"..."
Câu nói này khiến quản gia Diệp lập tức im bặt.
Ông ta kinh ngạc nhìn Tư Phù Khuynh, đồng tử co rút: "Cô..."
Trong giới người tiến hóa, ba đại gia tộc tiến hóa đã sừng sững mấy trăm năm, chưa từng bị lay chuyển. Cho dù nhà Ân từng mất đi một cặp song S cấp, nội tình vẫn mạnh đến đáng sợ, các gia tộc khác hoàn toàn không thể sánh bằng.
Nhà Diệp đương nhiên cũng chỉ có thể ngước nhìn.
Tư Phù Khuynh cũng biết Liên Minh người tiến hóa có hệ thống phân cấp riêng dành cho từng gia tộc tiến hóa. Muốn đạt cấp C, gia tộc đó ít nhất phải có hơn năm mươi người tiến hóa cấp B.
Muốn lên cấp B, gia tộc bắt buộc phải từng xuất hiện người tiến hóa cấp A, hơn nữa người đó còn phải vượt qua khảo hạch của Liên Minh người tiến hóa.
Hiện tại chỉ có chín gia tộc tiến hóa cấp A, còn cấp S chỉ có hai. Nhà Ân, nhà Kuchiki và gia tộc Lotbar đều không nằm trong số đó.
Nói như vậy, trong vô số gia tộc tiến hóa, nhà Diệp quả thực có chút thực lực. Nhưng đối với Tư Phù Khuynh, thái độ của quản gia Diệp lại chẳng hề khách sáo.
Sắc mặt ông ta lập tức lạnh xuống. Dù sao trên người Niên Dĩ An vẫn còn chảy dòng máu nhà Diệp, còn cái gọi là cô cháu gái này thì có gì?
Hoàn toàn chẳng liên quan gì tới nhà Diệp cả!
Quản gia Diệp cười khẩy: "Cô đừng tưởng rằng--"
Ông ta còn chưa nói hết câu.
Diệp Lộc Văn vẫn luôn im lặng đột nhiên giơ tay, tát mạnh một cái khiến ông ta ngã thẳng xuống đất: "Câm miệng!"
Diệp Lộc Văn là người tiến hóa cấp B, lại thuộc hệ chiến đấu. Cho dù không sử dụng năng lực tiến hóa, cậu ta vẫn có thể dễ dàng xử lý một quản gia chỉ mới cấp C.
Lần này Diệp Lộc Văn hoàn toàn không nương tay.
Quản gia Diệp phun ra một ngụm máu, nằm bệt dưới đất, hai mắt trợn to, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Diệp Chẩm Miên còn chưa được đón về, mà Diệp Quân Từ và Diệp Lộc Văn đã đứng về phía người ngoài như vậy rồi. Nếu thật sự trở về nhà Diệp, còn đến mức nào nữa?
May mà Ngọc Chân tiểu thư bảo ông ta đi theo chuyến này, nếu không sau này nhà họ Diệp bị bán mất lúc nào cũng chẳng ai hay.
"Tư tiểu thư." Diệp Lộc Văn chắp tay: "Xin lỗi, chúng ta qua bên kia nói chuyện."
Tư Phù Khuynh thản nhiên liếc quản gia Diệp một cái, cũng chẳng buồn để ý: "Đi thôi."
Khi còn là người bình thường, cô luôn là công dân tốt, nghiêm khắc với bản thân, tuân thủ pháp luật. Nhưng trong giới người tiến hóa...
Đương nhiên phải dùng quy tắc của người tiến hóa mà hành xử.
Nói chuyện bằng nắm đấm.
Hai người đi tới cửa sau nhà hàng.
"Ông ta không phải người bên phía chúng tôi." Diệp Lộc Văn lên tiếng: "Tư tiểu thư không cần để những lời đó trong lòng. Mẹ tôi tìm dì rất nhiều năm rồi, tuyệt đối là thật lòng."
Tư Phù Khuynh đã xem qua hồ sơ của Diệp Quân Từ và Diệp Lộc Văn, cô khẽ gật đầu: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Cái chết của ông ngoại bà ngoại khiến mẹ tôi từ nhỏ đã trở thành trẻ mồ côi, bị chèn ép đến tận bây giờ. May mà nhiều năm trước bà đã vượt qua khảo hạch, trở thành thành viên của Liên Minh người tiến hóa." Diệp Lộc Văn thở dài: "Nhà họ Thẩm vốn là thông gia với chúng tôi, hiện giờ đã trở mặt thành thù, tình cảnh của mẹ tôi thật sự rất khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=475]
Bao năm nay bà vẫn luôn tìm dì, vì thế tiêu tốn rất nhiều nhân lực và vật lực của gia tộc, khiến bà cụ cực kỳ bất mãn."
Đấu đá bên trong các gia tộc tiến hóa còn phức tạp và hiểm ác hơn nhiều so với những đế quốc thương nghiệp như nhà Úc. Ở nhà Úc, tranh đấu thất bại nhiều nhất cũng chỉ bị tước quyền lực rồi đuổi khỏi gia tộc.
Nhưng ở nhà họ Diệp, kết cục chỉ có cái chết.
"Tôi hiểu rồi." Giọng Tư Phù Khuynh nhàn nhạt: "Chuyện của nhà Diệp tôi không quan tâm, nhưng người nhà tôi không thể chịu uất ức."
"Đương nhiên." Diệp Lộc Văn ngập ngừng một chút, dò hỏi: "Tư tiểu thư... là người tiến hóa sao?"
Nếu không, làm sao cô biết tới ba đại gia tộc tiến hóa?
Người bình thường hoàn toàn không thể tiếp xúc tới tầng lớp này.
Tư Phù Khuynh "ồ" một tiếng: "Tùy tâm trạng."
Diệp Lộc Văn: "...?"
"Bảo chủ tử của ông ta quản cho kỹ." Tư Phù Khuynh xoay cổ tay, mỉm cười: "Ít sủa trước mặt thím tôi thôi. Sẽ không có lần sau nữa đâu."
Nếu không phải người bên phía Diệp Quân Từ, cô ra tay cũng chẳng cần nể nang.
Ánh mắt Diệp Lộc Văn khẽ động: "Tôi sẽ chuyển lời."
...
Lúc này, bên trong nhà hàng.
Sự đề phòng của Diệp Chẩm Miên lúc này đã không còn nặng nề như trước nữa. Cảm giác thân thiết đến từ huyết mạch là thứ không thể giả được.
Cuối cùng bà cũng hiểu, vì sao trước đây mình luôn cố gắng hòa nhập với gia đình Diệp kia, nhưng giữa họ mãi mãi vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình.
Hóa ra... cô vốn không phải con ruột của ông cụ Diệp kia.
Diệp Chẩm Miên hoàn toàn buông bỏ được khúc mắc trong lòng.
Ân Nghiêu Niên cũng thật lòng vui cho bà: "Chẩm Miên, em xem, người thân của em nhiều năm như vậy vẫn chưa từng từ bỏ tìm em."
"Có vài chuyện cũng nên giải quyết rồi. Trước đây em còn nể cái gọi là tình thân nên không xuống tay được, vậy để chị làm thay em!" Diệp Quân Từ lại ho khẽ vài tiếng: "Đưa cái gia đình đó lên đây cho tôi!"
Nhận lệnh, các hộ vệ lập tức tiến lên, quẳng ông cụ Diệp và Diệp Hoài An xuống đất, Diệp Viễn cùng bà cụ Diệp cũng bị khống chế. Một nhà bốn người chưa từng gặp qua trận thế thế này, đã sớm sợ đến hồn vía lên mây.
Đặc biệt là ông cụ Diệp. Đầu óc ông ta ong ong, hoàn toàn không còn khả năng suy nghĩ.
Diệp Chẩm Miên đúng là do ông ta nhặt được bên bến đò năm đó. Nhưng trên người bà chẳng có tấm vải quý giá nào làm tã lót, thứ duy nhất đáng giá chỉ là miếng ngọc bội kia, mà cũng bị ông ta bán mất với giá hơn năm trăm tệ.
Bốn mươi năm trước, mấy trăm tệ ấy đủ để cả nhà họ sống rất lâu.
Ông cụ Diệp và bà cụ Diệp mãi không sinh được con trai, nên mới giữ Diệp Chẩm Miên lại.
Đã không phải con ruột, đương nhiên họ chẳng hề đối xử tử tế, chỉ biết không ngừng bóc lột bà. Sau khi Diệp Hoài An ra đời, họ lại ép Diệp Chẩm Miên nuôi em trai ăn học, cưới vợ. Bây giờ thấy Diệp Chẩm Miên có tiền, điều duy nhất Diệp phụ nghĩ tới là làm sao chia được nhiều hơn. Ông ta chưa từng nghĩ... mình sẽ chết.
Rốt cuộc Diệp Chẩm Miên xuất thân từ gia tộc nào, mà ngay cả súng cũng đem ra dùng?!
"Chẩm Miên, đây là ngọc bội của em." Diệp Quân Từ lạnh lùng liếc ông cụ Diệp đang sợ đến mềm nhũn dưới đất, rồi đưa ngọc bội cho Diệp Chẩm Miên: "Bán với giá năm trăm sáu mươi tệ? Có lấy mạng ông đền cũng không đủ!"
Miếng ngọc này được chế tác từ một loại khoáng thạch cực kỳ hiếm, người tiến hóa đeo lâu dài sẽ có lợi rất lớn.
Sau nhiều vòng lưu lạc, Diệp Quân Từ phải đích thân tới Nam Châu mới chuộc lại được nó.
"Thành thật chút đi!" Đội trưởng hộ vệ đá mạnh vào chân ông cụ Diệp: "Ngay cả nhị tiểu thư của chúng tôi mà ông cũng dám bắt nạt? Chết còn quá nhẹ cho ông!"
Ông cụ Diệp đau đến rú lên thảm thiết lần nữa.
Da đầu Diệp Hoài An tê dại, răng va lập cập, cuối cùng không nhịn được mà gào lên: "Tôi không biết gì hết! Chuyện này không liên quan đến tôi! Là bọn họ nhặt cô ta về, lúc đó tôi còn chưa sinh ra! Muốn giết thì giết họ đi! Thả tôi với con trai tôi ra!"
Ông cụ Diệp và bà cụ Diệp kinh hãi đến mức không thể tin nổi vào tai mình: "Hoài An, mày--!"
"Thấy chưa?" Diệp Quân Từ bật cười lạnh: "Đây chính là đứa con trai tốt mà các người nuôi dạy đấy."
"Không liên quan tới cậu?" Ánh mắt bà lạnh như băng: "Có một năm cậu cố tình dụ Chẩm Miên tới hang rắn, còn khiến em ấy bị rắn cắn. Nếu không được cứu kịp thời, chân em ấy đã phế rồi."
Nghe tới đây, Ân Nghiêu Niên siết chặt tay Diệp Chẩm Miên. Quả thật, chính vì chuyện đó mà ông mới gặp được bà.
Đồng tử Diệp Hoài An co mạnh: "Các người... các người..."
Ngay cả chuyện nhỏ năm đó mà họ cũng tra ra được?!
Diệp Quân Từ hoàn toàn không để ý tới tiếng hét của ông ta, trong mắt không hề có chút thương hại nào: "Ra tay."
Hộ vệ không chút do dự bóp cò.
"Đoàng!"
Diệp Hoài An phát ra tiếng hét thê lương, lăn lộn đau đớn dưới đất. Bắp chân phải của ông ta nổ tung một mảng máu, máu tươi không ngừng tuôn xuống. Cơn đau từ chân lan khắp toàn thân, đau đến ông ta gần như phát điên.
Bà cụ Diệp điên cuồng lao tới: "Hoài An! Hoài An!"
Còn ông cụ Diệp thì tự thân còn khó giữ, sợ đến mức tiểu tiện ngay tại chỗ.
"Ném bọn chúng trở về bến Nam Lăng." Giọng Diệp Quân Từ lạnh lẽo: "Để bọn chúng cả đời ở lại đó, đừng mơ đổi đời nữa. Tôi muốn các người mở to mắt nhìn Chẩm Miên sống hạnh phúc sung túc, còn bản thân mãi mãi thấp hèn như bụi đất."
Đối với ông cụ Diệp -- kẻ cả đời chỉ muốn trèo cao -- điều này còn đau khổ hơn cả giết chết ông ta. Ông ta muốn giãy giụa, muốn phản kháng, nhưng căn bản không có cơ hội.
Các hộ vệ nhanh chóng kéo cả nhà họ Diệp ra ngoài, tiện tay dọn sạch vết máu trên sàn.
Diệp Chẩm Miên hơi xúc động. Bà im lặng vài giây rồi nhỏ giọng lên tiếng: "Chị... em chưa từng xem họ là người nhà. Cuộc sống hiện tại của em cũng rất tốt, em không muốn trở về nhà họ Diệp."
"Được, được..." Diệp Quân Từ lau nước mắt: "Chị chỉ lo những năm qua em sống không tốt, muốn đón em về thôi. Nếu em sống ổn, vậy chị cũng yên tâm rồi. Chỉ cần sau này chúng ta còn liên lạc được với nhau, với chị vậy là đủ."
"Đương nhiên rồi." Diệp Chẩm Miên mỉm cười: "Bây giờ là thời đại thông tin mà, em cũng có thể ngồi xe tới thăm mọi người."
"Không vấn đề gì." Diệp Quân Từ nắm chặt tay bà, cố gắng kìm nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng: "Chị có thể ở đây với em hai ngày không? Không quay về nhà họ Diệp cũng tốt... chỉ là chị sợ phía bà cụ..."
Nếu năm đó cha mẹ họ không chết, hiện tại người nắm quyền nhà họ Diệp đương nhiên phải là Diệp Thiên Dữ và Thẩm Hoan.
Chỉ sau một đêm, địa vị đã hoàn toàn đảo ngược.
"Có gì phải sợ?" Ân Nghiêu Niên thần sắc lạnh nhạt: "Chẳng lẽ bà ta còn muốn trói Tiểu Miên mang đi sao?"
Đám người từng giết tới tận nhà họ Ân ông còn chưa tra ra được, chẳng lẽ lại không đối phó nổi một nhà họ Diệp chỉ được xếp hạng B?
Áp lực từ khí thế đó khiến đồng tử của Diệp Quân Từ co rụt lại, bà lập tức đứng bật dậy: "Ngài Niên, ngài..."
Huyết thống của bà là cấp A, tuy không ổn định, nhưng người có thể áp chế bà về mặt huyết thống chỉ có thể là cấp S!
Người tiến hóa cấp S, cho dù là ba đại gia tộc cũng đếm trên đầu ngón tay!
Diệp Quân Từ không kịp nghĩ thân phận thật sự của Ân Nghiêu Niên là gì, lập tức muốn hành lễ, nhưng đã bị ông nhẹ nhàng đỡ lên.
Ông cũng thu lại khí thế trên người, mỉm cười nhàn nhạt: "Người một nhà, không cần khách sáo."
"Chị à, bây giờ bọn em chắc chắn chưa thể rời đi." Diệp Chẩm Miên lắc đầu: "Dĩ An và Khuynh Khuynh sắp thi đại học rồi, bọn em phải ở cạnh chăm sóc hai đứa."
Diệp Quân Từ ngẩn người: "Thi đại học? À... chị hiểu rồi, chuyện này rất quan trọng."
Người tiến hóa vốn không có khái niệm thi đại học, sau khi trưởng thành chỉ tham gia kỳ khảo hạch của Liên Minh Người Tiến Hóa.
Những người có huyết thống tinh khiết cao, năng lực tiến hóa mạnh sẽ được tuyển thẳng vào Học viện Vĩnh Hằng.
Diệp Quân Từ nhớ tới khí chất phi phàm trên người Tư Phù Khuynh: "Tiểu Miên, Tư tiểu thư kia..."
"Khuynh Khuynh chắc đã tới đoàn phim rồi." Diệp Chẩm Miên mỉm cười: "Sau khi thi đại học xong con bé sẽ quay bộ phim truyền hình thứ hai, fan còn đang chờ nó giành đại mãn quán ảnh hậu nữa."
Diệp Quân Từ ngây người: "Cô... cô ấy là diễn viên?!"
Ân Nghiêu Niên gật đầu, giọng đầy tự hào từ tận đáy lòng: "Con bé còn là cao thủ số một của Thần Dụ nữa, cũng là đại thần số một giới lồng tiếng."
Khuynh Khuynh nhà họ thật sự quá giỏi.
Diệp Quân Từ thần sắc hoảng hốt. Bà cảm thấy hôm nay mình bị đả kích hơi nhiều rồi.
...
Bên phía đoàn phim.
Ngày 9 tháng 6, Trần Quốc Nữ Tướng chính thức khai máy, đoàn phim cũng đã tới Bắc Châu.
Trước đó, đạo diễn Lộ đã xin được giấy phép từ đội hộ vệ biên cảnh Bắc Châu, cho phép họ tới Nhạn Môn quay ngoại cảnh, phục dựng một-một nguyên bản.
Hiện giờ rất nhiều phim truyền hình chỉ quay trong ba tháng, nhưng riêng việc chọn bối cảnh của đoàn phim Trần Quốc Nữ Tướng đã kéo dài suốt hai tháng.
Có người tung ảnh hậu trường phong cảnh lên mạng.
[Không nói cái khác, chỉ riêng thái độ này đã đủ nghiêm túc rồi, hóng trước một đợt.]
[Có gì đáng mong chờ chứ? Phim nào quay về thời đại Dận Hoàng cũng flop hết, đặt trước danh hiệu phim rác rồi.]
[Quay Giang Chiếu Nguyệt thì không nói, nhưng phim này tên là Trần Quốc Nữ Tướng, có thể đừng quay Giang Huyền Cẩn được không?]
[Cái gì?! Có cả Giang Huyền Cẩn? Tôi phản đối! Không ai diễn nổi đâu, biên kịch cũng không đủ trình, xin đấy đừng phá hoại nhân vật lịch sử nữa, nếu không dù Tư Phù Khuynh có được đề cử giải Cửu Thiên cũng không cứu nổi đâu.]
Đoàn phim đương nhiên cũng thấy phản hồi của cư dân mạng, biên kịch đau đầu không thôi.
"Sao vậy?" Tư Phù Khuynh ngồi xuống đối diện cô ấy: "Cứ nhíu mày thế kia, lát nữa có nếp nhăn đấy."
"Tư lão sư!" Biên kịch lập tức ngẩng đầu lên.
"Có chỗ nào bị bí à?" Tư Phù Khuynh cười: "Nói tôi nghe xem."
"Quả thật có một điểm rất khó xử." Biên kịch thở dài: "Vì hai tập đầu chủ yếu kể về nhà họ Giang, tôi muốn mở rộng tuyến nhân vật Giang Huyền Cẩn, nhưng tra khắp sử sách cũng không tìm được tài liệu liên quan."
Nguyên soái quân Bạch Y Giang Huyền Cẩn cũng sở hữu một lượng fan lịch sử khổng lồ.
Biên kịch thở dài: "Hay là xóa luôn nhân vật này đi."
Thà thiếu còn hơn làm hỏng. Đặc biệt là nhân vật lịch sử như Giang Huyền Cẩn, chỉ cần quay có chút tì vết thôi cũng sẽ bị chê bai đến không còn gì.
Trần Quốc Nữ Tướng đã bị ém suốt mấy năm, chẳng ai dám nhận quay.
Tư Phù Khuynh nhận rồi, đạo diễn Lộ đương nhiên muốn làm tới mức hoàn mỹ nhất, giúp cô tranh giải Nữ chính xuất sắc nhất của TVB.
"Ừm." Tư Phù Khuynh nghĩ ngợi: "Tối nay tôi đi gặp anh ấy hỏi thử xem, cô có vấn đề gì thì cứ nói với tôi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận