Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 469: Bệ hạ giăng bẫy, giám khảo bảo vệ luận văn Tư Phù Khuynh

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
Ngũ Vạn Oánh cố gắng đè nén tâm trạng kích động của mình, trả lời lại bốn chữ: "Cảm ơn thầy."
Kết quả duyệt sơ bộ và phản biện kín của cô ta đều rất tốt, cũng không có chỗ nào cần chỉnh sửa thêm. Việc thông qua buổi bảo vệ luận văn gần như là điều chắc chắn.
Nhưng dã tâm của cô ta còn xa mới dừng lại ở đó.
Nếu có thể được Tổ chức Y học Quốc tế để mắt tới trong buổi bảo vệ ngày mai, tương lai của cô ta sẽ là một con đường bằng phẳng rộng mở.
Đến lúc thích hợp, cô ta còn có thể dùng chuyện xảy ra trên núi Xích Nguyên để bán thảm. Vì khảo sát dược liệu hoang dã mà mất luôn một cánh tay.
Ngũ Vạn Oánh nghĩ ngợi miên man, đầu óc đã bay tới cuộc sống tươi đẹp sau này trong Tổ chức Y học Quốc tế.
"Woa!" Bạn cùng phòng đột nhiên hét lên đầy kinh ngạc: "Tư Phù Khuynh hôm nay livestream kéo fan đánh phụ bản! Sao cô ấy tốt thế chứ."
Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, Ngũ Vạn Oánh liếc mắt nhìn qua. Chỉ thấy lượng người xem trong phòng livestream trong vài giây ngắn ngủi đã tăng thêm năm mươi triệu.
Server thậm chí còn có dấu hiệu quá tải vì không chịu nổi lưu lượng khổng lồ như vậy.
"Vạn Oánh, cô ấy thật sự quá đỉnh." Bạn cùng phòng hưng phấn đăng nhập vào "Thần Dụ": "Ban đầu tớ còn chẳng quan tâm giới giải trí đâu, ai ngờ cô ấy lại là Nine thần! Nine thần chính là thần tượng của tớ!"
Có thể nói lượng fan mà Nine thần sở hữu ngay cả đỉnh lưu trong giới giải trí cũng không sánh bằng.
Trong đợt tăng fan mới này, số lượng fan Weibo của Tư Phù Khuynh trực tiếp vọt lên chín mươi triệu.
Hơn nữa toàn bộ đều là fan thật.
Trong lòng Ngũ Vạn Oánh phiền muốn chết: "Có thể đừng nhắc tới cô ta nữa được không? Có phải ai cũng thích cô ta đâu, phiền chết đi được."
Bạn cùng phòng cũng nổi nóng, cười lạnh một tiếng: "Vậy chúc cậu ngày mai bảo vệ luận văn thuận lợi nhé. Nhớ học cách nói chuyện cho tử tế."
Ngũ Vạn Oánh lạnh mặt: "Không cần cậu nói."
Đương nhiên cô ta sẽ bảo vệ thuận lợi.
Bạn cùng phòng lười để ý tới cô ta nữa, tiếp tục chuyên tâm xem livestream.
Trong phòng livestream, Tư Phù Khuynh vừa dẫn bảy fan vượt qua một phụ bản, lại mở thêm đội mới, bắt đầu chọn người ngẫu nhiên.
[Bé Khuynh! Bé Khuynh dẫn em với!]
[Tôi được chọn rồi! Vui chết mất!]
[Còn một vị trí nữa, anh chị em xông lên!]
Ngay lúc fan còn đang tranh nhau vị trí cuối cùng trong đội, trong đội ngũ đột nhiên xuất hiện thêm một bóng người.
Bạch y cầm sư ôm đàn đứng đó.
Thân hình cao lớn thẳng tắp.
Fan trực tiếp ngơ ngác.
[??? Tư Phù Khuynh đá Cửu thần ra đi! Anh ta chiếm mất slot của fan rồi!]
[Cửu thần anh còn cần Nine thần kéo nữa à? Chỉ là một phụ bản thôi mà, anh dính người quá rồi đấy.]
[Hu hu hu hu chỉ có mình tôi đang vui vẻ chèo CP thôi sao.]
Úc Tịch Hành thần sắc nhàn nhạt, hoàn toàn không có ý định rời đội.
Tư Phù Khuynh gõ bàn phím lách cách, đôi hồ ly nhãn sáng rực. Cô hoàn toàn xem nhẹ người đàn ông bên cạnh.
Trong mắt trong lòng lúc này chỉ còn lại phụ bản trước mắt.
Kỹ thuật của cô vốn rất cao, lúc dẫn fan còn thường xuyên tương tác với fan, khiến mọi người hạnh phúc đến muốn bay lên.
Úc Tịch Hành rảnh ra một tay, cầm chén trà lên chậm rãi uống một ngụm. Tay còn lại thong thả gõ chữ.
[Đội ngũ][Cửu]: [Đánh xong trận này phải đi rồi.]
[Đội ngũ][Nine]: [Ừm ừm, đánh xong là đi ngay.]
"..."
Không khí đột nhiên yên tĩnh hẳn xuống.
Người chơi trong đội đều đứng bất động.
Mặc cho quái trong phụ bản đánh chết mình.
Vài giây sau, bình luận trực tiếp nổ tung.
[Đợi đã, vậy là Nine thần với Cửu thần sống chung với nhau?!]
[Paparazzi đâu rồi? Lần đầu tiên tôi hận đám paparazzi vô dụng như vậy. Cái gì cũng không chụp được mà còn gọi là paparazzi? Nghỉ việc về quê trồng rau đi [mỉm cười]]
[Lâu thế rồi mà còn chưa ai đào ra thân phận của Cửu thần, cư dân mạng khóa này không ổn rồi.]
Độ hot của Tư Phù Khuynh quá lớn. Gần như cùng lúc đó, đoạn đối thoại của cô và Úc Tịch Hành trong game đã bị chụp màn hình rồi đăng lên mạng.
Hot search lập tức bùng nổ.
#Nine Thần Cửu Thần sống chung#
#Shock! Tư Phù Khuynh đã bí mật kết hôn!#
[Cửu thần tôi được! Dáng người kia đúng là tuyệt phối với bé Khuynh nhà tôi!]
[Vợ tôi phải độc mỹ, ai cũng không xứng!]
[Sống chung là bí mật kết hôn rồi à? Biết đâu người ta chỉ là người nhà thôi thì sao? Đám account marketing có thể bớt dùng mấy từ kiểu này để câu tương tác được không.]
Tư Phù Khuynh hoàn toàn không chú ý tới động tĩnh bên ngoài. Cô vừa giết boss trong nháy mắt, đã nhận được điện thoại của Tang Nghiên Thanh.
"Khuynh Khuynh à, em lên hot search rồi." Tang Nghiên Thanh nói: "Không phải chuyện lớn gì đâu, chỉ là server lại sập thôi."
Trợ lý quản lý bên cạnh: "..."
Quả nhiên khả năng chịu đựng của chị Tang giờ đã cứng như thép rồi. Ngay cả server sập cũng không còn là chuyện lớn nữa.
Đặt vào đội ngũ của nghệ sĩ khác, chắc chắn sẽ phải họp khẩn quan hệ công chúng suốt đêm.
Tư Phù Khuynh: "Hả?"
Tang Nghiên Thanh nói tiếp: "Chị đã làm theo thói quen của em, đem hot search cho thuê làm vị trí quảng cáo rồi, tiện tay kiếm được một khoản kha khá. Tiền đã chuyển vào thẻ của em."
"Danh tiếng của em bây giờ cũng vươn ra quốc tế rồi, mua thêm vài bộ quần áo đẹp đi. Tuy em có khoác bao tải cũng đẹp thật đấy, nhưng chúng ta vẫn có thể đẹp hơn nữa mà."
"Nếu em không biết chọn đồ thì để Úc tiên sinh chọn giúp. Mỗi lần anh ấy chọn lễ phục với dây chuyền cho em đều hot khắp mạng."
"Em với Úc tiên sinh cứ chơi vui vẻ đi, chuyện trên mạng không cần quan tâm đâu, có chị lo rồi."
Cuộc gọi kết thúc.
Lúc này Tư Phù Khuynh mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô quay đầu lại, chằm chằm nhìn người đàn ông đẹp đến quá mức kia.
Góc nghiêng mặt anh ngâm trong lớp nắng mỏng nhạt, như được phủ thêm một tầng ánh vàng nhàn nhạt.
Khí chất tôn quý tự nhiên toát ra.
Úc Tịch Hành quay đầu.
Đôi mày đôi mắt lúc này càng trở nên rõ nét, ngũ quan sâu sắc cũng mang theo tính công kích mạnh mẽ hơn.
Anh khẽ nói: "Xin lỗi."
Giọng điệu xin lỗi của anh vô cùng chân thành, không hề có nửa phần qua loa lấy lệ.
Tư Phù Khuynh nhìn chằm chằm khuôn mặt anh: "Xin lỗi vô dụng, phải dùng hành động thực tế."
Thì ra thật sự có người đẹp đến mức... Nhìn mặt thôi cũng khiến người ta không nổi giận được nữa.
Úc Tịch Hành dường như bật cười khẽ, khóe mày hơi nhướng lên: "Tăng thưởng cuối năm, cô nương thấy thế nào?"
"Cũng tạm được." Tư Phù Khuynh xách Tiểu Bạch lên nhét vào túi áo mình, tiện tay xoa đầu bộ lông mềm xù của nó: "Con xem ba con đối xử với con tốt biết bao, lại kiếm thêm cho con một miếng khẩu phần rồi đấy."
Tiểu Bạch cọ cọ vào lòng bàn tay cô, hưng phấn vô cùng.
Úc Tịch Hành đưa Tư Phù Khuynh rời đi.
Một lúc sau, Nguyên Minh Trì mới từ trong phòng bước ra, ánh mắt đảo quanh một vòng: "Tiểu sư muội đâu rồi?"
"Bị ông chủ của em ấy đón đi rồi." Nguyệt Kiến duỗi lưng: "Đến Tứ Cửu Thành xử lý chút việc, vài hôm nữa mới về."
Nguyên Minh Trì nheo mắt lại, thần sắc nhàn nhạt: "Em cũng phải tới Tứ Cửu Thành một chuyến, điều tra xem rốt cuộc Quý Thanh Vi của nhà họ Quý là chuyện gì."
"Ừm." Nguyệt Kiến gật đầu: "Đây là chuyên môn của cậu, toàn bộ nhờ cả vào cậu đấy. Chị không giúp được gì nhiều. Sau khi điều tra rõ rồi... lúc đi xử lý người, nhớ gọi chị."
Giữa hàng mày thanh tú của Nguyên Minh Trì tràn ngập sát khí: "Chuyện này sẽ không đơn giản như vậy."
Với tình trạng hiện giờ của Tư Phù Khuynh, bọn họ không chỉ phải bảo vệ tốt cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=469]

Còn phải đề phòng người của Tự Do Châu phát hiện ra cô vẫn còn sống.
Nguyệt Kiến khẽ nhíu mày: "Lão Nhị đã điều tra lâu như vậy rồi, vẫn không tra ra điểm bất thường nào trong vụ nổ năm đó."
Thần sắc Nguyên Minh Trì khẽ động: "Anh ấy có thể tin tưởng được. Có nên nói cho anh ấy biết tin tiểu sư muội còn sống không?"
"Tạm thời chưa." Nguyệt Kiến nhàn nhạt đáp: "Người giám sát bên cạnh anh ấy quá nhiều. Đợi thực lực của tiểu sư muội khôi phục thêm một chút rồi hãy bàn tiếp."
Nguyên Minh Trì gật đầu: "Cũng được."
Anh đặt chuyến bay gần nhất, lên đường tới Tứ Cửu Thành.
...
Ngày hôm sau, đúng mười hai giờ trưa.
Sau khi ăn cơm cùng Úc Tịch Hành xong, Tư Phù Khuynh tới Bệnh viện số Một Tứ Cửu Thành. Mấy vị bác sĩ điều trị chính từng theo tổ chương trình trong "Nhật Ký Nhân Viên Mới" đều quen biết cô.
Thấy cô tới, ai nấy đều dừng lại chào hỏi: "Chào Tư tiểu thư."
Tư Phù Khuynh phất tay cười: "Nếu có chuyện gì cần tôi giúp thì cứ nói thẳng."
Cô đi vòng qua khu khám bệnh và khu nội trú, tiến về văn phòng của Thái Trọng Niên.
"Đến rồi à." Thái Trọng Niên đẩy kính, vẻ mặt rất vui: "Ông còn chưa kịp hỏi mấy đứa rốt cuộc đã gặp chuyện gì ở Đông Tang. Giáo sư Hướng nói bà ấy chuẩn bị chuyển sang nghiên cứu thần học rồi."
Tư Phù Khuynh ho khan hai tiếng: "Cũng không có gì đâu, chỉ gặp vài du phù linh thôi, chuyện rất bình thường."
Thái Trọng Niên cứng người: "......B-bình thường?"
Ông quyết định bỏ qua đề tài này.
"Chiều nay nghiên cứu sinh khoa Y của Đại học Hạ bắt đầu bảo vệ luận văn." Thái Trọng Niên lấy ra một tấm thiệp đen viền vàng đưa cho cô: "Đây là thẻ giám khảo ông xin cho cháu. Có đi hay không thì tùy cháu. Nhưng cô ta đạo nhái ý tưởng cốt lõi của cháu, ông nghĩ cháu có mặt sẽ tốt hơn."
Tư Phù Khuynh nhận lấy thiệp mời. Trên đó viết sáu chữ "Khách mời giám khảo đặc biệt".
Cô tiện tay cất đi: "Vậy cháu đi một chuyến."
"Được." Thái Trọng Niên gật đầu: "Ông nghe nói năm nay cháu thi đại học muốn vào Đại học Hạ. Đã quyết định chọn khoa nào chưa?"
Tư Phù Khuynh thần sắc bình thản: "Khoa khảo cổ."
Thái Trọng Niên: "???"
Ông muốn nói lại thôi: "Ngành này cực lắm, hơn nữa triển vọng nghề nghiệp----"
Nói tới đây, Thái Trọng Niên chợt dừng lại rồi thở dài: "Ông quên mất nghề chính của cháu là minh tinh. Nhưng sao cháu lại muốn học khảo cổ?"
Khoa khảo cổ của Đại học Hạ đúng là đứng đầu cả nước. Nhưng mỗi năm chỉ tuyển chín sinh viên, thường còn tuyển không đủ, phải điều phối từ ngành khác sang.
"Muốn gần lịch sử hơn một chút." Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Cũng muốn gần thần tượng hơn một chút. Muốn xem những dấu vết ngài ấy để lại trong lịch sử."
Thái Trọng Niên biết cô đang nói tới Dận Hoàng, thần sắc lập tức nghiêm túc: "Được, ông tôn trọng quyết định của cháu."
Chỉ là...
Nếu Tư Phù Khuynh chọn khoa khảo cổ, tên Biện Huy Ngôn kia chắc chắn sẽ tới khoe khoang với ông.
Ông phải chuẩn bị tâm lý trước mới được.
...
Buổi chiều, Đại học Hạ.
Buổi bảo vệ luận văn nghiên cứu sinh khoa Y chính thức bắt đầu. Úc Đường đi cùng Tư Phù Khuynh tới hội trường. Cô bé nhìn trái nhìn phải, căng thẳng vô cùng: "Khuynh Khuynh, em mới năm nhất thôi mà đã bắt đầu lo cho buổi bảo vệ nghiên cứu sinh sau này rồi."
"Đừng lo." Tư Phù Khuynh lười biếng đáp: "Chỉ cần học hành nghiêm túc thì đều qua được."
Hai người vừa tới cửa hội trường, liền đụng phải Ngũ Vạn Oánh đang đi tới một mình.
Ngũ Vạn Oánh đầu tiên sửng sốt, sau đó sắc mặt đầy chán ghét: "Sao cô lại ở đây?"
Nếu không phải Tư Phù Khuynh giả thần giả quỷ, cô ta sao có thể mất một cánh tay? Biết đâu những thứ không sạch sẽ trên núi Xích Nguyên hôm đó vốn là do Tư Phù Khuynh cố ý dẫn tới hại cô ta.
Sự chán ghét của Ngũ Vạn Oánh đối với Tư Phù Khuynh đã đạt tới cực điểm.
Một minh tinh thì cứ yên ổn ở giới giải trí mà kiếm cơm đi. Sao lúc nào cũng thích nhúng tay sang lĩnh vực khác?
Ngũ Vạn Oánh không chơi "Thần Dụ", hoàn toàn không hiểu nổi. Một game thủ giỏi mà thôi, sao có thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy?
Tư Phù Khuynh dù có lợi hại trong diễn xuất hay thể thao điện tử thế nào, trong mắt cô ta cũng chẳng đáng là gì.
Không phải thật sự cho rằng tham gia một chương trình tuyển dụng ngành y thì bản thân cũng thành bác sĩ rồi đấy chứ?
Úc Đường hừ lạnh: "Liên quan gì tới cô? Con đường này nhà cô mở à?"
Sắc mặt Ngũ Vạn Oánh xanh mét: "Cô----!"
Tư Phù Khuynh thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô ta, trực tiếp cùng Úc Đường đi vào hội trường bảo vệ.
Thấy cô đường hoàng đi vào như vậy, ánh mắt Ngũ Vạn Oánh lạnh xuống. Cô ta quay đầu hỏi nhân viên phụ trách ghi chép bên cạnh: "Buổi bảo vệ của khoa Y chúng tôi không cho người ngoài vào đúng không? Một minh tinh như cô ta, lỡ kéo đám fan não tàn tới đây thì chúng tôi còn bảo vệ kiểu gì?"
Nhân viên ngẩn người: "Cô nói Tư tiểu thư à? Cô ấy----"
"Vạn Oánh, đứng ngoài cửa làm gì thế?" Trong hội trường, giáo sư Lý gọi một tiếng: "Mau vào đi, các giám khảo đều tới rồi, chuẩn bị cho tốt."
Ngũ Vạn Oánh vội vàng tiến lên: "Dạ tới ngay, thầy."
Trong hội trường, hàng ghế giám khảo quả thật đã kín chỗ. Ngũ Vạn Oánh ngồi phía sau chờ đợi.
Sau khi tất cả mọi người có mặt đầy đủ, MC bước lên sân khấu.
"Hôm nay, chúng ta vô cùng vui mừng khi có thể tụ họp tại đây để tổ chức buổi bảo vệ luận văn nghiên cứu sinh khoa Y Đại học Hạ."
Ông cầm micro, mỉm cười nói: "Tiếp theo, xin cho phép tôi giới thiệu các lãnh đạo và giáo sư tham gia hội đồng chấm luận văn ngày hôm nay."
"Lão tiên sinh Thái Trọng Niên, giáo sư Delt của Tổ chức Y học Quốc tế----"
Ngũ Vạn Oánh nhìn không chớp mắt. Trong lòng cô càng lúc càng kích động.
Cho tới khi MC hơi dừng lại một chút, nụ cười trên môi càng rộng hơn: "Còn có một vị giảng viên mà mọi người chắc hẳn đều quen biết. Tôi tin rằng trong số các bạn sinh viên ở đây, hẳn có người là fan của cô ấy."
Câu nói này khiến toàn trường đều sửng sốt.
Trong ánh mắt dần đông cứng lại của Ngũ Vạn Oánh, Tư Phù Khuynh đứng dậy.
Cô cũng mỉm cười chào hỏi phía dưới sân khấu.
Tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên nhiệt liệt.
"Tư tiểu thư là khách mời giám khảo đặc biệt ngày hôm nay, cũng là người được lão tiên sinh Thái Trọng Niên đích thân chỉ định. Đồng thời, cô ấy còn phá giải được nan đề của Tổ chức Y học Quốc tế năm nay!"
MC tiếp tục nói: "Mặc dù Tư tiểu thư sẽ không trực tiếp chấm điểm hay đặt câu hỏi, nhưng ý kiến của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới kết quả cuối cùng của buổi bảo vệ. Xin tất cả các sinh viên chuẩn bị thật tốt."
"Tiếp theo, xin mời thí sinh bảo vệ đầu tiên. Bạn học Ngũ Vạn Oánh! Xin mời!"

Bình Luận

0 Thảo luận