Ân Vân Tịch cùng với Odilia Lotbar và Kuchiki Meigetsu được xưng là ba thiên tài lớn của giới người tiến hóa. Cũng chính vì có Ân Vân Tịch mà nhà họ Ân mới không bị đá khỏi hàng ngũ ba đại gia tộc người tiến hóa.
Ân Bình Sinh vô cùng yêu thương hậu bối này, toàn bộ tài nguyên của gia tộc họ Ân gần như đều nghiêng hết về phía Ân Vân Tịch. Chỉ tiếc cho tới hiện tại, năng lực tiến hóa của Ân Vân Tịch quả thực chẳng liên quan gì đến chiến đấu.
"Uyển Ngôn, bà biết mà." Ân Bình Sinh tiếp tục nói: "Năng lực tiến hóa của Vân Tịch đặc biệt tới mức nào. Những năng lực tiến hóa còn có thể tiếp tục thăng cấp vốn đã rất hiếm. Nếu một ngày nào đó nó có thể thay đổi kết cấu phân tử và nguyên tử, biết bao khó khăn sẽ được giải quyết dễ dàng."
Người tiến hóa sở hữu gen tiến hóa, nhưng đồng thời cũng luôn bị nguồn sức mạnh bạo động trong cơ thể giày vò. Nếu loại tác dụng phụ này có thể biến mất, vậy thì họ mới thật sự trở thành "nhân loại mới".
Sắc mặt bà cụ Ân cũng lạnh nhạt đi vài phần: "Thái thượng trưởng lão, tôi cũng nói thẳng luôn ở đây. Khuynh Khuynh và Dĩ An ở bên ngoài vẫn có thể sống rất tốt. Tôi không có ý tranh giành gì với Vân Tịch, nhưng những thứ thuộc về Khuynh Khuynh và Dĩ An, nhất định phải có."
Sao bà có thể không nhìn ra Ân Bình Sinh rất muốn Ân Nghiêu Niên quay về chứ?
Nhưng nếu Tư Phù Khuynh và Niên Dĩ An phải chịu uất ức, vậy thì nhà họ Ân này... chẳng quay về cũng được!
Ân Bình Sinh nhíu chặt mày, cuối cùng vẫn nhượng bộ: "Được, đãi ngộ của bọn chúng sẽ không khác gì con cháu dòng chính. Nhưng những tài nguyên và lợi ích khác, nhất định phải tự mình đi tranh lấy. Nếu không, các đệ tử dòng chính khác sẽ có ý kiến."
"Không thành vấn đề, đây vốn là quy tắc của giới người tiến hóa." Bà cụ Ân nhàn nhạt cười: "Chỉ cần thái thượng trưởng lão ngài đừng thiên vị quá mức là được."
Ân Bình Sinh nheo mắt: "Đương nhiên."
"Vậy tôi đi đón Nghiêu Niên và bọn nhỏ đây." Bà cụ Ân đứng dậy: "Mong thái thượng trưởng lão chuẩn bị chu toàn mọi thứ, tuyệt đối đừng để xảy ra sai sót ở những khâu quan trọng."
Nói xong, bà cũng mặc kệ sắc mặt hơi khó coi của Ân Bình Sinh, trực tiếp xoay người rời đi.
Bên ngoài, Ân Thu Thực nhanh chóng đi theo, nhỏ giọng than phiền: "Lão phu nhân, nếu bọn họ biết tiểu tiểu thư rõ ràng không có năng lực tiến hóa thuộc hệ chữa trị, vậy mà vẫn có thể ổn định nguồn năng lượng bạo động trong cơ thể bà, e rằng còn chưa kịp cầu xin tiểu tiểu thư quay về nữa kìa."
"Nói với bọn họ mấy chuyện đó làm gì." Bà cụ Ân cười lạnh một tiếng: "Nếu không phải để tìm ra kẻ thù năm xưa, Khuynh Khuynh căn bản sẽ không quay về."
Huống hồ, bọn họ còn phải báo thù cho những người năm đó vì bảo vệ anh em Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên mà chết.
Đó mới là tín niệm chống đỡ bà cụ Ân đến tận hôm nay.
Bà ho khẽ vài tiếng: "Đi thôi, đi đón Khuynh Khuynh."
...
Bên phía đoàn phim Trấn Quốc Nữ Tướng.
"Tiểu sư muội, em muốn trở về nhà họ Ân?" Lang Hiên nhíu mày: "Hà tất phải quay lại cái vòng tròn người tiến hóa đó?"
Giới người tiến hóa ngày nào cũng đánh đánh giết giết, đặc biệt là hai tên phá của lão nhị và lão tam kia.
Tư Phù Khuynh chớp mắt: "Nhà họ Ân không quan trọng, nhưng người thân của em thì quan trọng. Hơn nữa, em còn phải mượn nhà họ Ân để trở lại Tự Do Châu."
"Em đó..." Lang Hiên thở dài: "Được rồi được rồi, tất cả đều theo ý em. Vậy công việc trong giới giải trí của em thì sao?"
"Công việc chính của em là diễn viên, đương nhiên vẫn sẽ tiếp tục đóng phim nhận đại diện thương hiệu." Tư Phù Khuynh vươn vai: "Tứ sư huynh, tuy chúng ta là người một nhà, nhưng phí đại diện thì không thể thiếu đâu nhé."
Lang Hiên bật cười: "Không thiếu phần em đâu. Em đúng là bận thật đấy."
Mấy ngày ở lại đoàn phim này, hiếm lắm anh mới có được tâm trạng thả lỏng như vậy.
Tư Phù Khuynh bỗng nhiên hỏi: "Tứ sư huynh, anh có người yêu chưa?"
Lang Hiên: "?"
"Em quen khá nhiều cô gái xinh đẹp, đến lúc đó giới thiệu cho anh một người." Tư Phù Khuynh chậm rãi nói: "Nhưng em phải chọn cho Cửu ca trước đã, anh xếp hàng phía sau đi."
"Không cần." Lang Hiên từ chối: "Em vẫn nên giới thiệu cho lão lục thì hơn, anh thấy cậu ta rất muốn có."
"Thế thì không được." Tư Phù Khuynh lười biếng đáp: "Bạn em đều rất thông minh, lỡ bị anh ấy kéo tụt IQ thì làm sao?"
Lang Hiên nhịn cười lắc đầu: "Dù sao anh cũng không cần, anh không có hứng thú ở phương diện này."
"Em cũng thế." Tư Phù Khuynh búng tay cái tách: "Kiếm tiền mới khiến em có cảm giác thành tựu."
"Đinh."
Điện thoại vang lên một tiếng báo tin nhắn.
[Diệp Chẩm Miên]: [Khuynh Khuynh, thím với mọi người đang trên đường rồi, lát nữa sẽ tới đoàn phim. Cháu thu dọn một chút đi, cũng không cần mang theo gì nhiều đâu.]
Tư Phù Khuynh trả lời một chữ "OK".
Cô chậm rãi duỗi lưng rồi đứng dậy: "Tứ sư huynh, em đi trước đây. Có chuyện gì thì anh trao đổi với trợ lý của em."
Khóe mắt Lang Hiên giật giật. Anh thật sự không muốn đối mặt với lão tam.
Tư Phù Khuynh cũng không trang điểm gì, đeo một chiếc balo rồi thong thả đi ra ngoài, tay còn lại bấm gọi cho Odilia.
"Nghe nói Liên Minh Người Tiến Hóa vừa ra thuốc mới?" Cô lười biếng nói: "Chỗ cô có không? Gửi cho tôi hai hộp."
"Tin tức của cô nhanh thật đấy." Odilia chậc một tiếng: "Vừa hay vẫn chưa chia xuống, tôi chặn cho cô mấy hộp, đợi chút."
Tư Phù Khuynh: "...?"
"Chặn" là ý gì?
Rất nhanh sau đó, cô đã hiểu thế nào gọi là "chặn". Odilia trực tiếp đi tới trước cửa phòng thí nghiệm, chặn đoàn hộ vệ đang vận chuyển thuốc lại.
Hiển nhiên hộ vệ đã quá quen với hành động của cô ta rồi, nhưng lần này vẫn cố giữ lại, sốt ruột nói: "Tiểu thư Odilia, lần này chỉ có bốn mươi hộp thôi, còn không đủ chia nữa!"
Giọng Odilia lạnh tanh: "Nói nhảm ít thôi, đưa hay không?"
"Bịch!"
Trong điện thoại vang lên rõ ràng âm thanh quỳ trượt.
Tư Phù Khuynh: "..."
Tại sao người cô quen ai cũng bạo lực thế này?
Động một chút là đòi đánh đòi giết?
Tư Phù Khuynh rơi vào trầm tư.
Mấy chục giây sau, giọng Odilia lại truyền tới: "Lấy được rồi, chặn được mười hộp. Tôi gửi tới đoàn phim cho cô nhé?"
"Không cần, gửi tới nhà họ Ân đi." Tư Phù Khuynh nói: "Lười chuẩn bị quà, dùng cái này luôn."
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=519]
Odilia đồng ý: "Địa chỉ nhà họ Ân tôi biết, giờ tôi đi gửi luôn."
Hai người hoàn toàn không coi số thuốc mới này là chuyện to tát. Mặc dù loại thuốc mới này, ngay cả gia tộc cấp S cũng chỉ được phân hai hộp.
Đẳng cấp của nhà họ Ân tuy còn cao hơn cấp S, nhưng toàn bộ gia tộc cũng chỉ lấy được mười hộp mà thôi.
Mà thành viên nhà họ Ân đâu chỉ có vài trăm người?
Odilia lại hỏi: "Cô muốn về nhà họ Ân? Hóa ra cô là người nhà họ Ân à."
"Cũng coi như vậy." Tư Phù Khuynh "ừ" một tiếng: "May mà có cô, cuối cùng tôi cũng không còn phải nghe mấy lời kiểu 'bạch nguyệt quang' nữa."
"Cô nói Chris à? Gần đây anh ta đúng là yên tĩnh hơn nhiều." Odilia nói: "Nhưng dạo này anh ta lại bắt đầu tìm Quỷ Thủ Thiên Y, nói rằng ngoài Quỷ Thủ Thiên Y ra thì không ai chữa được mắt anh ta nữa."
Tư Phù Khuynh cười: "..."
Không phải vẫn là cô sao?
Đừng tìm nữa, tìm cái gì mà tìm, cô chết rồi.
...
Ba tiếng sau, mọi người đã tới khu vực của nhà họ Ân.
Sau khi rời sân bay, Ân Nghiêu Niên phụ trách lái xe, Tư Phù Khuynh ngồi ghế phụ. Hai người chiếm giữ vị trí quan trọng nhất trên xe, chiếc xe này gần như kiên cố không thể phá vỡ.
Ở hàng ghế sau, Niên Dĩ An có chút căng thẳng: "Không phải sẽ có khảo hạch gì chứ? Lỡ em không qua thì sao?"
Cậu chỉ là cấp siêu A thôi mà.
Khóe miệng Ân Thu Thực giật giật: "Tiểu thiếu gia, nếu cậu còn không qua nổi, vậy nhà họ Ân cũng chẳng ai qua được đâu."
Lúc này Niên Dĩ An mới yên tâm.
Không biết qua bao lâu, Ân Nghiêu Niên đột nhiên lên tiếng: "Đến rồi."
Hai mươi mấy năm trôi qua, phủ đệ nhà họ Ân đã được tu sửa nhiều lần, nhưng vẫn mơ hồ nhìn ra dáng vẻ năm xưa.
Tay Ân Nghiêu Niên hơi run lên.
Chính tại nơi này, cảnh tượng máu chảy đầm đìa năm đó, ông vĩnh viễn không thể quên được.
Hiển nhiên bà cụ Ân cũng nhớ tới chuyện ấy, bà vỗ nhẹ lên lưng Ân Nghiêu Niên: "Đi thôi, vào trước đã."
Ân Bình Sinh đã thông báo cho những người khác trong nhà họ Ân biết chuyện Ân Nghiêu Niên trở về.
Mỗi người một suy nghĩ riêng. Hiện giờ thành viên cốt lõi của nhà họ Ân có người Ân Nghiêu Niên còn nhớ, nhưng phần lớn đều không còn ấn tượng gì nữa.
Tư Phù Khuynh hơi nâng mắt, nhìn thấy trên sân tập có không ít bia bắn, khóe mày khẽ nhướng lên.
"Nghiêu Niên, lâu rồi không gặp." Một người đàn ông trung niên bước tới, thái độ vô cùng thân thiết: "Bọn trẻ đang thi bắn súng đấy, cứ để tụi nhỏ chơi với nhau đi, mấy anh em chúng ta trò chuyện chút."
Ân Nghiêu Niên vẫn không buông tay Diệp Chẩm Miên ra, giọng nhàn nhạt: "Được."
Bà cụ Ân và Ân Thu Thực cũng bị tách đi, chỉ còn lại Tư Phù Khuynh và Niên Dĩ An.
"Cậu là con trai của chú Nghiêu Niên nhỉ? Vậy phải gọi tôi một tiếng anh họ rồi." Một thanh niên nhét khẩu súng vào tay Niên Dĩ An: "Bọn tôi đang chơi bắn súng, cậu biết không?"
Kỹ năng bắn súng của Niên Dĩ An là do Nguyệt Kiến phụ trách dạy. Người tiến hóa rất ít khi dùng vũ khí, đặc biệt là người tiến hóa chiến đấu cấp cao, cho nên Ân Nghiêu Niên cũng không quá am hiểu súng ống.
Còn Nguyệt Kiến vì thường xuyên làm nhiệm vụ trong T18, tiếp xúc với tội phạm xuyên quốc gia, nên có kỹ thuật bắn súng cực kỳ xuất sắc.
Niên Dĩ An cầm súng, vẫn còn hơi ngơ ngác: "Là muốn em bắn bia sao?"
"Đương nhiên là bia rồi, chẳng lẽ bắn người?" Một thanh niên khác bật cười lớn: "Cho dù là bắn người, ở đây cậu bắn trúng được ai?"
Cho dù nhà họ Ân có sa sút đi nữa, con cháu dòng chính kém nhất cũng là cấp A, hoàn toàn không thể so với những gia tộc người tiến hóa cỡ trung nhỏ khác.
Huyết thống của Niên Dĩ An thấp như vậy, lấy gì mà so với bọn họ?
Niên Dĩ An thật sự rất khó hiểu. Nguyệt Kiến dạy cậu bắn súng, mục tiêu thấp nhất cũng là lá cây. Cậu hoàn toàn không hiểu bia ngắm thì có gì đáng bắn.
Trên chiến trường chẳng lẽ kẻ địch sẽ đứng im bất động cho cậu bắn sao?
Sau khi xác nhận thật sự chỉ là bắn bia, Niên Dĩ An càng thả lỏng hơn. Cậu tùy tiện giơ súng lên, nhắm về phía bia xa nhất rồi bóp cò.
"Đoàng!"
Một phát trúng ngay hồng tâm, trên màn hình cũng hiện lên số điểm.
Chín vòng.
"..."
Hiện trường lập tức yên tĩnh. Những thiếu niên thiếu nữ khác đều nhìn sang, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Bọn họ đương nhiên biết Niên Dĩ An là con trai của Ân Nghiêu Niên. Chỉ là huyết thống gần như bằng không, chỉ là người thường mà thôi.
Vậy mà tùy tiện cũng bắn được chín vòng?
Niên Dĩ An thấy mọi người đều nhìn mình: "Hả? Vẫn chưa đủ à?"
Cậu lại bắn thêm một phát. Màn hình lần nữa đổi số.
9.5 vòng!
Hiện trường càng thêm im lặng.
"Thật ra cũng chẳng có gì ghê gớm." Cuối cùng có một thiếu nữ lên tiếng: "Chị Vân Tịch cũng không phải hệ chiến đấu, nhưng kỹ thuật bắn súng của chị ấy rất lợi hại. Ba phát liên tiếp, cả ba đều mười vòng. Nếu nói về bắn súng, vẫn là chị Vân Tịch giỏi hơn."
Không ít người lập tức phụ họa, không ngừng khen ngợi Ân Vân Tịch, thỉnh thoảng còn bóng gió châm chọc vài câu.
Tư Phù Khuynh ngoáy ngoáy tai, nghe đến mức hơi bực mình. Cô cầm lấy khẩu súng từ tay Niên Dĩ An, nhắm thẳng vào bia.
"Đoàng đoàng đoàng!"
Mười phát liên tiếp.
Bắn xong, cô tiện tay ném súng xuống, khoanh tay trước ngực, nhướng mày cười nhạt.
"Ba phát mười vòng, ghê gớm lắm à? Cấp S... chỉ có vậy thôi sao?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận