Người đàn ông trung niên đột ngột quay người lại, quát lớn: "Ai đó?!"
Vậy mà có thể tiến vào đây trong lúc hai anh em bọn họ hoàn toàn không đề phòng!
Người tới đeo mặt nạ, dáng người cao ráo thon dài, nhưng vì đội nón rộng vành cùng khoác áo choàng nên không thể phân biệt được già trẻ nam nữ.
Thế nhưng bộ trang phục này lại chính là dáng vẻ của Ngọc Vô trên biển Đông Lĩnh tám năm trước.
Hai chân người đàn ông trung niên mềm nhũn, trực tiếp ngã phịch xuống đất.
Ông ta căn bản không cần nghi ngờ, tượng của Ngọc Vô vẫn còn dựng bên ngoài kia!
Có người dám giả mạo đồ tử đồ tôn của Ngọc Vô, nhưng chưa từng có ai dám giả mạo chính bản thân Ngọc Vô.
Bởi vì không có thực lực đó, chỉ cần xuất hiện là sẽ bị vạch trần ngay.
"Khó cho các người nhớ mong tìm tôi như vậy." Tư Phù Khuynh ung dung ngồi xuống, cầm chén trà lên xoay xoay trong tay: "Thấy các người trà không muốn uống, cơm không muốn ăn vì tôi, nên tôi đành tự mình tới đây."
"..."
Cả đại sảnh chìm trong tĩnh lặng chết chóc.
Người đàn ông trung niên quỳ rạp dưới đất, giọng run rẩy đến mức nói không nên lời: "Ngọc... Ngọc Vô đại nhân giá lâm... thật... thật khiến nơi này bừng sáng, không biết đại nhân có việc gì phân phó? Hai anh em chúng tôi nhất định sẽ hoàn thành!"
Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng ông ta đã dâng lên nỗi sợ hãi vô tận, cơ thể run rẩy dữ dội hơn.
Nhân vật cấp bậc như Ngọc Vô, nếu tới gia tộc Takizawa, ngay cả gia chủ và trưởng lão đoàn cũng phải đích thân ra nghênh đón.
Sao lại có thể nhắm vào một chi thứ nhỏ bé như bọn họ?
"Gan cũng lớn thật đấy, dám ra tay với người Đại Hạ của tôi." Giọng Tư Phù Khuynh nhàn nhạt lạnh lẽo: "Tôi cảnh cáo gia tộc Fujiyama rồi nhưng quên chưa cảnh cáo các người. Xem ra trí nhớ của các người không tốt lắm, nên tôi phải tự mình tới nhắc nhở."
"Ầm!"
Câu nói ấy như tiếng sét đánh nổ tung trong đầu người đàn ông trung niên.
Ông ta cứng đờ cổ quay sang nhìn Takizawa Chiya đang nằm hôn mê trên giường, mọi suy nghĩ trong nháy mắt được nối liền.
Người phế bỏ Takizawa Chiya... lại chính là Ngọc Vô?!
Ai cũng biết thuật âm dương mà Ngọc Vô sử dụng tự thành một hệ riêng, thường dùng cách phá cục cực kỳ bạo lực, thủ đoạn sắc bén, hoàn toàn không để lại dấu vết liên quan đến âm dương ngũ hành. Bảo sao bọn họ tra mãi không ra là người của gia tộc nào.
Lần này người đàn ông trung niên thật sự hoảng loạn.
Ông ta "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống: "Ngọc Vô đại nhân tha mạng! Chuyện này chúng tôi hoàn toàn không biết, đều là do thằng nhóc này tự ý làm! Xin đại nhân minh xét!"
"Thế à?" Tư Phù Khuynh gật đầu: "Nhưng hình như vừa nãy tôi còn nghe thấy các người định tiếp tục ra tay với người Đại Hạ. Hay là tôi nghe nhầm?"
Sắc mặt người đàn ông trung niên lập tức trắng bệch. Mồ hôi lạnh liên tục túa ra sau lưng.
Ông ta há miệng nhưng không nói nổi lấy một chữ.
Xong rồi...
Lần này ông ta thật sự xong rồi!
Năm xưa Ngọc Vô nổi giận giết ba trăm Âm dương sư của gia tộc Fujiyama, chính là bởi vì Fujiyama muốn thông qua biển Đông Lĩnh tiến công Đông Châu.
Ngọc Vô bảo vệ Đại Hạ, chuyện này cả giới âm dương đều biết rõ. Đụng phải ai không đụng, lại cố tình đụng trúng Ngọc Vô.
"Nếu đã nghe thấy rồi thì quản cho tốt người trong nhà mình đi." Tư Phù Khuynh đột nhiên đặt chén trà xuống, mỉm cười: "Lần sau... sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu."
Cô nghênh ngang rời đi, nhưng không một ai dám cản. Cho đến khi bóng lưng cô hoàn toàn biến mất, toàn bộ cao tầng gia tộc Takizawa mới lần lượt xuất hiện.
Đây cũng là lần đầu tiên người đàn ông trung niên nhìn thấy toàn bộ các trưởng lão -- chuyện mà trước đây ông ta từng ngày đêm mơ ước.
Nhưng lúc này, nó lại trở thành lưỡi đao đoạt mạng.
Gia chủ Takizawa liếc nhìn người đàn ông trung niên vẫn đang mềm nhũn trên mặt đất, lạnh lùng lên tiếng: "Người đâu, xử theo gia pháp."
Nếu bọn họ không xử lý ổn thỏa, kẻ gặp xui xẻo sẽ là cả gia tộc Takizawa.
Với tính cách cực kỳ bao che người mình của Ngọc Vô, ai biết cô sẽ còn nổi điên tới mức nào nữa.
...
Ở phía sân đấu OPL, đám truyền thông hoàn toàn không theo kịp tuyển thủ mới ra sân hôm nay của chiến đội Ngũ Châu.
Bọn họ chỉ phỏng vấn được những người khác, nhưng vẫn không thu hoạch được thông tin hữu ích nào. Tất cả đều đang suy đoán người đàn ông đeo mặt nạ vừa xuất hiện trong chiến đội Ngũ Châu rốt cuộc là ai.
Lúc này, Úc Tịch Hành đã trở về khách sạn.
Anh đẩy cửa bước vào, thấy cô gái đang nằm bò trên sofa, ôm chai nước tu ừng ực.
Thế là anh ngồi xuống bên cạnh cô: "Vui không?"
"Vui chứ." Tư Phù Khuynh giơ một tay gõ bàn phím tính tỷ lệ cược: "Lại kiếm được thêm một khoản!"
Dược sư và Cầm sư đều là nghề có tỷ lệ xuất hiện cực thấp, nên tỷ lệ cược cũng rất cao. Mà tỷ lệ cược cho pentakill còn cao hơn nữa.
Cộng cả hai lại đúng là thắng đậm.
Quả nhiên cô rất có thiên phú kiếm tiền.
Úc Tịch Hành khẽ "ừ" một tiếng, nụ cười nhàn nhạt: "Vui là được."
Tư Phù Khuynh nhìn vào đôi mắt màu hổ phách nhạt dịu dàng của anh, nhất thời ngẩn người.
Thấy cô thất thần, anh hơi cúi xuống, tầm mắt ngang bằng với cô: "Sao vậy?"
Khoảng cách lúc này gần hơn rất nhiều. Cô có thể nhìn rõ hàng mi đen dài của anh, dày và sắc nét.
Đôi mắt anh rất đẹp, là kiểu mắt phượng hiếm thấy, mỗi lần nâng lên hay hạ xuống đều như có ánh sáng mờ chuyển động, mang theo sức mê hoặc chí mạng. Thế nhưng ánh mắt ấy lại vô cùng ổn định và sạch sẽ, không lẫn chút tạp chất nào.
Tư Phù Khuynh đột nhiên đẩy anh ra, bật dậy ngồi thẳng: "Em đi tìm Ninh Ninh đây, tiền lát nữa chuyển vào tài khoản anh."
Nói xong cô lập tức ôm laptop chạy mất.
Úc Tịch Hành cũng chậm rãi ngồi thẳng lại, khẽ nhướng mày, nâng tách trà lên, vẻ mặt nhàn nhạt nghĩ thầm.
Chạy cũng nhanh thật.
Lần sau sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu.
Tư Phù Khuynh một mạch trở về khách sạn mình ở.
Khương Trường Ninh đang ăn bánh ngọt, thấy cô quay lại thì rất khó hiểu: "Không phải cậu đi tìm anh Úc sao? Sao về nhanh vậy? Có chuyện gì ngoài ý muốn à?"
Tư Phù Khuynh ngẩng đầu, u oán nói: "Tôi cảm thấy mình bị kim chủ dùng nhan sắc dụ dỗ rồi."
Khương Trường Ninh: "..."
"Tôi là người có ý chí cực kỳ kiên định." Tư Phù Khuynh nói đầy chính nghĩa. "Người bình thường có dụ dỗ tôi cũng vô dụng thôi, nhưng anh ta lại đúng gu thẩm mỹ của tôi! Còn dùng giọng nói tấn công tôi nữa! Lòng dạ quá đen tối!"
"Dùng mỹ nam kế với tôi cũng vô ích, tôi tuyệt đối không đồng ý chia sáu bốn với anh ta đâu. Nhiều nhất là năm năm thôi, tôi đã rất rộng lượng rồi. Người khác đừng hòng moi được từ tôi thêm một đồng nào!"
Tiểu Bạch giơ móng vuốt lên.
Nó chứng minh chủ nhân keo kiệt nói hoàn toàn đúng, ngay cả đồ ăn cho chó của nó còn bị cắt giảm.
Khương Trường Ninh thở dài: "Ăn bánh đi, vừa mới làm xong đấy."
Sự chú ý của Tư Phù Khuynh lập tức bị chuyển hướng, vui vẻ cầm bánh lên ăn.
...
Vòng loại thứ ba, chiến đội Ngũ Châu cũng thuận lợi vượt qua, chỉ còn lại trận chung kết cuối cùng.
Chiến đội Ngũ Châu lập tức trở thành ứng cử viên vô địch hot nhất, độ nổi tiếng nhất thời còn vượt cả chiến đội Tây Thần.
Hai pha pentakill của mùa OPL năm nay đều thuộc về chiến đội Ngũ Châu, còn những đội khác cao nhất cũng chỉ đạt triple kill.
Tư Phù Khuynh cũng đầy tiếc nuối phát hiện tỷ lệ cược đang dần giảm xuống, không thể kiếm thêm nhiều tiền nữa.
"Đại ca, em điều tra được vì sao lại có nhiều du phù linh như vậy rồi." Cơ Hành Tri gõ cửa bước vào. "Núi Xích Nguyên sắp có U Minh xuất thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=448]
Em tính thời gian rồi, không phải hôm nay thì cũng là ngày mai."
U Minh là tồn tại cấp hoàng giả trong đám địa phược linh, tu vi ít nhất năm trăm năm trở lên, tối thiểu cần hai mươi vị Âm dương thiên sư mới có thể trấn áp.
Tư Phù Khuynh nheo mắt: "Bốn đại gia tộc Đông Tang không có động tĩnh gì à?"
"Có chứ, các nhà đều đã phái người đi rồi." Cơ Hành Tri nói. "Nghe nói tên biến thái của gia tộc Kuchiki cũng tới. Mà dù đều là biến thái, nhưng đại ca vẫn nhỉnh hơn một bậc."
"Biến thái nhà Kuchiki?" Tư Phù Khuynh nhướng mày. "Kuchiki Meigetsu?"
"Là cô ta." Sắc mặt Cơ Hành Tri nghiêm túc: "Cô ta không chỉ là người tiến hóa cấp S, mà còn là một Âm dương thiên sư."
"Vậy à." Tư Phù Khuynh chống cằm: "Ngay cả cô ta cũng bị kinh động, xem ra chuyện lần này rất khó giải quyết."
Nghe câu này, Cơ Hành Tri im lặng đầy khả nghi vài giây, sau đó u uất mở miệng: "Đừng nói với em là hai người quen nhau nhé?"
Tư Phù Khuynh "ừ" một tiếng: "Từng gặp mặt đánh nhau vài lần, không giống cậu, lúc đầu chỉ là bạn trên mạng."
Cơ Hành Tri: "..."
Quả nhiên biến thái chỉ chơi với biến thái.
"Nhiều người đi như vậy, chúng ta cũng không cần tới góp vui." Tư Phù Khuynh lười biếng tựa vào ghế: "Tôi phải chuẩn bị thật tốt cho trận đấu cuối cùng."
Cơ Hành Tri gật đầu: "Đúng là không cần tới lượt chúng ta."
Đúng lúc này điện thoại reo lên.
Tư Phù Khuynh nhìn màn hình rồi bắt máy: "Thái lão."
"Alo, Phù Khuynh à, cháu đang ở Đông Tang đúng không?" Giọng Thái Trọng Niên rất vui vẻ: "Trùng hợp quá, Đại học Hạ có một dự án giao lưu y học ở bên đó. Hôm nay bọn họ vào núi khảo sát rồi, chiều mai có hội thảo nghiên cứu, cháu có thể tới nghe thử."
"Vào núi?" Tư Phù Khuynh khựng lại: "Núi nào?"
"Núi Xích Nguyên." Thái Trọng Niên đáp: "Ngọn núi này có lịch sử mấy nghìn năm, cảnh quan tự nhiên được bảo tồn rất tốt. Bọn họ vào khảo sát dược liệu hoang dã. Giáo sư Hướng dẫn đội có nghiên cứu rất sâu về công trình tế bào và gen."
"Không phải cháu muốn học chuyên sâu mảng này sao? Vừa hay có thể theo giáo sư Hướng học hỏi thêm."
Tư Phù Khuynh và Cơ Hành Tri nhìn nhau một cái, giọng cô trầm xuống: "Thái lão, xin ông lập tức liên lạc với giáo sư Hướng, bảo họ xuống núi ngay lập tức. Ngọn núi này có vấn đề, không thể vào được."
"Có vấn đề?" Thái Trọng Niên sửng sốt, nhưng cũng không hỏi nguyên nhân: "Được, ông liên lạc ngay."
Vài phút sau, Thái Trọng Niên gọi lại, giọng nói cũng nghiêm túc hơn: "Phù Khuynh, e là thật sự xảy ra chuyện rồi. Ông không liên lạc được với họ, gọi điện thì hệ thống báo ngoài vùng phủ sóng."
"Phiền phức rồi." Tư Phù Khuynh nhìn Cơ Hành Tri: "Đi, chúng ta tới đó một chuyến."
...
Núi Xích Nguyên.
Mặt trời dần ngả về tây, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời, tựa như trong chiếc đèn lồng trắng đang bùng lên ngọn lửa đỏ rực, đẹp đến chói mắt.
Núi Xích Nguyên cũng là một khu du lịch, nhưng vào giờ này khách tham quan đều đang xuống núi. Chỉ có đội khảo sát do giáo sư Hướng dẫn đầu vẫn tiếp tục đi lên.
"Giáo sư, còn khoảng hai tiếng nữa là chúng ta có thể lên tới đỉnh núi." Vệ Thừa Vân nói: "Lều trại và các thiết bị khác cũng đã chuẩn bị xong, tối nay có thể nghỉ lại trên núi."
Giáo sư Hướng là một nữ giáo sư hơn sáu mươi tuổi, có thành tựu rất cao trong lĩnh vực cấy ghép tế bào và di truyền học, tính cách cũng hiền hậu dễ gần.
Bà gật đầu: "Được, mọi việc nghe theo cậu."
Mấy người tiếp tục đi lên, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Vệ Thừa Vân theo bản năng quay đầu lại, nhìn thấy người tới thì sững sờ: "Tư tiểu thư? Sao cô lại lên núi?"
Mọi người đều đồng loạt quay đầu.
Trần Văn Tân cũng đứng ngây ra tại chỗ.
Ngũ Vạn Oánh càng không ngờ lại gặp Tư Phù Khuynh ở đây.
Kể từ khi bị đạo diễn Tần loại khỏi chương trình "Nhật Ký Nhân Viên Mới", cô ta vẫn luôn nuốt không trôi cục tức này.
Nhưng ba tháng qua cô ta sống rất thuận lợi. Luận văn về cấy ghép tế bào của cô ta đã được hoàn thiện, nếu không có gì bất ngờ thì cuối tháng năm sẽ bảo vệ luận văn với số điểm rất cao, giáo viên hướng dẫn còn định giúp cô ta đăng ký bằng sáng chế.
Trong khoảng thời gian này không có ai cản trở cô ta, cô ta sắp trở thành người chiến thắng của cuộc đời. Nhưng sự xuất hiện của Tư Phù Khuynh lại khiến cô ta nhớ tới cảm giác bị áp chế hoàn toàn trong chương trình "Nhật Ký Nhân Viên Mới". Điều đó làm cô ta bực bội vô cùng.
Tư Phù Khuynh khẽ gật đầu với Vệ Thừa Vân: "Tôi đang thi đấu ở gần đây, tiện đường ghé qua."
Giáo sư Hướng chợt hiểu ra: "Tôi nhớ rồi, cô là người mà Thái lão từng nhắc đến..."
"Là tôi." Tư Phù Khuynh nhìn sắc trời: "Ngài là giáo sư Hướng đúng không? Giờ này vào núi khá nguy hiểm. Ngài tuổi đã cao, lại là phụ nữ, trong đội cũng có không ít nữ sinh, thể chất đều thiên âm, tốt nhất nên xuống núi sớm một chút. Nếu chậm thêm nữa, có thể sẽ xuất hiện vài thứ không sạch sẽ."
Khoảng thời gian trước lúc hoàng hôn được gọi là "thời khắc gặp ma", giới Âm Dương thuật ở Đông Tang cho rằng đây là khoảng thời gian bị nguyền rủa. Phải rời khỏi núi Xích Nguyên trước khi trời tối, nếu không đợi đến lúc U Minh xuất thế thì sẽ không thể xuống núi nữa.
Giáo sư Hướng sửng sốt: "Th-thứ không sạch sẽ?"
"Vâng, có vài chuyện khoa học không thể giải thích được, nhưng chúng thực sự tồn tại." Tư Phù Khuynh nói: "Vì an toàn, mọi người vẫn nên xuống núi trước, hôm khác quay lại cũng không muộn."
"Tư Phù Khuynh, rốt cuộc cô muốn nói cái gì?" Ngũ Vạn Oánh không nhịn nổi nữa, cô ta nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: "Bây giờ đâu phải đang quay show thực tế, cũng chẳng cần tạo bầu không khí cho chương trình nữa. Ý cô là nơi này có ma à? Với lại bây giờ muộn chỗ nào? Mặt trời còn chưa lặn hẳn!"
"Cô đâu hiểu được sự vất vả của sinh viên y khoa bọn tôi? Đúng rồi, cô là đại minh tinh mà, làm sao hiểu được chúng tôi khổ thế nào?"
Xã hội văn minh hiện đại rồi, làm gì còn mấy thứ thần thần quỷ quỷ đó nữa?
Suốt ngày nói năng linh tinh!
"Giáo sư, ngài đừng để ý tới cô ấy." Ngũ Vạn Oánh lại quay sang giáo sư Hướng: "Cô ấy chỉ là một minh tinh, từng tham gia một chương trình tuyển dụng ngành y thôi, chứ đâu phải sinh viên y khoa thật sự."
Chỉ là một ngọn núi thôi mà, chẳng lẽ còn không được leo?
Cô ta càng muốn leo đấy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận