Phong Chiêu Ý trước nay luôn nói chuyện thẳng thừng, cô ta ghét nhất là vòng vo với người khác.
Ngay từ lúc quyết định theo đuổi người đàn ông cường đại chỉ mới gặp một lần kia, cô ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần tới khuyên nhủ Tư Phù Khuynh. Cho dù ngay cả mặt anh cô ta còn chưa nhìn thấy, cô ta vẫn nhận định đây chính là người đàn ông mình muốn.
Dung mạo trước thực lực tuyệt đối, căn bản không đáng nhắc tới.
Đây cũng là lý do vì sao cô ta có thể dứt khoát từ bỏ cuộc liên hôn với nhà họ Úc.
"Các cô vốn thuộc về hai thế giới khác nhau." Phong Chiêu Ý tiếp tục nói.
Tư Phù Khuynh "ồ" một tiếng, thần tình lười nhác: "Có phải cô nghĩ mình là cái gì ghê gớm lắm không?"
Trong khoảnh khắc ấy, Phong Chiêu Ý gần như cho rằng mình nghe nhầm, cô ta khựng lại một chút: "Cô nói cái gì?"
"Ý tôi là--" Tư Phù Khuynh như đúng ý cô ta, lặp lại thêm lần nữa: "Cô là cái thá gì?"
Sắc mặt Phong Chiêu Ý lập tức thay đổi, "vụt" một tiếng đứng bật dậy, lửa giận bốc thẳng lên đầu: "Cô..."
Phong Chiêu Ý từ trước tới nay chưa từng bị ai đối xử thô bạo như vậy, sắc mặt cô ta lạnh xuống: "Tôi có lòng tốt nhắc nhở cô, cô cần gì phải mở miệng chửi người? Fan của cô đều biết tố chất cô như thế này à?"
Nghe câu đó, cuối cùng Tư Phù Khuynh cũng ngẩng đầu lên lần nữa. Ý cười trong mắt cô biến mất, cả người lạnh như băng: "Cút."
Thấy cuộc nói chuyện đã hoàn toàn thất bại, Phong Chiêu Ý cũng từ bỏ. Cô ta đi được vài bước, bỗng lại quay đầu, cười nhạt một tiếng: "Cô là tân sinh viên của Đại học Hạ đúng không?"
Năm nay đợt huấn luyện quân sự của Đại học Hạ vừa lúc do T18 phụ trách, mà cô ta lại đang ở Đại Hạ, suất huấn luyện viên đương nhiên sẽ rơi vào tay cô ta.
Trước khi tới đây, cô ta tất nhiên đã điều tra Tư Phù Khuynh, biết cô là sinh viên khoa khảo cổ.
Là tân sinh năm nhất thì càng dễ xử lý hơn.
"Đang nói chuyện gì vậy?" Nguyệt Kiến đi rồi quay lại, cô giơ tay gõ cửa: "Cho tôi tham gia nói chuyện cùng được không?"
Vừa nói, ánh mắt cô quét qua Phong Chiêu Ý, khóe môi cong lên: "Cái thứ gì tới tìm Tư Phù Khuynh nhà chúng tôi gây phiền phức thế? Xấu tới mức này, lúc ra ngoài không soi gương à?"
Phong Chiêu Ý đã ở bên bờ bùng nổ rồi, cô ta đang chuẩn bị nổi giận thì "ào" một tiếng, cả người đột nhiên bị dội cho lạnh thấu tim.
Tư Phù Khuynh cầm một xô nước đá, trực tiếp đổ từ trên đầu Phong Chiêu Ý xuống.
Đôi mắt Phong Chiêu Ý đột ngột mở lớn, hoàn toàn không ngờ giữa ban ngày ban mặt, Tư Phù Khuynh lại dám trực tiếp động thủ với cô ta.
Lớp trang điểm trên mặt cô ta nhòe sạch, quần áo cũng ướt sũng, thấp thoáng lộ ra bên trong.
Thần sắc lạnh nhạt của Phong Chiêu Ý hoàn toàn nứt vỡ: "Cô điên rồi à?!"
"Chẳng phải cô muốn biết hình tượng của tôi trong mắt fan sao?" Tư Phù Khuynh tiện tay ném cái xô vào thùng rác, hai tay đút túi, cười cực kỳ ngông nghênh: "Cho cô xem luôn đấy."
Nguyệt Kiến lại đưa thêm hai xô nước nữa: "Còn đây, chưa đủ thì chị đi xin đạo diễn thêm."
Tư Phù Khuynh nhận lấy, dưới ánh mắt cứng đờ của Phong Chiêu Ý, lại đổ thêm một xô. Lần này Phong Chiêu Ý triệt để biến thành gà rớt xuống nước.
Phong Chiêu Ý siết chặt ngón tay, nghiến răng ken két, nơi này là đoàn phim "Trấn Quốc Nữ Tướng", cô ta cũng không thể làm gì Tư Phù Khuynh được.
Cô ta lau nước trên mặt, sắc mặt âm trầm rời đi.
Đã mềm không được, vậy thì đừng trách cô ta chơi cứng. Cô ta ngược lại muốn xem thử tới lúc huấn luyện quân sự, Tư Phù Khuynh làm sao thoát khỏi lòng bàn tay cô ta.
Dã tâm của Phong Chiêu Ý cực lớn, hơn nữa trước giờ chưa từng che giấu. Thứ cô ta muốn, nhất định phải có được, cho dù bất chấp thủ đoạn.
Nguyệt Kiến đóng cửa lại: "Ai thế?"
"Không quen." Tư Phù Khuynh lười biếng duỗi lưng một cái: "Không biết con chó hoang ở đâu chạy tới sủa bậy."
Tiểu Bạch giơ móng đập lên cánh tay cô một cái, tức giận gào ngao ngao vài tiếng.
Tư Phù Khuynh lập tức sửa lời: "Ồ, xin lỗi nhé, tôi xúc phạm loài chó rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=551]
Nhưng tốt nhất mi nên nhớ mình là một con Tỳ Hưu."
Tiểu Bạch hừ hừ hai tiếng.
Nguyệt Kiến cũng hoàn toàn không để Phong Chiêu Ý trong lòng. Vốn dĩ cô là bệnh nhân mù mặt cấp độ nặng, người quan trọng đôi khi cô còn không nhớ nổi, huống hồ là loại người không quan trọng.
Tư Phù Khuynh lấy quyển đầu tiên của "Bí kíp yêu đương" ra, lại cầm thêm một cây bút, bắt đầu ghi chú.
Tiểu Bạch nằm bên cạnh ngáp dài, thỉnh thoảng lén nhìn một cái, già đời thở dài. Lúc chủ nhân chó học vật lý còn chưa từng nghiêm túc đến vậy. Xem ra chẳng bao lâu nữa nó sẽ có được mỏ vàng thuộc về riêng mình rồi.
...
Bảy giờ tối, tài khoản chính thức của đoàn phim đăng một bài Weibo.
[@Trấn Quốc Nữ Tướng V: Đóng máy vui vẻ! Cảm ơn tất cả các thầy cô và nhân viên công tác đã vất vả rồi.]
Phía dưới đính kèm một bức ảnh chụp tập thể của toàn bộ đoàn phim.
Tư Phù Khuynh mặt đầy máu đứng ở chính giữa.
Đám Mộ Tư đều bị chấn động.
[??? Nữ minh tinh nào đó có thể rửa mặt rồi hẵng chụp không, đừng lãng phí nhan sắc thịnh thế của chị được không!]
[Không hổ là chị, Tư Phù Khuynh, cuối cùng tôi cũng biết chị không biết cái gì rồi, chị không biết chụp ảnh [mỉm cười].]
[Đây là bộ phim duy nhất mà tôi biết trước kết cục, toàn viên BE. Tôi biết chắc mình sẽ khóc từ đầu tới cuối nhưng vẫn muốn hỏi khi nào phát sóng?!.]
[Khuynh Khuynh quay xong "Trấn Quốc Nữ Tướng" là đi quay phim điện ảnh của đạo diễn Khúc rồi, hạnh phúc quá đi!]
"Độ Ma" đã lập nên kỷ lục rating của mấy năm gần đây, từ lúc "Trấn Quốc Nữ Tướng" bắt đầu khai máy đã có không ít đài truyền hình muốn giành quyền phát sóng độc quyền bộ phim này.
Đạo diễn Lộ vẫn còn đang cân nhắc, lựa chọn bước đầu là đài Đại Hạ và đài Tinh Quang.
Khúc Lăng Vân cũng vô cùng dễ dàng giành được khung giờ vàng của IFTV. Không có gì bất ngờ, đây lại sẽ là một siêu phẩm phát sóng đồng bộ toàn cầu.
"Show mới của em." Tang Nghiên Thanh đẩy cửa phòng nghỉ bước vào, lấy ra một bản hợp đồng: " "Kho Báu Đại Hạ", bắt đầu ghi hình vào tháng Một năm sau, là chương trình hợp tác tổ chức giữa Thiên Địa Minh, khoa lịch sử, khoa văn học và khoa khảo cổ của Đại học Hạ."
Tư Phù Khuynh ký tên xuống: "Đạo diễn Tần tới rồi?"
"Tới rồi." Tang Nghiên Thanh nói: "Biết em đóng máy xong liền lập tức chạy từ Tứ Cửu Thành qua đây."
"Khụ khụ." Đạo diễn Tần trước tiên ló đầu vào, lúc này mới bước vào trong: "Tư lão sư."
Tư Phù Khuynh bắt tay với ông: "Đạo diễn Tần, lại gặp nhau rồi, mong chờ lần hợp tác thứ ba của chúng ta."
Tâm trạng đạo diễn Tần vô cùng phức tạp: "...Phải."
Ông lại phải bảo vệ trái tim mình rồi. Nhất thời không biết nên vui hay nên buồn. Nhưng một chương trình phỏng vấn lịch sử kiểu đối thoại với cổ nhân, Tư Phù Khuynh chắc sẽ không còn chỗ nào dọa được ông nữa đâu nhỉ?
Ông đã có thể chịu đựng được diễn xuất của cô rồi.
Nghĩ tới đây, đạo diễn Tần cảm thấy được an ủi đôi chút.
"Vừa hay lát nữa có tiệc đóng máy, đạo diễn Tần ở lại tham gia cùng nhé." Tư Phù Khuynh gọi đạo diễn Lộ tới: "Đạo diễn Lộ, bạn già của ông tới rồi."
Bạn già gặp mặt, đặc biệt có tiếng nói chung, nhất là ở phương diện làm thế nào để chịu đựng cú sốc mang tên Tư Phù Khuynh.
"Lão Tần à, không giấu gì ông, Tư lão sư thật sự đã mang tới cho tôi quá nhiều bất ngờ." Đạo diễn Lộ nói: "Nếu không phải cô ấy thông linh, kịch bản của tôi chắc chắn đầy lỗ hổng."
Đạo diễn Tần: "..."
Thông... thông linh?
Đạo diễn Tần dùng ánh mắt thương hại nhìn đạo diễn Lộ: "Ông điên rồi."
"Tôi không có!" Đạo diễn Lộ nổi giận: "Ông không tin thì thôi! Sớm muộn gì ông cũng phải tin! Chờ xem, tới lúc chương trình của ông, có tin cô ấy đào luôn thơ thất lạc của Ôn Trường Dịch cho ông xem!"
Đạo diễn Tần liếc đạo diễn Lộ một cái, chắp tay sau lưng thong thả đi về phía trước. Quả nhiên khả năng chịu đựng tâm lý của ông vẫn mạnh nhất, tên họ Lộ này tinh thần đã có vấn đề rồi.
Haiz, thật đáng thương.
...
Vài ngày sau, ngày 24 tháng 8.
Sinh viên năm nhất đã nhập học, hôm nay là đại hội động viên huấn luyện quân sự, ngày mai chính thức bắt đầu huấn luyện quân sự.
Đại hội còn chưa bắt đầu, mới một giờ chiều, sân vận động đã chật kín người.
Âm thanh ồn ào không dứt.
"Khoa khảo cổ ít người, được gộp vào khoa lịch sử bọn mình rồi. Nam nữ huấn luyện tách riêng, vậy thì chắc chắn chúng ta sẽ cùng đội với Khuynh Khuynh!" Một nữ sinh cực kỳ phấn khích: "Tới lúc đó nhất định phải kéo chị ấy chụp thêm vài tấm ảnh."
"Khoa lịch sử lần này thắng lớn rồi, chọc tức mấy khoa khác chết mất."
"Đây sẽ là lần tôi ở gần Khuynh Khuynh nhất!"
Những năm trước chẳng ai mong chờ huấn luyện quân sự cả, dù sao cuối tháng Tám thời tiết vẫn còn rất nóng.
Nhưng năm nay khác.
Không ít người vì Tư Phù Khuynh mà giữa Đại học Thanh và Đại học Hạ đã lựa chọn vế sau, mà huấn luyện quân sự lại là bước đầu tiên để tăng tiến tình cảm giữa tân sinh viên.
Các bạn học đều vô cùng mong chờ được huấn luyện cùng Tư Phù Khuynh.
Dù sao cũng đã có fansite chụp được ảnh Tư Phù Khuynh ở sân bay quốc tế Tứ Cửu Thành, hôm qua lúc nhập học cũng có người nhìn thấy cô.
Một giờ rưỡi, giáo viên và các huấn luyện viên tiến vào sân, nhìn đội ngũ chỉnh tề thống nhất trước mắt mà bước chân đều khựng lại.
Mấy vị huấn luyện viên nhìn nhau. Bọn họ còn chưa cần chỉnh đội mà đội đã tự chỉnh xong rồi?
Âm thanh lúc này càng lớn hơn.
"Thầy ơi, xin hãy xếp bọn em ở cạnh khoa lịch sử!"
"Còn bọn em nữa, khoa máy tính cũng muốn đứng cạnh khoa lịch sử, nếu nhập luôn vào càng tốt!"
"Thầy ơi thầy ơi! Làm ơn đó, nhất định phải để khoa lịch sử đứng chính giữa sân huấn luyện!"
Mấy giáo viên phụ trách huấn luyện quân sự đều ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Theo lẽ thường, lúc này bọn họ phải nhận được cả đống giấy xin nghỉ bệnh mới đúng chứ, sao khóa sinh viên năm nay lại tích cực muốn huấn luyện quân sự thế này?
Phó hiệu trưởng cười giải thích: "Bọn họ đều đang đợi bạn học Tư Phù Khuynh đấy, bạn học Tư là khoa khảo cổ, chắc là muốn được huấn luyện chung với cô ấy."
Đúng lúc này có một nam sinh giơ tay lên, lớn tiếng nói: "Thầy ơi, em muốn sang đội nữ sinh."
Cuối cùng giáo viên cũng bị chọc tới tức cười: "Cút!"
Nam sinh gãi đầu, lẩm bẩm một câu: "Fan nam của Khuynh Khuynh thì không có nhân quyền à?"
Cậu ta còn định về khoe với đám bạn cấp ba nữa mà.
Danh sách huấn luyện quân sự đã được phân chia từ sớm, huấn luyện viên phụ trách đa phần đều là điều tra viên cấp một cấp hai bình thường.
Cấp bậc của Phong Chiêu Ý là cao nhất. Cô ta là một trong những tổng phụ trách của đợt huấn luyện quân sự lần này.
"Khoa khảo cổ có phải thiếu người rồi không?" Phong Chiêu Ý nhàn nhạt quét mắt một vòng: "Còn một sinh viên đâu?"
Nếu ngay cả huấn luyện của cô ta mà Tư Phù Khuynh cũng không chịu nổi, vậy thì càng không có tư cách.
Cô ta sẽ để Tư Phù Khuynh hiểu rõ khoảng cách thật sự giữa hai người.
Cố vấn học tập ngẩn người một chút, lúc này mới phát hiện trong đội hình quả thật không có bóng dáng Tư Phù Khuynh, ông chuẩn bị gọi điện cho người đi tìm.
Phong Chiêu Ý lại ngắt động tác của ông: "Quân có quân quy, chờ bị xử lý đi."
"Xử lý ai cơ?" Một giọng nói vang lên sau lưng cô ta, chậm rãi không nhanh không chậm: "Tôi à?"
"Đã tới rồi còn không mau--" Phong Chiêu Ý xoay người lại, lời nói lại đột ngột nghẹn cứng.
Tư Phù Khuynh mặc một thân quân phục nữ huấn luyện viên gọn gàng lưu loát, chiếc mũ xanh quân đội che khuất nửa khuôn mặt cô, nhưng vẫn không giấu được đôi mày mắt thanh tuyệt xuất trần.
Cô ngẩng đầu lên, hoạt động cổ tay, cười như không cười: "Mau cái gì? Muốn bị đánh à? Được thôi."
------
Lời ngoài lề:
Đạo diễn Tần: Trái tim tôi làm bằng thép, không thể nào bị dọa nữa đâu.
Về sau--
Biết được Tư Phù Khuynh thật sự xuyên về quá khứ nói chuyện với cổ nhân.
Đạo diễn Tần: ......Đệt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận