Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 453: Ngược tra, Tư Phù Khuynh lấy Kiếm Khách của mình ra

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
Quý Vân và Tư Phù Khuynh quen nhau trong Vĩnh Hằng.
Bởi vì tài khoản của Vĩnh Hằng đều do Tự Do Châu cấp phát, ngoại trừ công dân bản địa của Tự Do Châu, số lượng tài khoản phân xuống các khu vực khác mỗi năm đều có hạn mức cố định, không thể phổ cập đại trà.
Cho nên anh mới nảy ra ý tưởng tạo nên một thế giới game 3D, làm ra một trò chơi thật sự có thể bùng nổ trên toàn cầu. Công nghệ thay đổi từng ngày, phát triển cực kỳ nhanh chóng.
Nhưng kể từ sau khi Tư Phù Khuynh gia cố hệ thống và tường lửa của Thần Dụ, trò chơi này chưa từng bị hack hay virus tấn công phá vỡ lần nào nữa.
Dù sao Thần Dụ vẫn là game online số một thế giới, lợi nhuận của tất cả game khác cộng lại còn không bằng một góc của nó, số người ghen ghét đỏ mắt đương nhiên rất nhiều.
Quý Vân thậm chí còn từng mời điều tra viên của T18 truy bắt các băng nhóm tấn công hệ thống Thần Dụ. Kết quả lại bị đối phương trêu chọc rằng hệ thống của Thần Dụ hiện tại đã có thể sánh ngang với T18 và Zero rồi.
Rốt cuộc Tư Phù Khuynh còn có thân phận gì nữa, Quý Vân thậm chí không dám hỏi, cũng không dám nghĩ sâu thêm.
Tai Kreitch ong lên một tiếng, gần như không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy, thân thể lại lảo đảo thêm lần nữa: "Cô... cô ấy..."
"Còn nữa, không phải ông chọn người đại diện." Quý Vân lạnh lùng nói: "Mà là vì công việc hiện tại của cô ấy là diễn viên, nên Thần Dụ mới có người đại diện."
Chỉ đổi ngược quan hệ nhân quả thôi, nhưng ý nghĩa đã hoàn toàn khác biệt. Với độ nổi tiếng cùng mức độ phổ cập toàn cầu của Thần Dụ, căn bản không cần người đại diện để tăng độ hot.
Cho dù là ảnh đế ảnh hậu của Giải thưởng Glen hay quán quân huy chương vàng của Đại hội Thể thao Quốc tế, cũng không thể khiến danh tiếng của Thần Dụ tăng thêm được nữa.
Chân Kreitch mềm nhũn, "bịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất. Ông ta há miệng, nhưng một chữ cũng không nói ra nổi.
Ông ta rất muốn hỏi rằng: "Tư Phù Khuynh còn chưa tới hai mươi tuổi, mà Thần Dụ đã được thành lập từ chín năm trước, lúc đó cô mới mười tuổi thôi, sao có thể trực tiếp trở thành người sáng lập được?"
Nhưng ông ta không nói nên lời. Bởi tầng lớp quản lý cấp cao của Thần Dụ đều biết, trong hai người sáng lập còn lại ngoài Quý Vân ra, có một người lúc tham gia thành lập Thần Dụ mới chỉ bảy tuổi!
Là một thần đồng tuyệt thế.
Vậy nên Tư Phù Khuynh đương nhiên cũng có thể.
Kreitch làm giám đốc điều hành của Thần Dụ nhiều năm như vậy, ngồi ở vị trí dưới một người trên vạn người, hai năm gần đây đã bắt đầu lâng lâng tự mãn. Ông ta vốn chỉ nghĩ tới chuyện lợi dụng đặc quyền để đoạt chức vô địch OPL lần này mà thôi.
Ông ta chọn đội Ngũ Châu -- quả hồng mềm dễ bóp nhất. Ai ngờ lại trực tiếp đá trúng tấm thép cứng nhất!
Sắc mặt Kreitch trắng bệch như tờ giấy.
Người sáng lập Thần Dụ, đương nhiên có quyền chỉ bằng một câu nói đã sa thải ông ta.
Rốt cuộc ông ta đang làm cái gì vậy chứ?!
Nếu sớm biết Tư Phù Khuynh còn có thân phận này, cho ông ta thêm một trăm lá gan cũng không dám động tới đội Ngũ Châu.
Tai Kreitch vẫn ong ong không ngừng. Điều ông ta càng không thể hiểu nổi là, quyền lực của Tư Phù Khuynh đã lớn như vậy rồi, cần gì phải phí tâm phí sức đi thi đấu nữa?
Nhưng cho dù ông ta có nghĩ nhiều thế nào thì cũng vô lực xoay chuyển tình thế.
Rất nhanh, Kreitch đã bị người kéo đi.
Quý Vân lau mồ hôi, chuẩn bị quay về tiếp tục bàn chuyện làm ăn với khách từ Tự Do Châu thì điện thoại bất ngờ vang lên.
Lục Tinh Từ hỏi: "Alo? Sao anh lại đuổi tên Kreitch kia rồi? Khả năng quản lý công ty của ông ta cũng đâu tệ."
Quý Vân lạnh nhạt đáp: "Ông ta muốn hạ thuốc chị Khuynh Khuynh của cậu."
Lục Tinh Từ lập tức đổi giọng: "Đuổi hay lắm!"
Quý Vân: "..."
Đúng là đồ tiêu chuẩn kép.
...
Biến động thay máu cấp cao của Thần Dụ cũng khiến các tuyển thủ tham gia thi đấu thấp thỏm không yên.
Sau khi cùng Cảnh Châu và những người khác xác nhận xong chiến thuật cho ngày mai, Tư Phù Khuynh trở về khách sạn.
Sau khi U Minh bị Kuchiki Meigetsu chém chết, số lượng du phù linh đã giảm mạnh, trở lại mức bình thường.
Thấy cô quay về, Úc Tịch Hành khẽ mỉm cười: "Nghĩ xong ngày mai cược thế nào chưa?"
Tư Phù Khuynh đưa qua một tờ giấy: "Nghĩ xong rồi, cược như này."
Úc Tịch Hành nhận lấy, nhìn qua một cái rồi hơi nhướng mày: "Một lát nữa phía chính thức của Thần Dụ sẽ gọi điện cho em."
Nói xong, anh cũng không nói thêm gì nữa mà cúi người xuống, vòng tay qua cánh tay cô, đặt lên bàn phím máy tính.
Vốn dĩ khoảng cách giữa hai người đã rất gần, lúc này càng rút ngắn tới cực hạn. Cô có thể ngửi thấy hương quế đêm nhàn nhạt trên người anh, từng chút từng chút nhiễm lên vạt áo cô. Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, mang theo chút oi bức của mùa hè.
Tư Phù Khuynh nhìn chằm chằm vào đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng của người đàn ông. Trên ngón tay anh có một lớp chai mỏng.
Có lẽ đôi tay này thường xuyên cầm đủ loại vũ khí, vô cùng mạnh mẽ, là kiểu tay khiến người ta rung động.
Tư Phù Khuynh im lặng.
Cô nghi ngờ sâu sắc rằng mình lại bị mỹ nam kế lần nữa rồi.
Trước đây cô đâu phải người mê tay.
Im lặng vài giây, Tư Phù Khuynh nghiêm túc mở miệng: "Cửu ca."
Úc Tịch Hành quay đầu lại, hơi nghiêng người, cúi thấp xuống một chút: "Ừm?"
Từng cử chỉ hành động vẫn mang phong thái quân tử như cũ.
Tư Phù Khuynh dừng một chút: "Không có gì, anh tiếp tục đi."
Cô phải quan sát kỹ thêm mới được.
Rất nhanh, một khoản cược mới đã được đưa vào trận chung kết cuối cùng.
Toàn bộ fan eSports cũng đều nhìn thấy nội dung kèo cược.
Tỷ lệ cược cao tới 1 ăn 78!
[??? Cược đội Ngũ Châu ở trận solo có một người cân bảy? Có hơi ngông quá rồi đấy?]
[Đúng là đội Ngũ Châu là một con hắc mã đủ sức uy hiếp đội Tây Thần, nhưng một cân bảy vẫn không thực tế lắm.]
[Các ông có theo không? Tôi không theo đâu, kèo này biến số quá lớn, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là xong.]
[Tôi theo thử một đồng xem sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=453]

Thắng thì được bảy mươi tám đồng, đủ đi ăn hai cân tôm hùm đất.]
Không ít người lựa chọn cược một hai đồng để thử nước.
Tư Phù Khuynh bắt đầu tính sổ: "Trừ thuế đi thì vụ này lãi ròng ba trăm triệu."
Đôi mắt hồ ly của cô sáng rực, tràn đầy sức sống.
Úc Tịch Hành hạ mi mắt xuống, ý cười nhàn nhạt nơi đáy mắt: "Em vui là được."
Đúng lúc ấy, điện thoại của Quý Vân gọi tới, anh ta nghiến răng nghiến lợi: "Tôi nói vị tổ tông này, cô có thể bớt ra tay lại chút không? Cô không phải tới thi đấu game đâu, mà là chuyên môn tới đánh bạc thì đúng hơn?"
Tư Phù Khuynh "à" một tiếng: "Bị anh phát hiện rồi."
Quý Vân: "..."
"Yên tâm yên tâm, tôi kiềm chế lắm rồi. Kim chủ nhà tôi chỉ ném có năm triệu thôi mà." Tư Phù Khuynh chậm rãi nói: "Tôi đây cũng là đang giúp anh tiến gần hơn tới vị trí số một bảng xếp hạng người giàu toàn cầu."
Lần này số người đặt cược cho OPL rất nhiều, trong đó không thiếu người của Tự Do Châu.
Tự Do Châu khắp nơi đều là mỏ vàng đúng là lời đồn hơi phóng đại, nhưng nơi đó quả thật vô cùng giàu có, người có tiền nhiều không đếm xuể.
Nguyệt Kiến còn gọi điện cho cô nói rằng nhị sư huynh của cô cũng tiện tay đặt mấy kèo.
Toàn là người có tiền.
Chỉ có cô là nghèo rớt mồng tơi.
Khi nghe thấy bốn chữ "kim chủ nhà tôi", ánh mắt Úc Tịch Hành khẽ động. Cũng không phải là không có tiến triển.
"Muộn rồi, nghỉ ngơi đi." Úc Tịch Hành đứng dậy, theo thói quen giơ tay xoa đầu cô: "Ngủ sớm chút, mấy ngày nay vất vả rồi."
Tư Phù Khuynh khựng lại.
Cô lập tức leo lên giường, kéo chăn trùm kín người mình: "Ừm, anh đi đi."
Cô cần bình tĩnh lại một chút.
Tiểu Bạch cao quý liếm liếm móng vuốt, cũng nhảy lên giường.
Úc Tịch Hành ra ngoài.
"Cửu ca." Ở bên ngoài, Trầm Ảnh trầm giọng nói: "Đám người truy sát anh cũng lần theo tới Đông Tang rồi. Lần trước chúng ta xử lý được một nhóm, nhưng bọn chúng vẫn chưa chịu từ bỏ."
Úc Tịch Hành nghiêng đầu nhìn cô gái đang ôm Tiểu Bạch ngủ say, giọng điệu nhàn nhạt: "Đừng làm phiền tới cô ấy."
Thần sắc Trầm Ảnh lập tức nghiêm túc: "Vâng."
Nếu làm phiền tới Tư tiểu thư, vậy đúng là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Anh ta lặng lẽ rời đi.
Điện thoại "ting ting" vang lên liên tục.
Đó là nhóm chat hóng chuyện của bọn họ.
[Phượng Tam]: [Gọi Trầm Ảnh gọi Trầm Ảnh, Cửu ca với Tư tiểu thư tiến triển thế nào rồi?]
[Khê Giáng]: [Chỉ cần trả lời một câu thôi, đã ngủ chung giường chưa?]
Trầm Ảnh suy nghĩ một chút rồi trả lời.
[Tiến triển không tệ.]
...
Sáng hôm sau, trận tranh hạng ba diễn ra đúng giờ.
Sau khi mất đi Kreitch, đội Lôi Đình bị đả kích nặng nề, trạng thái chuẩn bị thi đấu cực kỳ tệ. Sau khi lên sân cũng không giành được bất kỳ ưu thế nào, trực tiếp bị đội Ngân Hà có chuẩn bị từ trước đánh cho sụp đổ hoàn toàn.
Đây là lần đầu tiên đội tuyển Đại Hạ giành được thứ hạng tại OPL.
Fan eSports kích động vô cùng.
[Hạng ba đã có rồi! Giờ chỉ xem đội Ngũ Châu có thể lấy được quán quân không thôi!]
[Tôi thấy khoảng bốn sáu đi, vẫn nghiêng về đội Tây Thần hơn. Thống trị OPL nhiều năm như vậy không phải vô lý.]
Một giờ rưỡi chiều, trong sân thi đấu không còn một chỗ trống, người đông nghịt.
...
Trong một phòng VIP.
Một người tiến hóa cấp A nhìn màn hình lớn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Tiểu thư Meigetsu, tại sao chúng ta phải tới xem thi đấu game? Mấy thứ của thế tục giới này thật sự chẳng có ích gì cả."
Có thời gian này còn không bằng xuống đấu trường ngầm đánh vài trận để rèn luyện thân thủ.
Kuchiki Meigetsu nhàn nhạt lên tiếng: "Tôi làm việc, cũng cần anh chỉ tay năm ngón?"
Do tính cách của cô, giọng điệu chẳng có chút dao động nào, ngay cả câu hỏi ngược cũng dùng ngữ khí trần thuật. Nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng vô cớ.
Người tiến hóa cấp A giật mình: "Thuộc hạ không dám!"
Kuchiki Meigetsu không nói gì nữa. Cô nhìn màn hình lớn. Trên màn hình xuất hiện gương mặt của Tư Phù Khuynh, ánh mắt cô lại lần nữa hiện lên vẻ hoang mang.
Bất kể là âm dương sư hay người tiến hóa đều thuộc vòng tròn võ lực cao, coi trọng giá trị vũ lực và thiên phú. Giữa bọn họ và thế tục giới có ranh giới cực kỳ rõ ràng. Cho nên trong giới có quy định âm dương sư và người tiến hóa không được ra tay với người bình thường.
Dù sao game 3D cũng chỉ là thú tiêu khiển của đại chúng bình thường thôi.
Ngọc Vô cũng chơi sao?
Kuchiki Meigetsu vuốt nhẹ thanh Kusanagi bên hông.
Thú vị như vậy...
Hay là cô cũng nên về mua một cái máy tính chơi thử.
...
Trên sân đấu, các tuyển thủ đều đã vào vị trí.
"Được rồi, toàn bộ tuyển thủ hai bên đều đã có mặt." Nam bình luận viên nói: "Mọi người hãy nhiệt liệt hoan nghênh!"
"Đầu tiên sẽ là trận solo." Nữ bình luận viên tiếp lời: "Trong trận solo có thể cấm một nghề nghiệp của đối phương, xin các tuyển thủ hãy tận dụng thật tốt quyền lợi này."
Ở trận solo, Tư Phù Khuynh là người lên sân trước.
Sau khi nhìn thấy cô, phó đội trưởng đội Tây Thần không chút do dự cấm luôn nghề Dược Sư.
Bọn họ đã nghiên cứu rất nhiều chiến thuật nhằm vào Tư Phù Khuynh, cũng xem lại toàn bộ trận đấu cô từng chơi. Đáng tiếc vẫn không thể tìm ra điểm yếu của cô.
Cấm Dược Sư xong, có thể nói Tư Phù Khuynh gần như phế rồi.
[Toang rồi toang rồi! Tư Phù Khuynh còn biết chơi nghề khác không? Đừng nói thật sự chỉ biết mỗi Dược Sư đấy nhé!]
[Con gái mà, thường ít nghề nghiệp để lựa chọn lắm, hơn nữa đều thích chơi mấy nghề đẹp đẹp, thuộc phái nữ thôi.]
[Aaaaa sốt ruột chết mất!]
Tư Phù Khuynh nhướng mày nhìn đội Tây Thần vừa thở phào nhẹ nhõm, không nhanh không chậm cấm luôn nghề Cuồng Chiến Sĩ, sau đó trực tiếp lấy Kiếm Khách ra.
Khoảnh khắc Kiếm Khách xuất hiện trên màn hình lớn, toàn bộ khán phòng lập tức im bặt.
"Người đại diện của chúng ta Tư Phù Khuynh... tiểu thư Tư Phù Khuynh đã lựa chọn Kiếm Khách!" Nam bình luận viên kinh ngạc: "Chẳng lẽ ngoài support ra cô ấy còn biết chơi nghề khác sao? Cô ấy vậy mà lại dùng một nghề hoàn toàn mới trong trận quyết chiến quan trọng nhất! Kiếm Khách là nghề cường công đấy!"
"Giới thiệu với những khán giả mới về nghề Kiếm Khách một chút. Bởi vì có vị NINE thần tồn tại, nên Kiếm Khách là nghề khó nhất trong PvP."
"Combo của Kiếm Khách biến hóa cực nhiều. Chơi tốt thì đúng kiểu mười bước giết một người, ngàn dặm không lưu dấu."
"Còn nếu kỹ thuật kém một chút... vậy thì chính là trực tiếp đi tặng mạng cho đối thủ."
Khán giả cũng cực kỳ bất ngờ.
[Con gái chơi Kiếm Khách? Ghê vậy sao? Tôi luyện Kiếm Khách lâu thế rồi còn chẳng dám vào đấu trường.]
[Nữ minh tinh Đại Hạ này khá biết chơi chiến thuật tâm lý đấy. Chắc chắn cô ấy đã tìm hiểu đội Tây Thần từ trước, biết Hunter bị NINE thần đánh tới ám ảnh tâm lý, vừa thấy Kiếm Khách là đã yếu thế trước rồi.]
[Mà nói mới nhớ, NINE thần đâu rồi?! Người xem livestream bọn tôi không nhìn được khán đài thì thôi, chẳng lẽ khán giả có mặt tại hiện trường cũng không phát hiện nổi một ông chú gu ăn mặc cực tệ sao?]
Mà khi nhìn thấy nghề Tư Phù Khuynh chọn, sắc mặt các thành viên đội Tây Thần cũng thay đổi.
Hunter cười lạnh một tiếng: "Phó đội trưởng cũng đủ đánh bại cô ta rồi, còn chưa tới lượt tôi lên sân đâu."
Tưởng chọn Kiếm Khách là có thể thắng bọn họ sao?
Ngây thơ.
Kill vẫn luôn lạnh nhạt: "Solo tối đa dùng ba người, giải quyết đội Ngũ Châu xong, trận team fight khống chế trong vòng mười phút."
Bầu không khí hiện trường càng lúc càng nóng bỏng căng thẳng.
Nữ bình luận viên nói nhanh: "Trời ơi, chỉ còn năm giây cuối cùng trước khi vào trận, cô ấy có đổi không đây?"
Đếm ngược: Năm, bốn, ba, hai, một!
Khóa rồi!
Nữ bình luận viên kích động lên tiếng: "Không đổi! Chính là Kiếm Khách!"
Kiếm Khách.
Nghề nghiệp được công nhận là khó nhất trong Thần Dụ.
Độ khó thao tác: 10!
Trên màn hình, bạch y kiếm khách đeo trọng kiếm sau lưng, vạt áo tung bay.
Đúng với câu thơ:
"Mãn đường hoa say ba ngàn khách, Một kiếm lạnh sương mười bốn châu."
[Anh em ơi, tôi có một suy nghĩ cực kỳ không thực tế...]

Bình Luận

0 Thảo luận