Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 466: Diệt vong, tiểu sư muội của Nguyên Minh trì

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
"..."
Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hẳn xuống.
Đồng tử của lão tổ tông nhà Fujiyama co rút dữ dội. Ông ta đã bế quan hơn mười năm, vốn không quen biết Kuchiki Meigetsu. Nhưng ông ta nhận ra thanh kiếm trong tay cô.
Thức thần của Nguyên Minh Trì là Bát Kỳ Đại Xà, vốn đã áp chế bọn họ về mặt thiên phú. Vậy mà thật sự có người tìm được Kusanagi no Tsurugi (viết tắt là Kusanagi)?!
Kusanagi no Tsurugi (Thiên Tùng vân Kiếm), Ame-no-Habakiri (Thiên Vũ Vũ Trảm)và Futsunomitama (Bố Đô Ngự Hồm Kiếm) được xưng là "Tam Thần Kiếm" trong truyền thừa Đông Tang, uy lực vô cùng khủng bố.
Mà Kusanagi no Tsurugi càng xứng đáng đứng đầu Tam Thần Kiếm, tượng trưng cho quyền lực tuyệt đối và sự kính sợ tối thượng.
Lão tổ tông nhà Fujiyama cũng biết ba thanh thần kiếm này đều tồn tại trong "Vĩnh Hằng", nhưng suốt bao năm qua chưa từng có ai tìm thấy.
Giờ đây, Kusanagi no Tsurugi đã xuất hiện!
Nguyên Minh Trì nheo mắt lại, quay đầu nhìn sang.
Một gương mặt lạnh như sương tuyết, nhưng chẳng ai có thể phủ nhận vẻ đẹp của cô.
Bên cạnh anh, Bát Kỳ Đại Xà cũng đồng thời quay đầu lại. Tám cái đầu của nó sau khi nhìn thấy Kusanagi no Tsurugi trong tay Kuchiki Meigetsu, lập tức trở nên hưng phấn.
Thậm chí còn chưa cần Nguyên Minh Trì ra lệnh, Bát Kỳ Đại Xà đã lao thẳng về phía Kuchiki Meigetsu, tám chiếc đuôi quấn lấy thanh kiếm trong tay cô.
Kuchiki Meigetsu mặt không biểu cảm nhìn Nguyên Minh Trì: "Mang đi."
Nguyên Minh Trì nhướng mày, chỉ vào thanh kiếm trong tay cô, chợt bật cười: "Kusanagi no Tsurugi à?"
Kuchiki Meigetsu không đáp. Đôi mắt cô không gợn chút dao động nào, tựa như đã bị băng phong từ lâu. Nhưng sát khí trong mắt lại càng lúc càng mãnh liệt, gần như muốn phá tan lớp băng giá ấy mà tràn ra ngoài.
Không ai nghi ngờ thân phận đại tiểu thư nhà Kuchiki của cô. Chỉ có người lớn lên giữa quyền lực suốt nhiều năm mới có được khí thế như vậy. Sát ý ấy khiến Nguyên Minh Trì cũng hơi rung động. Cuối cùng anh cũng xem đủ náo nhiệt rồi, lúc này mới chậm rãi mở miệng, giọng mang theo vài phần cảnh cáo: "Bát Kỳ."
Bát Kỳ Đại Xà lúc này mới lưu luyến rời khỏi Kusanagi no Tsurugi. Nó quay trở lại bên cạnh Nguyên Minh Trì, một lần nữa mở ra hình thái chiến đấu khiến đám âm dương sư nhà Fujiyama lại run lên bần bật.
Sự xuất hiện của Kuchiki Meigetsu khiến đại trưởng lão hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
"Meigetsu tiểu thư!" Ông ta gào lên đầy phẫn nộ: "Nhà Fujiyama chúng tôi trước nay vẫn luôn cung kính với cô, chưa từng có nửa phần đắc tội! Rốt cuộc cô có ý gì?!"
Nhà Kuchiki là một trong ba đại gia tộc người tiến hóa, có đủ thực lực đặt chân vào Tự Do Châu, nhưng lại độc lập bên ngoài Tự Do Châu, không chịu sự quản thúc của Tòa án Thánh Quang.
Giọng nói của Kuchiki Meigetsu vô cùng lạnh nhạt, tiếc chữ như vàng: "Người các ông động vào... là bạn tôi."
Chỉ một câu nói ấy, đã trực tiếp đẩy đại trưởng lão rơi xuống hầm băng.
Khí vận chi nữ kia... vậy mà lại có quan hệ với Kuchiki Meigetsu?!
Đại trưởng lão mềm nhũn ngã phịch xuống đất, sắc mặt trắng bệch như giấy, mồ hôi lạnh liên tục túa ra sau lưng.
Nếu biết phía sau Tư Phù Khuynh có nhiều người chống lưng đến vậy, sao bọn họ dám bắt cô về?!
Chỉ vì một phút lòng tham, cuối cùng lại mang đến tai họa diệt tộc cho nhà Fujiyama.
Xong rồi.
Bọn họ thật sự xong rồi.
Nhà Fujiyama đối đầu với nhà Kuchiki, lại thêm sự áp chế tuyệt đối của Nguyên Minh Trì--
Ánh mắt Nguyên Minh Trì càng híp lại sâu hơn.
Bạn của tiểu sư muội?
Anh nhìn Kuchiki Meigetsu thêm một cái, rồi lại chuyển tầm mắt về phía lão tổ tông nhà Fujiyama, mỉm cười nhàn nhạt: "Đừng nói các người chưa làm gì. Các người đã cướp khí vận của cô ấy một lần rồi, vậy mà còn muốn có lần thứ hai."
Giờ anh đã tìm được tiểu sư muội. Tuyệt đối sẽ không để đám sâu kiến bẩn thỉu này làm tổn thương cô thêm dù chỉ nửa phần.
Nguyên Minh Trì không buồn nhìn thêm lần nào nữa, xoay người rời đi, giọng nói nhàn nhạt vang lên: "Kể từ hôm nay, giới Âm Dương Ngũ Hành sẽ không còn nhà Fujiyama nữa."
Kuchiki Meigetsu ôm kiếm, hiếm hoi nói thêm một câu: "Tính lên đầu tôi."
Đầu mày Nguyên Minh Trì khẽ động, nhưng cũng không từ chối: "Đa tạ. Sau này nếu nhà Kuchiki có việc cần giúp, Meigetsu tiểu thư cứ việc tìm tôi."
Nếu chính tay anh diệt nhà Fujiyama, bị tố cáo lên Tòa án Thánh Quang thì hình phạt chắc chắn không thể tránh khỏi.
Sau khi nhận được lệnh của Nguyên Minh Trì, Bát Kỳ Đại Xà bắt đầu phát động công kích toàn diện.
Phàm là những âm dương sư nhiều năm qua làm ác đều bị lôi ra xử lý sạch sẽ, người vô tội thì không hề bị liên lụy.
Chỉ trong một đêm, gia tộc Fujiyama từng tung hoành Đông Tang suốt ngàn năm hoàn toàn bị hủy diệt.
Trong địa lao nhà Fujiyama, Kuchiki Meigetsu còn phát hiện ra không ít người bình thường.
Nhà Fujiyama đã tiến hành vô số thí nghiệm tàn nhẫn trên cơ thể họ. Cho dù là Kuchiki Meigetsu -- người đã quen nhìn máu tanh -- cũng không khỏi cảm thấy rợn người.
"Thủ đoạn thật độc ác." Nguyên Minh Trì đứng bên cạnh cô, nhàn nhạt nói: "Những năm qua, số người chết dưới tay nhà Fujiyama quả thật không ít."
Kuchiki Meigetsu nhíu mày nhìn Bát Kỳ Đại Xà lại quấn lấy thanh kiếm của cô.
"Bát Kỳ đang chào hỏi cô đấy." Nguyên Minh Trì nhướng mày: "Cô đã tìm được Kusanagi, hẳn cũng biết trong thần thoại Đông Tang có ghi lại, đây vốn là thần kiếm nằm trong cơ thể Bát Kỳ Đại Xà."
Kuchiki Meigetsu thu Kusanagi lại, giọng điệu lạnh nhạt xa cách: "Anh không cần cố tình cho tôi xem thức thần của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=466]

Việc thức thần của anh là Bát Kỳ Đại Xà cũng chẳng có ích gì với tôi."
Cô tới nhà Fujiyama, đơn giản chỉ vì Tư Phù Khuynh mà thôi.
Kuchiki Meigetsu hoàn toàn phớt lờ Bát Kỳ Đại Xà đang tỏ vẻ tủi thân. Mũi chân cô khẽ điểm xuống đất, sức mạnh người tiến hóa bộc phát, thân ảnh nhanh chóng biến mất nơi cuối chân trời.
Nguyên Minh Trì lắc đầu bật cười: "Đúng là tính cách rất có cá tính."
Anh cũng đã sớm nghe nói nhà Kuchiki xuất hiện một âm dương sư thiên phú cực cao, chỉ là trước giờ chưa từng gặp mặt.
Hôm nay gặp rồi, quả nhiên danh bất hư truyền.
Nguyên Minh Trì như có điều suy nghĩ.
Chẳng trách tiểu sư muội của anh lại là khí vận chi nữ. Người mang đại khí vận, vốn dĩ sẽ hấp dẫn vô số thiên chi kiêu tử tự động tiến lại gần.
"Đi thôi, Bát Kỳ." Nguyên Minh Trì khẽ cười: "Sau này có lẽ sẽ còn nhiều cơ hội gặp mặt."
Anh thu thức thần lại, xoay người rời đi. Nhưng mới đi chưa được mấy bước, điện thoại đã vang lên.
Nguyên Minh Trì nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, ánh mắt lập tức lạnh xuống. Anh nhấc máy, giọng nói cũng lạnh lẽo theo: "Có chuyện gì?"
Giọng đối phương mang theo sự máy móc công thức thường thấy: "Xin hỏi vì sao ngài Nguyên lại tới Đông Tang, và vì sao lại giết người?"
Nguyên Minh Trì phủi nhẹ tay áo, dáng vẻ lười nhác tùy ý: "Vì tâm trạng tôi tốt, vì thấy vui thôi. Có vấn đề gì sao?"
Đối phương đột nhiên rơi vào im lặng, nhất thời không biết nên tiếp tục truy hỏi thế nào.
Bởi vì Nguyên Minh Trì đúng thật là kiểu người như vậy.
Trước đây từng có lần vì tâm trạng quá tốt, anh ở hẳn một nhà hát tại Tự Do Châu biểu diễn ca vũ kịch liên tục suốt ba ngày.
Đối phương dù biết chuyện nhà Fujiyama bị diệt chắc chắn có liên quan tới Nguyên Minh Trì, nhưng vì Kuchiki Meigetsu đã chủ động đứng ra nhận trách nhiệm, Tòa án Thánh Quang cũng không có cách nào định tội anh.
"Được rồi, chỉ là hỏi theo lệ." Đối phương nói: "Mong ngài Nguyên khi ở bên ngoài chú ý hành vi của mình. Chúng tôi cũng không hy vọng phải bắt giữ ngài Nguyên với bất kỳ tội danh nào."
Nguyên Minh Trì trực tiếp cúp máy, lạnh lùng cười nhạt một tiếng.
Động tác của Tòa án Thánh Quang đúng là rất nhanh. Chỉ mới một lúc mà đã nhận được tin tức rồi.
Nguyên Minh Trì cụp mắt xuống, bàn tay đặt trên điện thoại cuối cùng vẫn chậm rãi thu về.
Sư môn có vấn đề.
Anh đã không còn tin người của Tự Do Châu nữa.
Chuyện tiểu sư muội vẫn còn sống... tuyệt đối không thể để Tự Do Châu biết được!
...
Tin tức nhà Fujiyama bị diệt quả thực không thể giấu nổi. Lão tổ tông nhà Natsukawa đã tận mắt chứng kiến, còn nhà Takizawa thì thông qua tinh tượng mà biết được chuyện này.
Gia chủ nhà Takizawa lập tức đi tìm gia chủ nhà Sakai để báo tin.
Gia chủ nhà Sakai lảo đảo một cái: "Ông nói thật chứ?!"
"Hoàn toàn là thật!" Giọng gia chủ nhà Takizawa run lên: "Nguyên Minh Trì một mình giết thẳng vào nhà Fujiyama, ngay cả mấy vị lão tổ tông của bọn họ cũng không phải đối thủ của cậu ta!"
Gia chủ nhà Sakai hít sâu một hơi lạnh. Âm Dương Ngũ Hành đạo của Đông Tang vốn là do lão tổ tông nhà Fujiyama sang Đại Hạ học tập rồi mang về truyền bá.
Nền tảng của ba gia tộc bọn họ tự nhiên kém nhà Fujiyama một bậc. Nhưng bây giờ, gia tộc đứng đầu giới Âm Dương Ngũ Hành vậy mà cứ thế bị diệt?!
Chỉ trong một đêm, quả thực khiến người ta khó lòng tin nổi.
"Nguyên Minh Trì có nói nguyên nhân không?" Gia chủ nhà Sakai vội vàng hỏi: "Không thể nào vô duyên vô cớ mà làm như vậy được chứ?"
Gia chủ nhà Takizawa trầm mặc vài giây, sau đó mới chậm rãi đáp: "Theo phía Tự Do Châu truyền tới... cậu ta nói là vì thấy vui."
Gia chủ nhà Sakai kinh hãi: "Vui?"
"Tính tình Nguyên Minh Trì vốn quái dị khó dò." Gia chủ nhà Takizawa cười khổ: "Ngay cả nhà Fujiyama cũng bị diệt rồi, sau này chúng ta nhất định phải hành sự cẩn thận."
Gia chủ nhà Sakai vẻ mặt nặng nề gật đầu.
Cũng là nhà Fujiyama đáng đời.
Động ai không động, lại đi chọc phải Nguyên Minh Trì.
...
Chiều hôm sau, Fujiyama Jinga -- kẻ bị Bát Kỳ Đại Xà đánh ngất chỉ bằng một chiêu -- cuối cùng cũng chậm rãi tỉnh lại. Nhưng trên người ông ta vẫn còn cấm chế do Bát Kỳ Đại Xà thiết lập, toàn bộ sức mạnh Âm Dương Ngũ Hành đều bị phong ấn, hoàn toàn không thể cử động.
Ngay từ lúc nhìn thấy Bát Kỳ Đại Xà, Fujiyama Jinga đã biết mình đá trúng tấm thép cứng nhất rồi.
Nguyên Minh Trì chắp tay sau lưng, nhàn nhạt nhìn ông ta: "Tôi vẫn giữ lại cho ông một mạng, hẳn ông biết mình nên làm gì rồi chứ? Có gì muốn nói thì khai hết một lượt đi."
Chuyện liên quan tới Tư Phù Khuynh, anh đương nhiên phải điều tra cho rõ ràng.
Fujiyama Jinga hít sâu một hơi: "Nếu khí vận chi nữ là người mà ngài Nguyên muốn, tôi đương nhiên sẽ không tranh giành, nhất định sẽ hai tay dâng lên."
Nguyên Minh Trì là đệ tử thứ năm của Vân Thượng Chi Đỉnh. Thực lực của bản thân anh vốn đã rất mạnh, mà đáng sợ hơn chính là cả Vân Thượng Chi Đỉnh phía sau anh.
Nhà Fujiyama còn chưa đủ tư cách đặt chân vào Tự Do Châu, lấy gì để đối đầu với Vân Thượng Chi Đỉnh?
Ngón tay Fujiyama Jinga không ngừng run rẩy. Là ông ta tính toán chưa đủ chu toàn.
Ông ta quên mất, nếu ông ta có thể nhìn ra Tư Phù Khuynh là khí vận chi nữ, vậy Nguyên Minh Trì đương nhiên cũng có thể nhìn ra.
Ông ta không nên đợi đến sau lễ trao giải Cửu Thiên mới ra tay.
Đã quá muộn rồi!
Fujiyama Jinga hối hận đến cực điểm, lại liên tiếp dập đầu mấy cái: "Tôi tuyệt đối không có ý tranh với ngài Nguyên! Nếu ngài Nguyên cần trận pháp chuyển dời khí vận, tôi cũng nguyện hai tay dâng lên!"
Chỉ riêng bốn chữ "Vân Thượng Chi Đỉnh" thôi cũng đủ khiến Fujiyama Jinga cảm thấy sợ hãi tận xương tủy.
Nụ cười trên môi Nguyên Minh Trì đột nhiên biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại vẻ âm lãnh khắc cốt.
"Dâng lên?" Anh khẽ cười lạnh: "Thứ như ông... cũng dám mơ tưởng tới khí vận của tiểu sư muội tôi?"

Bình Luận

0 Thảo luận