Y phục của ông lão cũng vô cùng giản dị, áo tơi nón lá, căn bản chẳng có điểm nào khác biệt so với những lão ngư ông chèo thuyền bồng bềnh trên sông thông thường.
Ông lão cười híp mắt: "Chàng trai, cho hỏi ----"
"Hỏi cái gì mà hỏi!" Gã thanh niên đang vội vã hoàn thành nhiệm vụ, ánh mắt hung ác quát: "Lão già kia, còn dám chắn đường là tôi tiễn ông đi chầu ông vải luôn đấy!"
Hiện tại gã làm gì có thời gian rảnh rỗi mà đi trò chuyện với mấy vị NPC thông thường. Mấy cái tên NPC thông thường này vừa không mang lại chút lợi lộc nào cho người chơi, lại còn phiền phức hết chỗ nói.
Ông lão còn chưa kịp nói gì thêm, đột nhiên, giữa ban ngày ban mặt bỗng vang lên một tiếng sấm rền trời.
Cùng lúc đó, bầu trời bị một mảng bóng tối khổng lồ che khuất, một cỗ uy áp khủng bố tột cùng đem một mảnh không gian nhỏ nhoi này bao trùm hoàn toàn lại.
"Đại... Đại ca..." Mấy tên người chơi năm sao răng môi bắt đầu đánh vào nhau lập cập, chúng nó kinh hãi tột độ: "Chúng... chúng ta không phải là xui xẻo kích hoạt phải cái nhiệm vụ ẩn gì rồi đấy chứ?"
Gã thanh niên cầm đầu cũng sắc mặt đại biến, hoảng hốt tột cùng.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào?!
"Ha ha ha ha ha, Quỷ Cốc, không ngờ lão già nhà ông cũng có ngày hôm nay." Một tràng cười lớn từ trên cao vọng xuống: "Ông còn giả vờ làm người già yếu bệnh tật cái gì nữa, theo ý lão phu, cứ trực tiếp động thủ là xong, không sợ tụi nó không nghe lời!"
"Oanh!"
Lại một bóng người nữa ầm ầm đáp xuống mặt đất.
Năng lượng bàng bạc nổ tung ra xung quanh, cuồng phong quét qua đem những bụi rậm gần đó đánh gãy ngang lưng.
Người vừa tới sở hữu một đôi cánh màu đen, mái tóc màu đỏ sậm vô cùng rối rắm bừa bãi, hình tượng thậm chí có vài phần lôi thôi lếch thếch. Thế nhưng căn bản không có một ai dám có nửa phần khinh miệt ông ta.
Bởi vì ngay tại khoảnh khắc ông ta xuất hiện, trên bảng giao diện hệ thống của mấy tên người chơi năm sao đồng loạt hiện lên một khung cảnh báo màu đỏ tươi đầy chết chóc.
[Tên: Ma Uyên Lĩnh Chủ]
[Chủng tộc: Bán Thần]
[Đẳng cấp: ???]
[Phương thức chiến đấu: ???]
[Nhược điểm: ???]
[Kỹ năng: ???]
[Mức độ nguy hiểm: Chí mạng]
[Hệ thống ghi chú: Tương truyền, Ma Uyên Lĩnh Chủ một ngụm có thể nuốt sống một đứa trẻ con. Nhắc nhở giữ gìn sức khỏe, khuyến nghị người chơi khi ở gần khu vực Ma Uyên tuyệt đối không sử dụng trang phục ngoại quan có diện mạo dưới mười lăm tuổi.]
"Lão quỷ!" Nụ cười trên môi Chủ nhân Quỷ Cốc biến mất, nón lá áo tơi trên người trong nháy mắt cũng hóa thành một bộ trường bào màu đen âm trầm, quỷ dị.
Đôi mắt màu xanh lục của ông lạnh lẽo đến cực điểm: "Ông tới nơi này làm cái gì?"
"Lão phu muốn đi đâu thì đi, có liên quan gì đến ông?" Ma Uyên Lĩnh Chủ hừ lạnh một tiếng: "Còn nữa, đừng trách lão phu không nhắc nhở ông, vụ cá cược năm đó giữa ông và lão phu, đã đến lúc phải thực hiện rồi."
Chủ nhân Quỷ Cốc nghe vậy liền nổi trận lôi đình, bỗng chốc nhảy dựng lên quát tháo: "Tôi phỉ nhổ vào, tôi căn bản không có đồ đệ, ông cứ ở đó mà mơ mộng ban ngày đi!"
Ma Uyên Lĩnh Chủ ha ha đại cười: "Lão phu mới không thèm tin lời ông nói, ông chắc chắn là có thu nhận đồ đệ."
"..."
Không gian xung quanh một mảnh tĩnh mịch, im phăng phắc.
Năm tên người chơi năm sao đứng chết trân tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Bọn chúng trừng to hai mắt, tay chân đều lạnh toát. Cả đời này bọn chúng chưa từng thấy qua cái trận thế nào khủng khiếp đến như vậy.
Mười đại NPC hung hãn chỉ cần tùy tiện bước ra một vị, đến cả mười tên người chơi sáu sao hợp lực lại cũng căn bản không phải là đối thủ.
Giữa năm sao và sáu sao vốn dĩ đã là một khoảng cách một trời một vực, là ranh giới không thể nào vượt qua được.
Bọn chúng chẳng qua chỉ là những kẻ đánh thuê nhận tiền làm việc mà thôi. Nghiêm gia bỏ tiền, bọn chúng liền tiếp nhận cái nhiệm vụ này.
Bình thường đi rèn luyện, bọn chúng đều phải đi đường vòng để né tránh Mười đại vùng đất hung hiểm, thế nào hôm nay lại xui xẻo đến mức đụng trúng cả Chủ nhân Quỷ Cốc lẫn Ma Uyên Lĩnh Chủ cùng một lúc thế này?!
Điều khiến bọn chúng càng thêm kinh hoàng tột độ chính là, bọn chúng lúc này phát hiện ra bản thân thế mà lại không thể chủ động đăng xuất thoát khỏi trò chơi, chỉ có thể đứng trố mắt ra ở đây mà chờ chết.
"Oanh oanh oanh!"
Cũng ngay tại thời điểm đó, bên trong phòng giám sát của Học viện Vĩnh Hằng. Màn hình giám sát bỗng nhiên bắt đầu điên cuồng nhấp nháy, đỏ rực.
[Phát hiện có NPC cấp bậc Bán Thần xuất hiện!]
[Phát hiện có NPC cấp bậc Bán Thần xuất hiện!]
[Phát hiện có NPC cấp bậc Bán Thần xuất hiện!]
Bối cảnh thiết lập của trò chơi "Vĩnh Hằng" vốn là một thế giới ma ảo huyền bí. Trong cốt truyện cốt lõi vốn có sự tồn tại của Thần minh, thế nhưng các Thần minh từ sớm đã ngã xuống và đi vào cõi vĩnh hằng rồi.
Chính vì vậy, đẳng cấp cao nhất ở bên trong trò chơi chính là Bán Thần.
Mà đã có thể trở thành Bán Thần, thì kẻ đó tất nhiên sẽ chễm chệ liệt vào hàng ngũ của Mười đại NPC hung hãn.
Trước màn hình giám sát, sắc mặt của người thanh niên trong nháy mắt biến đổi: "Hai vị sao?!"
Anh ta gõ vài tiếng rầm rầm trên bàn phím, lập tức điều ra hình ảnh trực tiếp ở bên trong trò chơi.
"Chủ nhân Quỷ Cốc... Ma Uyên Lĩnh Chủ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=601]
Anh ta đại kinh thất sắc: "Không xong rồi!"
Dựa theo tư liệu ghi chép lại, Chủ nhân Quỷ Cốc và Ma Uyên Lĩnh Chủ vốn dĩ là tử địch của nhau, cứ cách vài năm là sẽ có một trận đại chiến long trời lở đất.
Nhưng mà rõ ràng mấy ngày trước hai người bọn họ mới vừa giao thủ xong, còn đánh tới mức phá hủy hoàn toàn cả một dãy núi lớn ở phía Đông, sao mới trôi qua có mấy ngày mà bây giờ lại lao vào đánh nhau tiếp rồi?
Điều quan trọng hơn cả là, nơi này nằm rất gần với các tòa thành trì lớn, chỉ số an toàn tương đối cao.
Đừng nói Mười đại NPC hung hãn, ngay đến cả những vị NPC cấp cao khác bình thường cũng sẽ không chạy tới nơi này để đánh nhau.
Chính vì lẽ đó, khu vực này mới được phân chia vào bên trong phạm vi của cuộc khảo hạch nhập học nội viện lần thứ nhất.
Chủ nhân Quỷ Cốc và Ma Uyên Lĩnh Chủ đồng thời cùng xuất hiện, lẽ nào đại lục Vĩnh Hằng đã xảy ra biến động gì lớn rồi sao?
Đây quả thực là chuyện đại sự có thể ảnh hưởng tới cả Tự Do Châu!
Người thanh niên căn bản không kịp suy nghĩ thêm được cái gì, vội vã rời khỏi phòng giám sát, phi nước đại hướng về phía văn phòng của đội chấp pháp.
Mà trên màn hình giám sát, hình ảnh truyền về vẫn còn đang tiếp diễn.
Chủ nhân Quỷ Cốc tỏ ra vô cùng không kiên nhẫn: "Tôi đang bận làm chính sự, không rảnh hơi đâu mà đi so đo với ông, ông mau chóng cút ngay cho tôi."
"Trùng hợp thật đấy, lão phu cũng đang chuẩn bị làm chính sự đây." Ma Uyên Lĩnh Chủ hừ lạnh một tiếng: "Không ngờ lại không may nhìn thấy ông bị người ta bắt nạt, thế nên muốn giúp ông đòi lại chút thể diện ấy mà."
Chủ nhân Quỷ Cốc càng thêm nổi giận: "Lão quỷ!"
Để cho Ma Uyên Lĩnh Chủ ra mặt đòi thể diện cho ông, cái chuyện này nếu như mà truyền tới tai của đồ đệ ông, thì uy nghiêm làm sư phụ của ông biết để vào đâu nữa?
"Mấy đứa nhóc ranh kia cũng dám bất kính đối với Thần." Ma Uyên Lĩnh Chủ rất tùy ý phất phất tay một cái: "Thế thì biến mất đi thôi."
Năm tên người chơi năm sao đến cả cơ hội để mở miệng nói một câu cũng đều không có, liền vĩnh viễn biến mất khỏi đại lục Vĩnh Hằng.
"Ầm!"
Khoang trò chơi bị đẩy mở ra, gã thanh niên lảo đảo bò lăn bò càng ra bên ngoài, ngã nhào trên mặt đất.
Bị Ma Uyên Lĩnh Chủ dùng sức mạnh cường hãn cưỡng ép trục xuất ra khỏi trò chơi, liên kết sóng não cũng là bị ép buộc cắt đứt giữa chừng, đại não của gã thanh niên phải chịu một đợt chấn động vô cùng khủng khiếp, nửa ngày trời vẫn chưa thể hoàn hồn lại được.
Nhưng thực ra Ma Uyên Lĩnh Chủ cũng không khiến cho gã phải cảm thấy bất kỳ đau đớn nào, chỉ là trong vòng một cái chớp mắt ngắn ngủi, đã trực tiếp xóa sổ sạch sành sanh toàn bộ bọn chúng.
Gã thanh niên bình tâm lại một hồi lâu, thật vất vả mới có thể thở hắt ra được một hơi, gã một lần nữa nằm trở lại vào bên trong khoang trò chơi, muốn kết nối tiến vào game, thế nhưng sóng não lại căn bản không cách nào liên kết nổi.
Tài khoản của gã đã bị phong ấn vĩnh viễn rồi.
Việc này cũng đồng nghĩa với việc từ nay về sau, cho dù gã có dùng bất kỳ phương thức nào đi chăng nữa, thì cũng đừng hòng có thể đăng nhập vào "Vĩnh Hằng" được thêm một lần nào nữa.
Mà đã không thể tiến vào đại lục Vĩnh Hằng, thì sớm muộn gì gã cũng sẽ bị trục xuất ra khỏi Tự Do Châu mà thôi.
"Mẹ kiếp!" Gã thanh niên đấm mạnh một phát thật nặng xuống mặt bàn, sắc mặt xanh mét, mặt mũi sa sầm. Gã đúng là xui xẻo đến mức dẫm phải cứt chó mới có thể đụng trúng phải Ma Uyên Lĩnh Chủ.
Khoản tổn thất to lớn này, gã nhất định phải tìm Nghiêm gia đòi lại bằng sạch mới thôi!
...
Đại lục Vĩnh Hằng.
Ma Uyên Lĩnh Chủ nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống rỗng ở ngay trước mặt, không nhịn được mà khẽ nhíu mày lại.
"Ông bày ra cái bộ mặt thối đó cho ai xem thế hả?" Chủ nhân Quỷ Cốc liếc xéo mắt nhìn ông ta: "Sao thế, muốn đánh nhau à?"
"Không..." Chân mày của Ma Uyên Lĩnh Chủ càng lúc càng nhíu chặt hơn.
Tại sao ông lại có một loại cảm giác rằng, năm cái người vừa rồi căn bản là vẫn chưa chết nhỉ?
Thế nhưng rõ ràng là ở trên đại lục Vĩnh Hằng này, ngay đến cả một chút hơi thở linh hồn của tụi nó cũng đều chẳng còn sót lại tí nào, mà ông thì lại vốn vô cùng tự tin vào thực lực của chính bản thân mình cơ mà.
Chuyện này đúng là kỳ quái thật đấy.
Ma Uyên Lĩnh Chủ day day huyệt thái dương.
Có lẽ đó chỉ là một loại ảo giác của riêng ông mà thôi.
"Đánh nhau thì đánh nhau." Ma Uyên Lĩnh Chủ mở miệng nói: "Nhưng mà nói trước rồi đấy nhé, lần này ai thắng, thì người đó phải mang theo đồ đệ của mình tới địa bàn của đối phương để gặp mặt."
Chủ nhân Quỷ Cốc vô cùng chấn kinh trước sự vô sỉ, trơ tráo của ông ta: "Thế này chẳng phải là toàn bộ chỗ tốt đều bị ông chiếm hết rồi hay sao?"
"Ông cứ dứt khoát nói là có đánh hay không đi, nếu ông mà không đánh, ngày mai lão phu liền đem chuyện ông thua dưới tay lão phu rêu rao cho tất thảy mọi người cùng biết."
"Thối tha! Sao tôi có thể thua dưới tay ông cho được? Đánh thì đánh!"
Suốt hai mươi tiếng đồng hồ trôi qua sau đó, Chủ nhân Quỷ Cốc và Ma Uyên Lĩnh Chủ mới rời khỏi khu vực này, Niên Dĩ An lúc này rốt cuộc mới có thể thở phào ra một hơi nhẹ nhõm.
Cậu còn chưa kịp bước chân vào nội viện mà đã đụng ngay phải hai vị NPC hung hãn đánh nhau rồi, tuy rằng dư ba trận chiến không hề dính dáng gì đến cậu, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đã đủ để khiến cho người ta phải kinh hồn bạt vía, tim nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Cũng may là, hai vị đại thần kia căn bản không thèm để mắt tới một con tôm tép riu nhỏ bé như cậu.
Niên Dĩ An lại liếc mắt nhìn bảng xếp hạng thời gian thực một cái, đột nhiên kinh ngạc phát hiện ra thứ hạng của mình chỉ trong vòng một cái chớp mắt ngắn ngủi, đã từ vị trí thứ bốn mươi chín nhảy vọt một phát thẳng lên vị trí thứ nhất.
Còn chưa đợi cậu kịp hiểu ra rốt cuộc chuyện này là thế nào, thì thời gian khảo hạch đã kết thúc, toàn bộ các học viên đều được nhân viên giám khảo đánh thức gọi dậy.
Niên Dĩ An vô cùng ngơ ngác, mờ mịt bước ra khỏi khoang trò chơi, cho đến khi nhìn thấy bảng xếp hạng cuối cùng được công bố công khai, tên của cậu quả thực nằm chễm chệ ở vị trí thứ nhất, lúc này đầu óc cậu hoàn toàn rối bời thành một mảnh hỗn độn.
Đã xảy ra chuyện gì mà cậu không biết rồi sao?
Thứ hạng vốn là dựa vào biểu hiện tổng hợp của học viên ở bên trong đại lục Vĩnh Hằng suốt ba ngày nay để tiến hành đánh giá, không có phương pháp tính toán có hệ thống nào.
Mà khoảng thời gian cuối cùng rõ ràng cậu chẳng làm cái gì cả, chỉ có ngồi trố mắt ra nhìn hai vị NPC đánh nhau suốt hơn hai mươi tiếng đồng hồ mà thôi.
Cửa phòng khảo hạch đột nhiên bị người ta bỗng chốc đẩy mạnh ra.
"Phó viện trưởng, chính là cậu ta." Một vị đạo sư vội vã rảo bước đi tới, giơ tay chỉ thẳng về phía Niên Dĩ An, sắc mặt vô cùng kích động nói: "Chủ nhân Quỷ Cốc và Ma Uyên Lĩnh Chủ giao chiến ở ngay nơi chỉ cách cậu ta vẻn vẹn có năm mét, thế mà cậu ta lại có thể bình an vô sự, đến cả một chút vết thương nhỏ cũng không có!"
Ngay lập tức, ánh mắt của những người khác nhìn về phía Niên Dĩ An thảy đều thay đổi hoàn toàn.
Thế mà lại có thể sống sót trở về dưới tay của hai vị NPC vô cùng hung hãn.
Ánh mắt Phó viện trưởng nóng rực: "Cậu rốt cuộc là đã làm bằng cách nào vậy?"
Niên Dĩ An trầm mặc mất một lúc, cậu gãi gãi đầu: "Chắc là do may mắn thôi ạ, em cũng chẳng làm cái gì cả."
"Không không không, may mắn cũng là một phần của thực lực đấy." Phó viện trưởng vỗ vỗ lên bả vai của cậu: "Chàng trai trẻ, sau này cậu sẽ hiểu, vận khí quan trọng to lớn đến nhường nào."
"Học viện Vĩnh Hằng của chúng ta, kẻ nào vận khí không tốt thì còn không thèm nhận đâu, khí vận mới có thể giúp cậu thuận buồm xuôi gió, không gặp chút trở ngại nào trên đại lục Vĩnh Hằng."
Dựa theo quy định đề ra, người giành được vị trí thứ nhất có thể tự mình lựa chọn đạo sư cấp cao.
Phó viện trưởng xem xét một chút tư liệu hồ sơ của Niên Dĩ An: "Tốc độ à, giáo sư Lightning đã trở về chưa vậy? Ngày mai bảo ông ấy qua đây một chuyến."
Vị đạo sư đáp một tiếng, liền đi xuống phía dưới chuẩn bị.
Phó viện trưởng càng nhìn Niên Dĩ An lại càng thấy vừa mắt, vừa ý: "Nào, chàng trai trẻ, chúng ta qua bên kia trò chuyện một chút đi."
Biết đâu chừng còn có thể từ trong miệng của Niên Dĩ An khai thác thêm được một ít tư liệu quý giá khác có liên quan đến Ma Uyên Lĩnh Chủ và Chủ nhân Quỷ Cốc thì sao.
...
Phía bên này, Hoắc gia.
Nghiêm Vân Bình đang nhờ Hoắc Thục Vân đứng ra đến T18 đòi người.
"Thục Vân tiểu thư, thật sự làm phiền cô quá rồi. Đợi đến khi Quảng Hòa tiến vào được nội viện, nhất định sẽ lấy cô làm đầu."
"Chuyện nhỏ thôi." Hoắc Thục Vân xua tay: "Lần này T18 đúng là làm hơi quá đáng thật."
T18 có thể mượn thế lực để chèn ép Nghiêm gia, nhưng đứng trước Hoắc gia cũng chỉ có thể cúi đầu nhún nhường.
Hoắc Thục Vân đứng dậy, nhàn nhạt nói: "Đi thôi, kết quả khảo hạch bên phía Học viện Vĩnh Hằng cũng đã có rồi, lát nữa chúng ta qua xem."
Nghiêm Vân Bình mừng rỡ, lập tức đi theo sau bà ta.
Trong tiểu sảnh.
Hoắc Tân Nạp vừa nhìn thấy Hoắc Thục Vân đã lên tiếng: "Đứng lại, em định đi đâu đấy?"
"Đại ca." Hoắc Thục Vân vẫn khá sợ người anh trai này của mình, bà ta nhỏ giọng nói: "Người nhà của bạn em vô duyên vô cớ bị T18 bắt giữ rồi, em qua đó hỏi thử xem sao."
"T18?"
Hoắc Thiên Văn bỗng cảm thấy cái tên này nghe có chút quen tai.
Ông quay đầu về phía nhà bếp gọi lớn: "Yến Hành, lúc nãy con bảo mình đổi công việc rồi đúng không? Đổi sang chỗ nào thế?"
Hoắc Yến Hành bình thản ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Thục Vân: "T18."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận