Tư Phù Khuynh đang chuẩn bị bàn bạc với Kuchiki Meigetsu xem rốt cuộc nên dùng cách gì, mới có thể trả lại toàn bộ vận khí mà Sakai Yui đã vay mượn suốt những năm qua cho chủ nhân ban đầu trong tình huống không đánh rắn động cỏ.
Kết quả Ân Tương Tư lại chủ động đưa tới cho cô hai tấm vé concert của Sakai Yui, còn là ghế VIP. Không chỉ giúp cô bớt việc, còn tiết kiệm được một khoản tiền lớn.
Ánh mắt Tư Phù Khuynh nhìn Ân Tương Tư cũng hiền hòa từ ái hơn mấy phần.
Tim Ân Tương Tư đập thình thịch, không hiểu vì sao cô ta luôn cảm thấy nụ cười của Tư Phù Khuynh khiến người ta lạnh sống lưng, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc có gì không ổn.
Cô ta bấm mạnh lòng bàn tay, ép bản thân bình tĩnh lại, miễn cưỡng nở nụ cười: "Em trở về lâu như vậy rồi mà chúng tôi cũng chẳng giúp được gì cho em. Sakai Yui là thiên hậu quốc tế, tính cách lại thân thiện. Nếu em đến concert của cô ấy, nhất định sẽ có cơ hội nói chuyện."
"Ra là vậy, đúng là có lòng." Tư Phù Khuynh cất hai tấm vé đi, bỗng nhiên lại cười: "Tốn không ít tiền nhỉ?"
Ân Tương Tư nghiến răng, vẫn giữ nụ cười: "Không đáng bao nhiêu đâu. Chỉ cần thấy em và chị Vân Tịch hòa thuận lại, tốn thêm bao nhiêu tiền cũng đáng."
Nụ cười của Tư Phù Khuynh càng sâu hơn, chân thành nói: "Cảm ơn nhé."
Cảm giác bất an trong lòng Ân Tương Tư càng lúc càng lớn. Cô ta sợ ở lại thêm sẽ để lộ sơ hở, thế là kiếm cớ rời đi thật nhanh.
Ra khỏi khách sạn, đi sang con phố kế bên, cô ta mới dần bình ổn nhịp tim đang cuồng loạn.
Cô ta cúi đầu nhìn con chip nhỏ bằng nửa móng tay nằm trong lòng bàn tay.
Đây là phát minh mới nhất của phòng thí nghiệm Liên Minh Người Tiến Hóa, có thể kết nối với điện thoại để dò xét dữ liệu năng lượng của người tiến hóa trong phạm vi mười mét.
Ân Tương Tư mở một phần mềm trên điện thoại.
Phía trên hiện lên một con số.
Số 3 đại diện cho có dao động năng lượng, nhưng cực kỳ yếu ớt. Điều này chứng minh cấp bậc của Tư Phù Khuynh quả thật dưới cấp D, hoàn toàn không có gì đáng uy hiếp.
Cô ta bật cười vì bản thân lại từng nghi ngờ Tư Phù Khuynh do cấp bậc quá cao nên cố tình thu liễm năng lượng. Nhưng nếu thật sự hoàn toàn thu liễm, thì đáng lẽ phải là 0 mới đúng.
Ân Tương Tư thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra Ân Tương Tư cũng chỉ vô tình biết được chuyện Sakai Yui lợi dụng concert để làm những việc không thể lộ ra ánh sáng.
Chỉ là người tiến hóa và âm dương sư vốn nước sông không phạm nước giếng.
Chỉ cần Sakai Yui chưa đụng chạm tới lợi ích của họ, họ đương nhiên cũng sẽ không vô cớ đi gây phiền phức cho cô ta.
Mà Sakai Yui cũng rất biết điều, không ra tay với người tiến hóa, mục tiêu chỉ là người bình thường.
"Đi truyền tin cho Sakai Yui." Ánh mắt Ân Tương Tư khẽ động: "Nói tôi tặng cô ta một món quà lớn."
Vệ sĩ gật đầu, lặng lẽ lui xuống chuẩn bị.
...
Hai mươi phút sau, Tư Phù Khuynh đón được Kuchiki Meigetsu. Cô ấy mặc áo hoodie đen có mũ, trên lưng đeo một bao đàn bass.
Không ai biết bên trong bao đàn thực chất là Kusanagi, một trong tam đại thần kiếm trong thần thoại Đông Tang.
"Vé concert." Tư Phù Khuynh lấy một tấm vé nhét vào tay cô ấy: "Không tốn một xu."
Kuchiki Meigetsu thản nhiên nói: "Rất tốt, đi Đại Hạ thôi."
"Khoan đã." Tư Phù Khuynh nói: "Để tôi báo với Cửu ca một tiếng trước."
Cô gọi điện cho Úc Tịch Hành.
Kuchiki Meigetsu nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của cô. Đợi cuộc gọi kết thúc, cô ấy mới mở miệng: "Bạn trai?"
Tư Phù Khuynh nghĩ nghĩ: "Tôi đang theo đuổi anh ấy?"
Trên gương mặt Kuchiki Meigetsu cuối cùng cũng xuất hiện biểu cảm khác, là kinh ngạc, thậm chí còn có chút rạn nứt: "Cô?"
"Ừ." Tư Phù Khuynh chống cằm: "Còn cô? Trong nhà không giục kết hôn à?"
"Không hứng thú." Kuchiki Meigetsu đáp lạnh nhạt: "Tôi chỉ thích kiếm của tôi."
Tư Phù Khuynh lười biếng nói: "Thật ra tôi cũng không có hứng thú lắm, nhưng ai bảo anh ấy đẹp trai quá, giọng nói cũng quá dễ nghe..."
Kuchiki Meigetsu trầm mặc. Cô ấy đúng là không có chút hứng thú nào với chuyện nam nữ, nhưng cũng từng nghe qua một câu.
Mọi chuyện bắt đầu, đều là thấy sắc nổi lòng tham.
Xem ra không còn xa nữa.
Nghe nói Đại Hạ có phong tục mừng tiền, cô ấy có thể chuẩn bị trước được rồi.
...
Sân bay quốc tế Ngu Thành, Đông Châu.
Ngu Thành là thủ phủ của Đông Châu, hôm nay Sakai Yui đáp xuống đây vào buổi trưa.
Đội hình đón tiếp cực kỳ hoành tráng, không ít fan còn cố tình bay từ thành phố khác tới đón sân bay.
Sakai Yui cũng mỉm cười chào hỏi từng người, nụ cười phát ra từ tận đáy lòng. Dù sao trong mắt cô ta, đám fan này đều là những con cừu chờ bị làm thịt. Đương nhiên cô ta sẽ vô cùng kiên nhẫn với họ.
Sakai Yui lên xe, tới khách sạn mà ban tổ chức concert chuẩn bị sẵn.
"Yui tiểu thư."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=560]
Quản gia bước vào, cung kính cúi người: "Có người của nhà họ Ân gửi tin cho cô."
"Nhà họ Ân?" Vẻ lười nhác trên mặt Sakai Yui lập tức biến mất, trở nên nghiêm túc: "Đưa đây."
Nhà họ Ân là một trong tam đại gia tộc tiến hóa, ngay cả nhà họ Sakai cũng phải kiêng dè vài phần.
Dù sao so với người tiến hóa, thể chất của âm dương sư quả thật quá yếu. Cô ta từng gặp đại tiểu thư nhà họ Ân vài lần, nhưng không có tiếp xúc gì nhiều. Nhà họ Ân sao lại đột nhiên liên lạc với cô ta?
Quản gia lập tức đưa mẩu giấy mà Ân Tương Tư gửi tới cho Sakai Yui. Sakai Yui mở ra, đôi mắt lập tức híp lại.
Bên trên là toàn bộ thông tin cá nhân của Tư Phù Khuynh, bao gồm ngày tháng năm sinh, cùng chuyện cô dựa vào một bộ "Độ Ma" mà phong thần đỉnh lưu trong giới giải trí Đại Hạ, trở thành "Khúc nữ lang".
Cuối cùng, trên giấy viết một câu --
[Yui tiểu thư, vận khí trên người cô ta nhất định rất mạnh, cô có thể "thích hợp" lấy một ít.]
Đôi mắt Sakai Yui càng híp sâu hơn.
Quả thật trước đây cũng từng có vài ca sĩ, diễn viên bị cô ta mượn mất một phần vận khí. Sau đó sức khỏe của những người đó đều sa sút, dần dần phải rút khỏi giới giải trí.
Vận khí trên người minh tinh mạnh hơn người thường rất nhiều. Một minh tinh ít nhất cũng tương đương một vạn người bình thường.
Nhưng giới giải trí cũng rất tin mấy chuyện này. Từ trước tới giờ cô ta chỉ thành công mượn vận của ba minh tinh, hơn nữa đã ba năm nay không động tới người trong giới nữa.
Mà theo số vận khí cô ta vay mượn ngày càng nhiều, chút vận nhỏ trên người người thường đã không còn ảnh hưởng rõ rệt với cô ta nữa.
Quả thật cô ta cần tìm người có đại khí vận. Nhưng kiểu người này không chỉ khó tìm, cô ta còn không chắc có thể làm đến mức không để lại dấu vết, lại càng không có lý do gì để mời họ tới concert.
Nếu bị phát hiện, e rằng cô ta sẽ bị cả giới âm dương ngũ hành lên án.
Sakai Yui nhìn chằm chằm mấy dòng chữ trên giấy, sau đó xé nát nó, mỉm cười: "Nói với cô ta, tôi biết rồi, cảm ơn cô ta đã đưa tới cho tôi một bữa tiệc lớn."
Cô ta chậm rãi duỗi người, bước vào phòng tắm ngâm mình thư giãn, chuẩn bị cho concert tối mai.
...
Sáng hôm sau, hội trường Ngu Thành đã chật kín người.
Cho dù rất nhiều người không có vé, chỉ cần được nhìn thấy Sakai Yui một lần thôi họ cũng cam tâm tình nguyện.
Tư Phù Khuynh và Kuchiki Meigetsu cầm vé VIP, sáu giờ đã dễ dàng đi vào bằng lối riêng dành cho khách quý, còn có nhân viên chuyên trách phục vụ.
"Fan của cô ta đúng là nhiều thật." Kuchiki Meigetsu liếc nhìn xung quanh: "Sau này cô cũng sẽ như vậy."
Tư Phù Khuynh khẽ cười, dáng vẻ lười nhác: "Mục tiêu của tôi là vượt qua Vân Lan."
Hai người sau khi vào đại hội đường liền lấy cớ tò mò đi dạo quanh một vòng.
Tư Phù Khuynh hỏi: "Phát hiện gì không?"
"Nơi này đã bị bố trí trận pháp âm dương từ trước. Dưới mỗi ghế ngồi đều có trận nhỏ liên kết với nhau." Kuchiki Meigetsu lạnh nhạt nói: "Trận nhãn nằm trên sân khấu. Một khi trận pháp khởi động, không ai có thể rời khỏi hội trường, bên ngoài cũng sẽ tự động bị ngăn cách."
Ánh mắt Tư Phù Khuynh lạnh đi: "Thảo nào."
Sakai Yui chính là dựa vào cách này để hết lần này đến lần khác vay mượn vận khí của fan. Năm năm nay, số concert cô ta tổ chức đâu chỉ mười lần?
Hơn nữa vé concert của Sakai Yui lại rất rẻ, số fan đủ khả năng đến xem ngày càng nhiều, số nạn nhân e rằng đã lên tới hàng triệu.
Kuchiki Meigetsu nhíu mày: "Cô thật sự không biết các loại âm dương thuật khác?"
"Biết sao được." Tư Phù Khuynh thở dài: "Tôi quá phế, học không nổi."
Kuchiki Meigetsu lạnh lùng liếc cô một cái, không muốn nói chuyện nữa.
"Hay cô giới thiệu cho tôi giáo viên dạy âm dương ngũ hành đi?" Tư Phù Khuynh đút tay vào túi, thong thả đi theo phía sau cô ấy: "Biết đâu tôi lại khai khiếu thì sao?"
Kuchiki Meigetsu đáp: "Tôi học ở Vân Trung Đảo."
Vân Trung Đảo -- một trong thập đại hung địa của "Vĩnh Hằng".
Ánh mắt Tư Phù Khuynh khẽ biến đổi: "Cô cứ vậy nói cho tôi biết?"
Kuchiki Meigetsu đẩy mở một cánh cửa, giọng nhàn nhạt: "Chỉ riêng cô thôi. Nếu cô muốn giết tôi thì đã sớm giết rồi. Nếu tôi chết dưới tay cô, tôi cũng không oán."
Mạng của cô ấy vốn do Tư Phù Khuynh cứu lại, nếu không đã sớm chết ở đại lục Vĩnh Hằng rồi.
Âm dương sư vốn coi trọng nhân quả tuần hoàn.
Tư Phù Khuynh trầm mặc một lúc: "Ừ."
Cảm giác được người khác tin tưởng... quả thật rất tốt.
Hai người lại đi quanh hội trường một vòng nữa rồi mới quay về chỗ ngồi. Lúc này khán giả khu ghế thường cũng bắt đầu vào chỗ, ánh đèn sân khấu bật sáng.
Đúng giờ, MC bước ra.
"Hoan nghênh mọi người tới concert của Yui! Đây là lần đầu tiên Yui tổ chức concert tại Đại Hạ, mọi người nhiệt liệt chào đón nào!"
Bên dưới lập tức bùng nổ tiếng hét chói tai cùng tiếng reo hò. Fan liên tục vung lightboard và banner cổ vũ, bầu không khí cực kỳ náo nhiệt.
Tư Phù Khuynh và Kuchiki Meigetsu ngồi ngay hàng đầu, đối diện chính diện sân khấu.
Kuchiki Meigetsu đã dịch dung, nhưng Tư Phù Khuynh thì không.
Khi camera quét qua khu khán giả, còn đặc biệt dừng trên người cô ba giây.
Bên dưới có khoảnh khắc yên lặng.
Ngay sau đó là tiếng hét càng điên cuồng hơn.
"Má ơi! Tư nữ thần cũng tới nghe concert kìa! Cú collab thần tiên gì đây!"
"A a a a! Mau để Yui mời bảo bối Khuynh Khuynh lên song ca đi!"
"Vợ ơi nhìn em này!"
Sakai Yui còn đang ở hậu trường đã nghe thấy tiếng hò hét bên ngoài.
Trong tay cô ta đang kẹp mấy lá bùa, giấu trong tay áo: "Bảo người bên ngoài chờ thêm vài phút nữa đi. Đừng hét to vậy, tôi đau đầu."
Quản gia nghe lệnh đi ra ngoài, mười mấy giây sau quay lại, do dự nói: "Yui tiểu thư, bọn họ đang hò hét vì Tư Phù Khuynh, còn hy vọng cô đích thân mời cô ấy lên sân khấu biểu diễn."
"Rầm!"
Sakai Yui đập mạnh cái cốc xuống bàn: "Tôi mời cô ta?"
Đám fan này điên hết rồi sao?
Rốt cuộc là fan của cô ta hay fan của Tư Phù Khuynh?
Sakai Yui nhanh chóng chỉnh lại trang phục, lạnh mặt bước ra ngoài. Cô ta cũng liếc mắt thấy ngay Tư Phù Khuynh ngồi chính giữa, trong lòng cười lạnh.
Đã thật sự ngồi ở khu VIP rồi, vậy thì đừng trách cô ta không khách khí vay vận khí của Tư Phù Khuynh!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận