Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 458: Tư Phù Khuynh: Anh là ai?

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
Anh ta thật sự từng xem biểu diễn của Tư Phù Khuynh, từ thời cô còn là thành viên nhóm nhạc Star Girls. Dù khi đó anh ta bị bạn bè đi cùng ép kéo tới xem, nhưng trước lúc đến, để có thể nói chuyện với cô tốt hơn, anh ta còn đặc biệt xem lại một lần nữa.
Chỉ cần cô chịu ngồi xuống nói chuyện với anh ta. Có lẽ một tuyển thủ esports bình thường không quá quan trọng với Thần Dụ. Nhưng Nine thần lại là trụ cột của Thần Dụ.
Thông qua Tư Phù Khuynh, nhất định có thể liên lạc được với Quý Vân. Cho dù không có nguyên nhân này, Úc Diệu vẫn nhất định phải tới.
Giống như Tạ Triệt nói, anh ta hối hận rồi. Có lẽ từ khoảnh khắc Tư Phù Khuynh tẩy trang, lộ ra gương mặt thật, anh ta đã bắt đầu hối hận.
Chỉ là suốt một năm qua, cảm giác hối hận đó từng chút từng chút gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của anh ta, cho tới hôm nay hoàn toàn nuốt chửng anh ta.
Úc Diệu cũng không cách nào tưởng tượng nổi. Người mà trong ấn tượng của anh ta luôn bị anh ta xem thường, vậy mà có một ngày lại trở thành tồn tại cần anh ta phải ngước nhìn.
Tư Phù Khuynh liếc Úc Diệu một cái. Trong đầu cô hoàn toàn không có ký ức liên quan đến anh ta.
Cô "ừ" một tiếng, hơi gật đầu: "Anh là ai?"
Giọng điệu rất bình tĩnh. Không châm chọc, cũng không hạ thấp. Nhưng lại khiến người ta càng khó chấp nhận hơn.
"..."
Xung quanh vô cùng ồn ào, tất cả mọi người đều đang cuồng hoan. Nhưng Úc Diệu lại cảm thấy mọi âm thanh bên tai mình đều bị rút sạch, cả thế giới chỉ còn lại một mảnh tĩnh mịch chết chóc.
Anh ta máy móc ngẩng đầu lên, thậm chí quên mất phải nói thế nào.
Đội trưởng chiến đội Ngân Hà cũng hơi xấu hổ: "Nine thần không quen biết thiếu gia Úc Diệu à?"
"Ồ, họ Úc à." Tư Phù Khuynh gật đầu: "Chưa nghe qua, cũng không quen. Tôi mệt rồi, đi trước đây."
Cô đặt ly nước trái cây xuống khay của người phục vụ bên cạnh rồi trực tiếp rời đi. Mà câu nói này khiến sợi dây cuối cùng trong đầu Úc Diệu "phựt" một tiếng đứt đoạn, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Anh ta chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, tứ chi run rẩy, trái tim nặng nề như bị đổ chì vào.
Không quen biết?
Sao có thể không quen biết?
Bọn họ rõ ràng từng quen mà!
Úc Diệu đứng ngây người tại chỗ, đầu óc ong ong hỗn loạn.
"Thiếu gia Úc Diệu." Đội trưởng chiến đội Ngân Hà thấy bộ dạng không thể tin nổi của anh ta thì uyển chuyển nhắc nhở một câu: "Công việc của Nine thần rất bận, lại hoạt động ở nhiều lĩnh vực như vậy, gặp nhiều người đến thế, không nhớ anh cũng là chuyện bình thường."
Sắc mặt Úc Diệu trắng bệch: "Không, cô ấy đáng lẽ phải..."
Đội trưởng chiến đội Ngân Hà cũng không muốn nói thêm với anh ta nữa, nhanh chóng rời đi về phía các tuyển thủ esports.
"Đội trưởng, vừa rồi anh dẫn ai tới vậy?" Phó đội trưởng hỏi: "Sao Nine thần lại đi mất rồi?"
"Tam thiếu gia nhà họ Úc." Đội trưởng chiến đội Ngân Hà tức cười đáp: "Tôi còn tưởng anh ta thật sự quen Nine thần nên mới đồng ý giúp. Ai ngờ là tự anh ta tự nâng giá trị bản thân thôi, Nine thần căn bản không quen biết."
Phó đội trưởng bật cười: "Hôm nay còn có người tự nhận mình là Nine thần nữa mà. Thế giới rộng lớn chuyện lạ gì cũng có, loại người không biết xấu hổ nhiều lắm."
Đội trưởng chiến đội Ngân Hà lắc đầu: "Đợi lát nữa Nine thần ra ngoài, tôi phải xin lỗi cô ấy mới được, tự dưng dẫn người không liên quan tới làm phiền."
"Trước đây trong giới từng có tin đồn đúng không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=458]

Một đội viên nghĩ nghĩ rồi nói: "Hình như từng truyền rằng Tư tiểu thư theo đuổi thiếu gia nhà họ Úc. Năm ngoái lời đồn này còn lan rất mạnh, nghe cứ như thật ấy, nhưng giờ nhìn chẳng giống chút nào."
"Tư tiểu thư không chỉ là nữ diễn viên nổi tiếng hàng đầu, còn là đại thần số một Thần Dụ, nhan sắc lại cao như vậy, cần gì chứ."
Đúng là Úc Diệu xuất thân nhà họ Úc. Nhưng với giá trị hiện tại của Tư Phù Khuynh, ngược lại là nhà họ Úc phải chủ động lôi kéo cô, còn phải xem cô có chịu hay không.
"Cái này cậu không hiểu rồi." Một đội viên khác nhún vai: "Có vài người đàn ông ấy mà, tự luyến tới một trình độ nhất định. Con gái chỉ cần nhìn anh ta một cái là anh ta đã nghĩ người ta yêu mình rồi, trong đầu còn tưởng tượng luôn tên con tương lai."
"Thực tế người ta chỉ đang muốn nhìn biển trạm xe phía sau lưng anh ta thôi."
"Tôi cực kỳ đồng cảm." Bên cạnh, một nữ tuyển thủ lập tức tán thành: "Có vài người đàn ông ấy, trong xương đã tiện rồi. Đây đúng kiểu trước kia yêu không thèm để ý, bây giờ trèo cao không nổi."
"Dù vẫn chưa tận mắt gặp Cửu thần, nhưng tôi thấy anh ấy hơn tên Úc Diệu kia cả vạn lần." Đội viên lúc nãy lại lên tiếng: "Cửu thần còn giao hết gia sản nữa. Với lại Tư tiểu thư lợi hại như vậy, nói không chừng Cửu thần cũng là kiểu đại lão giấu nghề. Tôi thấy anh ấy chắc chắn không phải loại chỉ biết chơi game."
Chủ đề rất nhanh đã bị chuyển sang vị Cửu thần thần bí. Không còn ai quan tâm đến Úc Diệu nữa.
Hôm nay là ngày đáng để ăn mừng, bọn họ không muốn vì người không liên quan mà phá hỏng tâm trạng.
...
Bên ngoài.
Tạ Triệt thấy Úc Diệu đi ra thì lập tức bước tới: "Sao rồi?"
Úc Diệu ngơ ngẩn, cả người thất hồn lạc phách: "Cô ấy không quen biết tôi."
Tạ Triệt cũng sửng sốt: "Sao có thể không quen biết cậu được? Lúc trước chẳng phải cậu còn chạy tới trước mặt cô ấy nói cô ấy phẫu thuật theo cô thanh mai trúc mã của cậu sao? Như vậy mà cô ấy còn không nhớ cậu?"
Nghe câu này, sắc mặt Úc Diệu lập tức trắng bệch. Nếu không phải Tạ Triệt nhắc lại, gần như chính anh ta cũng quên mất mình từng nói ra những lời như vậy.
Rốt cuộc anh ta đã làm cái gì thế này?!
"Xin lỗi xin lỗi, tôi không có ý đó." Tạ Triệt vội vàng cứu chữa: "Ý tôi là đáng lẽ cậu phải để lại ấn tượng sâu sắc cho cô ấy chứ. Nếu ai nói tôi như vậy, tôi chắc chắn sẽ nhớ kỹ người đó, chờ sau này có ngày xử chết anh ta."
Ai ngờ câu nói này lại khiến mặt Úc Diệu càng trắng hơn. Cơ thể anh ta lung lay, suýt chút nữa ngã xuống.
"Haiz, xin lỗi nha, tôi thật sự không biết nói chuyện." Tạ Triệt cực kỳ hối hận: "Tôi chỉ thấy kỳ lạ thôi, sao cô ấy có thể không nhớ cậu được chứ."
Môi Úc Diệu run run, một chữ cũng không nói ra nổi, ánh mắt hoàn toàn mất thần. Anh ta từng nói ra những lời như vậy, mà Tư Phù Khuynh vẫn không nhớ anh ta.
Điều đó chỉ có thể chứng minh... anh ta căn bản không quan trọng, cũng không đáng để cô nhớ tới.
Úc Diệu kéo khóe môi, thần sắc thảm đạm: "Chúng ta đi thôi."
Tạ Triệt thấy trạng thái anh ta không ổn liền lập tức đỡ lấy: "Được, về nghỉ ngơi trước đã."
...
Phía bên kia.
Sân bay quốc tế Thanh Đô.
Hai người đàn ông trung niên đang ngồi trong đại sảnh chờ, sốt ruột đợi chuyến bay. Sự việc đã bại lộ, kế hoạch hoàn toàn sụp đổ, bọn họ buộc phải lập tức rời khỏi nơi thị phi này.
Nhưng đúng lúc chuẩn bị rời đi triệt để thì bị chặn lại.
"Xin lỗi." Thư ký mỉm cười: "Tổng giám đốc Quý đã ra lệnh, tạm thời hai vị không thể rời khỏi Thanh Đô."
Hai người đàn ông trung niên cứ như vậy bị áp giải tới phân bộ Đông Tang của Thần Dụ. Xung quanh đều là nhân viên mặc đồng phục cầm súng đứng canh.
Trong văn phòng.
Thần sắc Quý Vân vô cùng nghiêm túc.
Đối diện anh ta, người đàn ông tuấn mỹ ngồi trên xe lăn, khí thế tự nhiên mà thành.
Đây là lần đầu tiên Quý Vân gặp Úc Tịch Hành.
Người đàn ông trước mặt khiến anh ta rất khó liên tưởng với vị Cửu thần trong game -- người thần cản giết thần, Phật cản giết Phật.
"Úc tiên sinh." Quý Vân rất nhanh đã hoàn hồn, chủ động đưa tay ra: "Hân hạnh gặp mặt, cảm ơn ngài đã hỗ trợ."
Nếu không có Úc Tịch Hành, muốn giữ lại hai người này quả thật không dễ dàng.
"Ừm." Úc Tịch Hành bắt tay với anh ta: "Điều tra ra rồi?"
"Để Úc tiên sinh chê cười rồi." Ánh mắt Quý Vân lạnh xuống: "Trong nhà xảy ra chút vấn đề."
Chuyện này cũng có sư nhúng tay của một vài người bên nhà họ Quý ở Tự Do Châu.
Mày Úc Tịch Hành khẽ động: "Ồ?"
"Rầm" hai tiếng, hai người đàn ông trung niên bị ép quỳ xuống đất, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Thư ký bước lên trước: "Tổng giám đốc Quý, bên phía công ty Tinh Thần đã bị niêm phong điều tra, toàn bộ cấp cao đều bị thay thế. Hai người này là người phụ trách của công ty Tinh Thần, cũng là chủ mưu đứng sau toàn bộ sự việc."
"Các người... rốt cuộc là ai?!" Người đàn ông trung niên thần sắc kinh hãi nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: "Các người có biết chúng tôi đã ký hợp đồng với Dạ Nguyên không? Nếu hủy công ty Tinh Thần thì các người đang đắc tội với Dạ Nguyên đấy!"
"Các người ngang ngược ở Thanh Đô như vậy, chẳng lẽ nghĩ tới Tự Do Châu cũng có thể muốn làm gì thì làm sao?!"
Quý Vân nhíu mày: "?"
Dạ Nguyên là một tổ chức ở Tự Do Châu. Không thể nói thế lực mạnh cỡ nào, nhưng cực kỳ giàu có. Rất nhiều gia tộc đều có làm ăn với Dạ Nguyên, nhà họ Quý cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa Dạ Nguyên còn là nhà đầu tư lớn của Viện Nghiên Cứu Liên Châu, mỗi năm đầu tư đều hơn trăm tỷ.
Phía sau Dạ Nguyên là Viện Nghiên Cứu Liên Châu chống lưng, vì vậy các thế lực lớn nhỏ ở Tự Do Châu đều phải kiêng dè vài phần.
"Không sai!" Thấy Quý Vân chần chừ, người đàn ông trung niên lập tức thẳng lưng: "Quý tiên sinh, ngài là người của Tự Do Châu, chắc chắn hiểu rõ thế cục bên đó. Tôi còn nghe nói nhà họ Quý các người cũng nhận không ít trợ giúp từ Dạ Nguyên."
"Quý tiên sinh, Thần Dụ của các người cũng đâu có tổn thất gì, ngược lại còn tăng thêm danh tiếng. Hà tất phải làm tới mức cá chết lưới rách? Đắc tội Dạ Nguyên, cho dù là Quý tiên sinh cũng đừng hòng sống yên ổn!"
Sắc mặt Quý Vân hơi thay đổi.
Người đàn ông trên xe lăn dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn. Thần sắc anh vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, giống như trên đời này chẳng có gì đủ để lay động anh.
Chính vẻ bình thản ấy lại khiến người đàn ông trung niên cảm thấy càng đáng sợ hơn, bất an trong lòng cũng ngày một lớn dần.
Hơn mười giây sau, Úc Tịch Hành cuối cùng cũng nâng mắt lên. Anh nhàn nhạt mở miệng: "Nghe điện thoại đi."
"Reng reng reng--"
Gần như ngay khi lời anh vừa dứt, điện thoại trong túi người đàn ông trung niên cũng đồng thời vang lên.
Ông ta đột nhiên sững người.
------
Ngoài lề:
Nhân vật bổ đao mạnh nhất chương này: Tạ Triệt.
Đây là kiểu anh em tốt gì vậy trời, nên trao giải luôn đi.

Bình Luận

0 Thảo luận