Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 576: Thu thập Phong Chiêu Ý

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:49:36
Ông còn chưa trực tiếp đi tìm Ryderson, vậy mà Ryderson lại dám tự mình chạy tới tận cửa cầu xin ông, thế thì đừng trách ông không khách khí.
"Ầm" một tiếng, giống như có tiếng sấm lớn nổ vang bên tai, đầu óc Ryderson tức khắc trống rỗng.
Tám năm trôi qua, ông ta đã sớm quên mất năm đó mình đã sao chép như thế nào. Nhưng ông ta không thể không biết, vào thời điểm ấy, "Bàn Tay Của Thần" đã nổi danh rồi.
Đó chính là nhà thiết kế độc quyền của Vân Lan!
Mặt Ryderson trắng bệch.
Thứ ông ta sao chép... lại chính là thiết kế của "Bàn Tay Của Thần"?
Không, điều quan trọng nhất là ----
Tư Phù Khuynh của tám năm trước, khi ấy chỉ mới hơn mười tuổi, đã là nhà thiết kế có thiên phú nhất sau Cổ Văn Trúc?
Toàn thân Ryderson như bị rút sạch sức lực, ông ta lùi lại mấy bước rồi ngã phịch xuống đất, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Cổ Văn Trúc đầy mặt tức giận, quay đầu nói với thư ký bên cạnh: "Bàn Tay Của Thần là trụ cột cốt lõi của Vân Lan, cậu sao chép nhiều bản thiết kế của con bé, dù chỉ là bản thảo nhưng cũng đã gây ra tổn thất danh dự lẫn tài sản cực lớn. Số tiền liên quan quá lớn, lập tức xử lý cho tôi!"
Thư ký đáp một tiếng, lập tức gọi bảo an cùng đội pháp vụ của Vân Lan tới.
Ryderson bị trực tiếp áp giải ra khỏi trụ sở Vân Lan. Mặc cho ông ta cầu xin thế nào cũng vô dụng.
Một nhà thiết kế hàng đầu cứ vậy mà ngã ngựa, khiến cư dân mạng không khỏi cảm thán. Nhưng sự chú ý của mọi người lại càng tập trung hơn vào Tư Phù Khuynh.
[Tôi đột nhiên phát hiện một điểm mù, mọi người còn nhớ bộ trang phục biểu diễn của nhóm Tạ Dự trong "Thanh Xuân Thiếu Niên" năm ngoái không? Chắc chắn là Tư Phù Khuynh thiết kế!]
[Tư Phù Khuynh dùng thực lực để chứng minh thế nào gọi là "tự mình làm mọi chuyện".]
[Không nói nữa, tôi đi follow Tư Phù Khuynh đây, chỉ riêng việc cô ấy biết nhiều như vậy thôi là tôi fan chắc rồi!]
Mộ Tư: "..."
Đợi thật sự trở thành fan rồi mới biết, làm fan của cô ấy mệt tim đến mức nào.
...
Đoàn phim "Quang".
Lúc nghỉ ngơi, Tư Phù Khuynh cũng tiện tay vẽ thiết kế trang phục. Đối với cô mà nói, chuyện bản thân tự làm được thì không cần tốn thêm tiền thuê người khác.
Cổ Văn Trúc được Khúc Lăng Vân đích thân đưa tới đoàn phim. Ông căn bản không muốn nói thêm với Khúc Lăng Vân câu nào, trực tiếp đi tìm Tư Phù Khuynh, tiện tay nhốt luôn Khúc Lăng Vân ở ngoài cửa.
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Thầy à, dạo này chân cẳng thầy còn linh hoạt ghê."
"Không tệ." Cổ Văn Trúc đẩy gọng kính: "Trà con tặng ta, ta vẫn luôn uống, cơ thể khỏe hơn không ít."
Tư Phù Khuynh gật đầu: "Vậy lúc thầy về, con chuẩn bị thêm cho thầy ít nữa."
Hai thầy trò lại trò chuyện thêm vài câu, Cổ Văn Trúc mới đi ra ngoài.
Nhìn Khúc Lăng Vân vẫn luôn chờ mình, Cổ Văn Trúc cuối cùng cũng mềm lòng, chịu mở miệng: "Con có thấy chỗ nào rất quen thuộc không?"
"Quen thuộc?" Khúc Lăng Vân sửng sốt: "Ý thầy là gì?"
Cổ Văn Trúc nhịn rồi lại nhịn: "Lúc quay phim, con có tìm lại được cảm giác ngày xưa không? Có thấy con phối hợp với nữ chính rất ăn ý không?"
"Ăn ý chứ, đương nhiên ăn ý rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=576]

Khúc Lăng Vân còn khá vui vẻ: "Cô ấy chăm chỉ hơn A Lan nhiều."
Cổ Văn Trúc lập tức nổi giận: "Cút! Mau tới bệnh viện kiểm tra não đi!"
Biết vậy lúc nhận đồ đệ, ông nên mượn trước một bộ thiết bị kiểm tra IQ để đo thử trí thông minh của đám học trò.
Khúc Lăng Vân hoàn toàn không hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng cũng không dám cãi lời Cổ Văn Trúc, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trước màn hình, tập trung xem đi xem lại những cảnh quay đã hoàn thành, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình.
Thương Lục bước vào phòng nghỉ.
"Tư tiểu thư, đã tra được rồi." Anh ta nói: "Là có người gửi mail cho Ryderson. Địa chỉ IP đã được mã hóa, nhưng chỉ là thủ đoạn rất đơn giản. Dựa theo cách cô dạy tôi, tôi rất dễ dàng tìm được địa chỉ thật và thông tin người gửi."
Tư Phù Khuynh nhận lấy, khi nhìn thấy cái tên Phong Chiêu Ý, khóe mày khẽ nhướng lên: "Ra là vậy. Đi thôi, xin nghỉ giúp tôi, chúng ta dẫn người tới Nam Châu một chuyến."
Thương Lục gật đầu, đi ra ngoài xin nghỉ với Khúc Lăng Vân. Khúc Lăng Vân thật ra chẳng muốn thả người.
Nhưng Tư Phù Khuynh đã hoàn thành trước khối lượng quay của ba ngày tiếp theo, phát huy chữ "cuốn" tới cực hạn, dường như ông cũng chẳng có lý do gì để không phê nghỉ.
Biết bao diễn viên còn đang chạy sô nhiều đoàn, vậy mà Tư Phù Khuynh còn tích cực hơn cả đạo diễn.
Khúc Lăng Vân mệt tim vô cùng, vừa để Tư Phù Khuynh rời đi xong, ghế còn chưa kịp ngồi ấm lại bị Cổ Văn Trúc mắng thêm một trận.
...
Nam Châu.
Phong Thành là thủ phủ của Nam Châu, cũng là địa bàn của Phong gia.
Sau khi cả nhà ba người Phong Chiêu Ý bị đại trưởng lão Phong gia đuổi khỏi Phong Thành, số tiền tích góp còn lại cũng chẳng đáng bao nhiêu, chỉ có thể tới một thị trấn ven biển để tiếp tục sinh sống.
Khí hậu và điều kiện của thị trấn này không tệ, nhưng đương nhiên không thể nào so với đại đô thị như Phong Thành.
Trong phòng, tố chất cơ thể của Phong Chiêu Ý quả thật rất tốt. Nghỉ ngơi hai ba ngày, cô ta đã có thể xuống giường.
Theo thói quen, cô ta mở máy tính lên, trước tiên nhìn thấy mail hồi đáp của Ryderson.
Phong Chiêu Ý mở thư ra, vốn tưởng rằng Ryderson đặc biệt viết thư cảm ơn mình, tâm trạng lập tức tốt hơn không ít.
Nhưng cô ta mới chỉ đọc một dòng, sắc mặt đã biến đổi dữ dội.
Ryderson mắng cực kỳ khó nghe, còn chửi cô ta có phải cùng phe với Tư Phù Khuynh hay không, cố ý giăng bẫy muốn khiến ông ta thân bại danh liệt, bị giới thiết kế quốc tế gạch tên.
Có một khoảnh khắc, Phong Chiêu Ý hoàn toàn không hiểu ý Ryderson. Ngón tay cô ta run lên, lập tức đăng nhập Weibo.
Top 1 hot search trên Weibo từ lâu đã đổi chủ.
#Tư Phù Khuynh - Nhà Thiết Kế Thiên Tài#
#Ryderson Đạo Nhái#
#Nữ Thần Toàn Năng Tư#
Từng hot search một khiến Phong Chiêu Ý không thể tin nổi. Cô ta trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào những tin tức mới xuất hiện, toàn thân run rẩy.
Sao có thể như vậy?
Cô ta không tin!
Cho dù Ryderson có ngu xuẩn đến đâu cũng không thể ngu đến mức đi sao chép thiết kế của Tư Phù Khuynh.
Nhưng sự thật bày ra ngay trước mắt ----
Ryderson mới là kẻ đạo nhái thật sự, hơn nữa còn không chỉ đạo một bản thiết kế.
Sắc mặt Phong Chiêu Ý dần trắng bệch. Cô ta vô tình lại giúp Tư Phù Khuynh nổi tiếng hơn, không những không khiến cô bị cả giới giải trí tẩy chay, trái lại còn lần nữa phong thần.
Thời gian và tinh lực của con người đều có hạn, rốt cuộc Tư Phù Khuynh đã học những thứ đó ở đâu? Hơn nữa còn học cái gì cũng giỏi?
Phong Chiêu Ý ngơ ngác nhìn màn hình máy tính, sự tự tin đã hoàn toàn sụp đổ.
Những gì cô ta biết, Tư Phù Khuynh đều biết. Mà những gì Tư Phù Khuynh biết, cô ta thậm chí còn chẳng hiểu nổi kiến thức cơ bản!
"Ý Ý!" Phong phu nhân hốt hoảng chạy từ ngoài vào: "Ý Ý, con xem tin tức chưa? Tư Phù Khuynh mới là người sáng tạo gốc, kế hoạch của con có hiệu quả không?"
Phong Chiêu Ý như hóa đá, một chữ cũng không nói nên lời. Rất lâu sau cô ta mới hoàn hồn, hai mắt đỏ hoe: "Con vẫn còn cơ hội, vẫn còn!"
Cô ta lập tức mở phần ghi chú trong điện thoại, tìm phương thức liên lạc của Zero, đôi tay run rẩy gõ bàn phím.
[Kính gửi ngài trưởng quan, ngài quanh năm làm nhiệm vụ ở bên ngoài nên không biết người phụ nữ mà ngài hết lòng đối đãi lại công khai nuôi trai bao. Người đàn ông đó tên Úc Tịch Hành, là một kẻ tàn phế hai chân. Hai người bọn họ cấu kết với nhau làm chuyện có lỗi với ngài, hy vọng ngài có thể điều tra kỹ chuyện này!]
Gửi mail xong, Phong Chiêu Ý mềm nhũn ngã xuống ghế, cơ mặt cũng bắt đầu co giật.
Tư Phù Khuynh bao nuôi Úc Tịch Hành, chuyện này chính miệng cô thừa nhận, không thể là giả được.
Phong Chiêu Ý không tin lần này Tư Phù Khuynh còn có thể lật ngược tình thế.
Cô ta nhắm mắt lại: "Mẹ, con mệt rồi. Là do con chưa điều tra kỹ, sau này con sẽ chú ý hơn..."
"Rầm!"
Cửa bị đá văng.
Phong phụ bị ném thẳng xuống đất. Phong phu nhân hoảng hốt, vội vàng chạy tới: "Chồng!"
Ánh mắt Phong Chiêu Ý trở nên sắc lạnh: "Ai?!"
Cô ta đột ngột nhìn ra ngoài cửa, cả người cứng đờ.
"Có gì thì nói thẳng trước mặt tôi, không được à?" Tư Phù Khuynh phủi phủi tay, chậm rãi bước vào: "Nói sau lưng thì có ích gì? Tôi đâu có nghe thấy."
"Đến đây, nói xem, cô định bịa chuyện gì về tôi nữa?"
Phong Chiêu Ý hét lên một tiếng, vội vàng lùi về sau: "Cô muốn làm gì?!"
Vết thương của cô ta vẫn chưa khỏi hẳn, thân thủ không linh hoạt. Dù có hồi phục hoàn toàn cũng chẳng phải đối thủ của Tư Phù Khuynh.
Nhưng làm sao Tư Phù Khuynh lại tìm được cô ta?
"Không phải cô gửi mail cho Ryderson à?" Tư Phù Khuynh nhàn nhạt nói: "Vừa rồi còn gửi thêm một bức nữa đúng không? Muốn lấy mạng tôi đến vậy cơ à?"
Phong Chiêu Ý bật thốt: "Cô nói bậy! Tôi chỉ không nhìn nổi chuyện đạo nhái trong giới thiết kế thôi. Cuối cùng chuyện này chẳng những không ảnh hưởng tới cô mà còn giúp cô nổi tiếng hơn, tôi lúc nào muốn mạng cô chứ?"
"Cô đương nhiên muốn." Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Chỉ là cô không có năng lực thôi. Nhưng tôi đúng là phải cảm ơn cô đấy, giúp tôi lôi được kẻ đạo nhái ra ánh sáng."
Danh tiếng càng lớn, fan càng nhiều, khí vận của cô cũng càng ngày càng mạnh.
Lớp vải che cuối cùng bị xé toạc, không còn chút đường lui nào nữa. Phong Chiêu Ý siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô ta gào lên điên loạn: "Đúng, tôi muốn cô chết đấy! Cô chết rồi sẽ không còn nhiều chuyện như vậy nữa! Chính cô hại tôi bị T18 đuổi, lại còn bị Phong gia trục xuất, giờ cô hài lòng chưa?!"
Tất cả những chuyện này đều là do Tư Phù Khuynh gián tiếp gây ra. Cô ta hận Tư Phù Khuynh đến tận xương tủy.
Thương Lục bị sự vô sỉ của Phong Chiêu Ý làm cho kinh ngạc: "Chẳng phải đều do cô tự làm tự chịu sao? Ban đầu Tư tiểu thư vốn chẳng buồn để ý cô. Mấy lần trước cô ấy cũng chỉ là phòng vệ, tất cả đều do cô ép người quá đáng. Cô đúng là không biết xấu hổ!"
Phong Chiêu Ý bị mắng đến đỏ bừng mặt nhưng vẫn cứng miệng: "Tôi không sai! Tôi chỉ gửi một bức mail thôi, các người cũng không có tư cách động tới tôi!"
"Vậy à?" Tư Phù Khuynh lười biếng búng tay một cái: "Thương Lục, mời ba vị đây đi uống trà."
Sáu thanh niên mặc đồng phục bước vào, nhanh chóng khống chế cả nhà Phong Chiêu Ý.
Phong Chiêu Ý không thể tin nổi: Cô dám bắt tôi? Cô có quyền gì bắt tôi?!"
Cô ta đâu có phạm pháp!
Tư Phù Khuynh cũng lười nói nhảm với cô ta, trực tiếp lấy ra một tờ lệnh bắt giữ.
Sắc mặt Phong Chiêu Ý biến đổi, tim như bị kiến cắn, giọng run rẩy: "Cô đã phản bội anh ta rồi mà còn dùng người của anh ta, cô lấy đâu ra mặt mũi?"
Zero đúng là có quyền này.
Bây giờ cô ta chỉ cầu mong vị trưởng quan của Zero có thể mau chóng nhìn thấy mail của mình, nhìn rõ bộ mặt thật của Tư Phù Khuynh.
"Hả?" Tư Phù Khuynh khựng lại: "Cô nói Zero à? Nhưng đây là lệnh bắt do T18 ban hành mà. Cô không nhận ra ký hiệu sao?"
Nói rồi, cô còn rất "tốt bụng" dí thẳng tờ lệnh bắt tới trước mặt Phong Chiêu Ý: "Con dấu ở đây này."

Bình Luận

0 Thảo luận