Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 474: Chú chống lưng, Khuynh Khuynh hack thẳng vào Liên Minh người tiến hóa

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
Nhà họ Diệp muốn đón Diệp Chẩm Miên trở về, đơn giản là vì trên người bà chảy dòng máu của nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp không nuôi kẻ vô dụng.
Nuôi một mình Diệp Chẩm Miên thì được.
Nhưng Niên Đình Sơ và Niên Dĩ An thì không thể.
Trước khi tới An Thành, quản gia Diệp cũng đã xem qua toàn bộ tư liệu của Diệp Chẩm Miên.
Ông ta chỉ có thể cảm thán rằng vì lưu lạc bên ngoài quá lâu, Diệp Chẩm Miên không những không được tiếp nhận nền giáo dục tốt, mà thậm chí còn chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người tiến hóa nào, cứ thế bị nhà họ Diệp kia nuôi thành một người đầy hơi thở phố chợ.
Một năm trở lại đây cuộc sống đúng là khá hơn không ít. Nhưng tại sao vẫn còn mở nhà hàng ở cái nơi này?
Quản gia Diệp liên tục lắc đầu, trong mắt đầy vẻ thất vọng và chán ghét. Vốn còn nghĩ hậu duệ của Diệp Thiên Vũ, dù thế nào ít nhất cũng phải là người tiến hóa cấp B.
Đáng tiếc...
Diệp Chẩm Miên hoàn toàn chỉ là một người bình thường.
"Tôi chưa từng nghe qua, cũng không biết." Diệp Chẩm Miên đã bình tĩnh lại, thần sắc nhàn nhạt: "Tôi sống ở đây rất tốt, không cần các người tới đón. Phiền mời về cho."
Quản gia Diệp không ngờ Diệp Chẩm Miên lại phản ứng như vậy, ông ta bật cười như thể rất buồn cười: "Diệp tiểu thư, cô vốn không biết người tiến hóa là gì đúng không? Hiện tại cô chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Như vậy mà gọi là sống tốt? Chỉ là một nhà hàng nhỏ thôi. Quân Từ tiểu thư còn đang chờ cô."
Ông ta đưa tay muốn kéo cánh tay Diệp Chẩm Miên, nhưng lại giống như đụng phải một bức tường đồng vách sắt.
Cùng lúc đó, cánh tay quản gia Diệp tê rần.
Ông ta chấn động, lùi mạnh về sau hai bước, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đứng trước mặt.
"Cô ấy không muốn đi cùng các người, nghe không hiểu à?" Trong mắt Ân Nghiêu Niên đầy sát khí: "Cút!"
Bị tập kích bất ngờ, quản gia Diệp hoàn toàn không kịp phòng bị, trực tiếp bị đẩy ra ngoài cửa. Cánh tay quản gia Diệp vẫn còn tê dại, ông ta nhất thời có chút ngẩn người.
Chẳng lẽ ông ta nhìn nhầm?
Diệp Chẩm Miên lưu lạc bên ngoài nhiều năm như vậy, lại còn có thể tìm được một người tiến hóa kết hôn cùng mình?
Nhưng rõ ràng ông ta lại không cảm nhận được bất kỳ dao động sức mạnh nào thuộc về người tiến hóa trên người đối phương.
Chắc chỉ luyện chút thuật cận chiến mà thôi.
Quản gia Diệp nhìn đồng hồ, thần sắc nhàn nhạt.
Cũng được.
Ông ta không muốn tiếp tục khuyên nữa.
Đợi Quân Từ tiểu thư tới rồi nói sau.
...
Trong nhà hàng.
Ân Nghiêu Niên vô cùng căng thẳng: "Chẩm Miên, em không sao chứ?"
Niên Dĩ An cũng cẩn thận kiểm tra cánh tay của Diệp Chẩm Miên.
"Không sao." Diệp Chẩm Miên lắc đầu, kể lại toàn bộ chuyện vừa rồi: "Cũng không biết là người từ đâu xuất hiện, ai biết thật giả thế nào."
"Nhà họ Diệp..." Ân Nghiêu Niên khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lúc: "Anh không biết nhà họ có từng làm mất con hay không, nhưng Diệp Thiên Vũ đúng là đã chết."
"Kệ đi." Diệp Chẩm Miên mỉm cười nhàn nhạt: "Em có anh, có Dĩ An, bây giờ còn có cả Khuynh Khuynh. Chúng ta mới là người một nhà."
Giọng Ân Nghiêu Niên trầm xuống: "Chẩm Miên, nhà họ Diệp hẳn không cần thiết phải nói dối. Dù em không có huyết thống người tiến hóa, nhưng gen người tiến hóa hoàn toàn có thể cách đời di truyền. Dĩ An chính là ví dụ rõ nhất."
Niên Dĩ An là người tiến hóa cấp siêu A.
Ở một vài phương diện, người tiến hóa cấp siêu A chưa chắc đã thua người tiến hóa cấp S, chỉ là độ thuần huyết thấp hơn đôi chút.
Diệp Chẩm Miên ngẩn ra: "Còn có cách nói như vậy sao?"
"Đúng vậy." Ân Nghiêu Niên gật đầu: "Gen người tiến hóa rất không ổn định, quy luật di truyền cũng không thể dùng những định luật di truyền học bình thường để giải thích. Chuyện gì cũng có khả năng xảy ra."
Đúng lúc này, cửa nhà hàng bị gõ nhẹ vài tiếng.
Cơ bắp Ân Nghiêu Niên vẫn đang trong trạng thái căng chặt. Ông quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ đứng ngoài cửa.
Dung mạo người phụ nữ này có sáu phần giống Diệp Chẩm Miên, chỉ là đường nét mày mắt càng thêm anh khí, có lẽ là giống Diệp Thiên Vũ.
"Để anh mở cửa." Ân Nghiêu Niên vỗ nhẹ lên tay Diệp Chẩm Miên, lúc này mới đứng dậy xoay tay nắm cửa.
"Chẩm Miên!" Người phụ nữ lập tức lao vào, thần sắc vô cùng kích động: "Chẩm Miên, chị... chị là..."
Bà lắp bắp hồi lâu mà vẫn không thể nói hết một câu hoàn chỉnh.
Diệp Chẩm Miên khẽ mím môi.
Không bước lên trước, ngược lại còn lùi về sau một bước.
Diệp Quân Từ khựng người.
Ánh mắt bà rơi lên người Ân Nghiêu Niên.
Trong khoảnh khắc đó, bà chỉ cảm thấy như bị một con dã thú khát máu khóa chặt.
Lông tơ toàn thân đều dựng đứng.
"Vị tiểu thư này." Ánh mắt Ân Nghiêu Niên lạnh như băng: "Tôi không quan tâm cô tên gì, càng không quan tâm cô có quan hệ gì với Chẩm Miên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=474]

Tôi chỉ muốn hỏi một câu. Nhà họ Diệp các người dạy dỗ người hầu kiểu gì vậy? Không biết lễ nghĩa, không hiểu tôn ti, giáo dưỡng đều cho chó ăn hết rồi sao?"
Quản gia Diệp đi theo phía sau Diệp Quân Từ không ngờ Ân Nghiêu Niên lại bám chặt chuyện mấy câu nói kia không chịu buông tha, sắc mặt lập tức xanh mét: "Anh..."
Ông ta đã hạ mình tới đón một người bình thường, như vậy đã là vô cùng nể mặt rồi, còn muốn thế nào nữa?
"Quản gia, có chuyện gì vậy?" Thần sắc Diệp Quân Từ lập tức lạnh xuống: "Ông đã nói cái gì?"
Trán quản gia Diệp lập tức toát mồ hôi lạnh: "Quân Từ tiểu thư, tôi..."
"Quỳ xuống, xin lỗi." Diệp Quân Từ đột nhiên ho dữ dội: "Tôi chẳng phải đã nói không được ăn nói linh tinh trước mặt Chẩm Miên sao?!"
Cùng lúc đó, một luồng uy áp bùng nổ từ trên người bà, trực tiếp ép xuống người quản gia Diệp.
"Bịch" một tiếng, quản gia Diệp quỳ mạnh xuống đất, sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy. Người tiến hóa cấp cao có uy áp tuyệt đối với người tiến hóa cấp thấp.
Quản gia Diệp hoàn toàn không thể phản kháng. Đầu ông ta bị ép đến mức không ngẩng lên nổi: "Chẩm... Chẩm Miên tiểu thư, xin lỗi. Tôi ăn nói thất lễ, mong cô tha thứ."
"Xin lỗi." Diệp Quân Từ hít sâu một hơi: "Tôi đi xử lý chút việc, để tên người hầu này nhiều chuyện."
Dừng một chút, bà đưa ra yêu cầu: "Niên tiên sinh, tôi có thể nói chuyện riêng với Chẩm Miên được không?"
"Có thể." Ân Nghiêu Niên nhàn nhạt đáp: "Nhưng tôi phải ở đây. Những người khác đều phải ra ngoài."
Diệp Quân Từ lập tức đồng ý: "Không thành vấn đề."
Bà nhìn quản gia Diệp một cái. Uy áp trên người quản gia Diệp vẫn chưa tan hết, ông ta gần như phải lăn lê bò toài mới ra khỏi nhà hàng được.
Cửa lại bị đóng lại. Uy áp biến mất, quản gia Diệp lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Có tiếng bước chân dừng lại trước mặt ông ta.
Quản gia Diệp khó khăn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt đẹp đến mức kinh diễm, lập tức ngẩn người tại chỗ.
Tư Phù Khuynh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra cấp bậc người tiến hóa của quản gia Diệp.
Cấp C.
Không có gì đáng để chú ý.
Cô cũng chẳng nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của quản gia Diệp, trực tiếp đẩy cửa nhà hàng bước vào: "Chú, thím, cháu về rồi."
"Khuynh Khuynh." Diệp Chẩm Miên lập tức rút tay khỏi tay Diệp Quân Từ rồi đứng dậy: "Trong bếp có chuẩn bị chút đồ ăn, cháu với bạn cháu đi ăn chút gì đi."
"Vâng." Tư Phù Khuynh gật đầu: "Thím, mấy vị này là..."
"Khuynh Khuynh, không cần cháu phải lo." Giọng Ân Nghiêu Niên rất ôn hòa: "Có chuyện chú xử lý được. Cháu vừa về chắc mệt rồi, đi nghỉ đi."
"Được." Tư Phù Khuynh lười biếng phất tay: "Có việc thì gọi cháu."
Cô dẫn Nguyên Minh Trì đi vào bếp sau.
Diệp Quân Từ nhìn thêm một cái.
Bà chỉ cảm thấy Nguyên Minh Trì dường như rất quen mắt, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ đã gặp ở đâu.
Tư liệu về Tư Phù Khuynh bà cũng có xem qua.
Cô bé này...
Thật sự quá xinh đẹp.
Người thật còn đẹp hơn trên màn ảnh bảy phần.
...
Trong bếp sau.
Niên Dĩ An đang ngồi bên bàn, thấy Tư Phù Khuynh bước vào liền nói: "Chị, người nhà bên mẹ em tìm tới rồi, nghe nói còn là gia tộc người tiến hóa gì đó."
"Gia tộc người tiến hóa?" Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Họ gì?"
"Cũng họ Diệp." Niên Dĩ An đáp: "Nghe nói năm đó ông ngoại và bà ngoại em bị kẻ thù truy sát tới bến đò Nam Lăng. Ông ngoại chết tại chỗ, bà ngoại sinh mẹ em xong cũng qua đời. Sau đó mẹ em bị nhà hút máu kia nhặt về nuôi."
"Diệp..." Tư Phù Khuynh trầm ngâm vài giây: "Chị đúng là từng nghe qua cái họ này. Qua đây, chúng ta xem thông tin của bọn họ."
Niên Dĩ An mờ mịt ngồi xuống, liền thấy Tư Phù Khuynh mở máy tính lên. Không biết cô mở chương trình gì, từng chuỗi ký hiệu và chữ cái không ngừng nhảy lên trong khung lệnh.
Rất nhanh, chỉ chưa tới vài chục giây, giao diện đen tuyền đã biến thành một mạng lưới quan hệ phức tạp.
Nhà họ Diệp tiêu tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mới tìm được Diệp Chẩm Miên. Nhưng trong tay Tư Phù Khuynh, chưa tới một phút, toàn bộ tư liệu đã nằm gọn trong tay.
Từ cấp bậc người tiến hóa của tổ tiên nhà họ Diệp, cho tới chuyện tam thúc nhà họ Diệp đi nhậu bị người ta lột mất quần. Thông tin đầy đủ không thiếu thứ gì.
Niên Dĩ An nhìn mà trợn mắt há mồm: "Đây là cái gì vậy? Sao ngay cả số lần bọn họ bạo động năng lượng cũng có ghi chép?"
"Ồ." Nguyên Minh Trì liếc qua, giọng điệu hời hợt: "Chỉ là hack vào hệ thống của Liên Minh người tiến hóa thôi, không phải chuyện lớn gì."
Niên Dĩ An: "..."
Cậu đã từng được phổ cập kiến thức rồi. Liên Minh người tiến hóa hiện nay là tổ chức và thế lực lớn nhất trong giới người tiến hóa.
Ba nhà Ân, Kuchiki và Lotbar đều nằm trong đó, hơn nữa còn trực thuộc Tự Do Châu.
Hack luôn hệ thống của Liên Minh người tiến hóa... Mà gọi là không phải chuyện lớn?!
Niên Dĩ An cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ rồi. Rốt cuộc chị cậu quen toàn những người kiểu gì vậy?
Chị Nguyệt Nguyệt đã đủ biến thái rồi, vị đại ca họ Nguyên này cũng chẳng kém chút nào, phong cách hành sự còn cực kỳ bạo lực.
Đương nhiên...
Biến thái nhất vẫn là chị cậu.
Tư Phù Khuynh nheo đôi mắt hồ ly lại, nhấn mở một ảnh đại diện.
Thông tin đầy đủ lập tức hiện ra.
[Tên]: Diệp Quân Từ
[Cấp bậc]: A
[Tình trạng ổn định]: Không ổn định, từng bạo động năng lượng 7 lần
[Cha mẹ]: Diệp Thiên Vũ (A), Thẩm Hoan (B)
[Con cái]: Diệp Lộc Văn (B)
Niên Dĩ An xem xong liền ngẩn người: "Đây là dì em?"
"Ừm." Tư Phù Khuynh chống cằm: "Số lần bạo động năng lượng này hơi nhiều. Chị ra ngoài xem thử."
Niên Dĩ An cũng muốn đi theo, nhưng bị Nguyên Minh Trì giữ lại.
Nguyên Minh Trì mỉm cười: "Dĩ An, em còn chưa học xong đâu, tiếp tục học đi."
Niên Dĩ An: "..."
Cuộc đời bi thảm mà không thể nói thành lời của cậu.
...
Phía ngoài đại sảnh.
Diệp Chẩm Miên nói chuyện với Diệp Quân Từ vài câu, rõ ràng đã thoải mái hơn không ít. Nhưng Ân Nghiêu Niên vẫn không hề giảm cảnh giác.
Tư Phù Khuynh chào ông một tiếng rồi bước ra khỏi nhà hàng.
Bên ngoài, quản gia Diệp và Diệp Lộc Văn đều đang đứng đó.
Quản gia Diệp cuối cùng vẫn không nhịn được mà khuyên nhủ: "Lộc Văn thiếu gia, cậu nên khuyên tiểu thư đi. Chúng ta chỉ cần đưa Chẩm Miên tiểu thư về là đủ rồi. Nhà họ Diệp nuôi không nổi nhiều người rảnh rỗi như vậy. Nếu không làm sao gia tộc chúng ta thăng cấp trong Liên Minh người tiến hóa được?"
"Hơn nữa địa vị hiện tại của tiểu thư trong gia tộc vốn đã rất khó xử. Nếu bị người khác nắm được nhược điểm thì làm sao đây? Người bình thường không được phép bước vào gia tộc."
Liên Minh người tiến hóa sẽ tiến hành đánh giá cấp bậc đối với từng gia tộc người tiến hóa. Cấp bậc càng cao, tài nguyên nhận được mỗi tháng cũng càng nhiều.
Hiện tại nhà họ Diệp là cấp B. Đã cố gắng đánh lên cấp A rất lâu rồi.
"Nhà họ Diệp lợi hại vậy à?" Tư Phù Khuynh khoanh tay trước ngực: "Thế còn nhà họ Ân?"
"Ồ, cộng thêm nhà Kuchiki với nhà Lotbar nữa thì sao?"
Cô không có gì nhiều.
Chỉ là bạn bè trên mạng trải khắp thiên hạ thôi.

Bình Luận

0 Thảo luận