nhé."

"Mấy thứ cá viên, viên, chả tôm này đông hết ra rồi vào đĩa là xong."

Thẩm Tự gật đầu.

Ôn Tri Lê cầm bắt đầu thái thịt

Đúng như cô dự chiếc tạp dề của đã bị nước từ phun ra làm ướt mất một nửa.

[Thôi rửa sạch là rồi, quản anh ta thế nào làm gì.] thống lầm bầm.

Ôn Tri Lê dùng pháp giáo dục khuyến "Rửa tốt lắm, rau bị nát."

[Cô khen thêm vài nữa xem, có khi ta đứng rửa rau ngày luôn đấy.]

Ôn Tri Lê: [Mấy trẻ thành phố đều như thế này mà.]

Thẩm Tự không ăn cay, Ôn Tri thêm rất nhiều nước, chỉnh nồi lẩu về độ ít cay.

Nghĩ đến việc đại gia bình thường toàn đũa chung dùng bữa, rơi vào trầm tư.

Dùng đũa chung để lẩu thì phiền phức đi mất.

Nồi nước lẩu bắt sôi sùng sục, Ôn Lê bỗng nghiêm mặt "Thẩm Tự, anh không ghét bỏ em đâu đấy."

Thẩm Tự: ?

Cô đặt mông ngồi ghế: "Em là em dùng đũa chung đâu, hết cả trải nghiệm uống."

Thẩm Tự vốn dĩ từng nghĩ tới vấn này, động tác của ung dung nhúng một thịt bò vào nồi lẩu, nhạt đáp: "Ừm."

Đối phương đột nhiên nói chuyện như vậy Ôn Tri Lê ngượng lạ lùng, cô lặng đẩy đĩa thịt bò kia trước mặt anh.

Thẩm Tự hỏi: "Uống đỏ không?"

Một giây trước còn ngại ngùng, giây sau Ôn Tri Lê đã như giã tỏi:

"Uống!"

"Đi chọn đi."

"Được luôn!"

Ôn Tri Lê thầm hệ thống: [Nuôi quân năm, dùng quân một mau nói cho tôi chai nào đáng tiền nhất?]

[Hàng thứ ba, chai hai, niên đại 1982, to rồi nhé.]

Ôn Tri Lê: [Đã

Tầm mắt Thẩm Tự qua chai vang đỏ: khí tốt đấy."

"Em lấy bừa thôi khui được không anh?"

Thực tế là Ôn Lê đã bắt đầu rượu vào bình thở

Thẩm Tự mang hai ly quai cao lại: lượng tốt lắm sao?"

Ôn Tri Lê nhận chiếc ly thủy tinh, sáng lấp lánh: "Chắc tầm hai chai bia."

Giọng điệu còn mang chút kiêu ngạo.

Cổ tay cầm ly của Thẩm Tự khựng anh im lặng nhìn phương vài giây, cuối chỉ rót cho cô khoảng ml.

Ôn Tri Lê: ?

Cô u sầu hỏi: làm gì thế?"

"Rượu này độ cồn

"Anh khinh thường em

"Không có."

"Nết uống rượu của tốt lắm, ngoan cực luôn."

Thẩm Tự chưa từng ai tự khen mình bao giờ. Anh ngước nhìn cô chằm chằm, như muốn thăm dò độ cậy trong lời nói đối phương.

[Cô làm nũng một đi.]

[Thẩm Tự là kiểu ưa mềm không ưa đâu.]

Ôn Tri Lê: [Được ông trời có xuống cũng không ngăn nổi uống Lafite hôm nay].

Cô hạ giọng mềm đi vài phần, kéo âm điệu ở cuối "Thẩm Tự, anh rót cho em một nửa nữa mà."

"Dù sao cũng là nhà, không sao đâu."

"Lát nữa anh về anh, em về phòng hòa bình biết bao

Nồi lẩu bên dưới sùng sục bốc hơi ngút, bao phủ người diện trong một làn mờ ảo.

Một đôi mắt trong ầng ậng nước, tràn sự khẩn cầu.

Thẩm Tự nâng tay rót thêm nửa ly cô.

Ôn Tri Lê đắm trong vai diễn của mềm mại dỗ dành: ơn bạn trai nhé."

Hơi nóng bốc lên, mặt Thẩm Tự cũng lên một tầng ấm

Thế nhưng thực tế chứng minh, anh đã ra một quyết định toàn sai lầm.

Ôn Tri Lê thuộc người say rượu không mặt.

Đến khi Thẩm Tự ra đối phương đã thì Ôn Tri bắt đầu úp mặt ly thủy tinh thổi bong rồi.

Đồng tử rã rời, mặt cười hớn hở.

Thẩm Tự nhìn bàn lộn xộn, khẽ cau gọi dịch vụ dọn nhà cửa.

Anh dắt Ôn Tri ra ghế sofa, đưa khiển từ xa cho "Ngồi ngoan nhé, tự tivi đi."

Thẩm Tự vẫn còn bản báo cáo cần quay lại thư phòng xử lý.

"Anh đi đâu thế?"

Ôn Tri Lê chớp mắt hoang mang, bàn nhỏ nắm chặt lấy áo anh không buông: Bối Bối, anh muốn đi

Thẩm Tự không biết Bối Bối" là cái anh gỡ tay ánh mắt trầm xuống: ai?"

"Thẩm Tự chứ ai."

Ôn Tri Lê đứng dậy, bước đi lảo rồi nhào vào lòng "Ngắm trăng đi mà."

Thẩm Tự khẽ cười tiếng: "Đồ lừa đảo

Lúc người dọn dẹp nơi, Thẩm Tự đang người ta bám dính cùng ngồi trên chiếc bập bênh ngoài ban công trăng.

Anh vỗ vỗ người rúc vào cánh tay "Buông tay ra nào, đi mở cửa."

Ôn Tri Lê dang hai tay, hướng ra cửa huyền quan lẩm "Vừng ơi mở ra!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận