Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 579: Khó mà tin nổi, vả mặt người nhà họ Ân

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:49:36
Không cần bất kỳ vật chống đỡ nào. Đôi chân người đàn ông thon dài, đường cơ bắp lưu loát, ẩn chứa sức mạnh đáng sợ.
Đồng tử của Phong Chiêu Ý chợt co rút mạnh, cô ta nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao lớn thẳng tắp trước mặt, trên mặt chỉ còn lại vẻ chấn động và khó tin.
Chân của Úc Tịch Hành... không có vấn đề gì?!
Sao có thể như vậy?
Ai ở Tứ Cửu Thành mà không biết Cửu gia nhà họ Úc từ nhỏ đã tàn tật, đến hơn mười tuổi thì hoàn toàn không thể đi lại, thậm chí còn không thể đứng lên.
Cũng từ khi ấy, ông cụ Úc triệt để từ bỏ người con trai này, quay sang bồi dưỡng Úc Diệu và những đứa cháu khác.
Nếu không, với thân phận của Úc Tịch Hành, các tiểu thư danh môn ở Tứ Cửu Thành đã sớm tranh nhau liên hôn với anh.
Nhưng vì sao hiện thực lại một lần nữa giáng cho cô ta một đòn nặng nề?
Chân của Úc Tịch Hành sao có thể lành lặn?!
Nhưng đó còn chưa phải điều khiến Phong Chiêu Ý sụp đổ nhất, thứ cô ta không thể chấp nhận hơn là hai chữ vừa nghe thấy.
Dù tinh thần đã bị tra tấn đến cực hạn, cô ta vẫn chưa ngu hẳn. Mọi thứ đều chứng minh rằng Úc Tịch Hành chính là người đàn ông cô ta gặp ở Bắc Châu.
Phong Chiêu Ý bỗng bật cười thảm, sắc mặt trắng bệch như tro tàn. Khó trách khi nghe cô ta nói sẽ tố cáo lên Zero, Tư Phù Khuynh chẳng hề sợ hãi.
Bức email kia của cô ta đúng là một trò cười lớn. Cô ta lại bị Tư Phù Khuynh và Úc Tịch Hành xoay như chong chóng!
Úc Tịch Hành chẳng nói gì, ánh mắt cũng chưa từng dừng trên người Phong Chiêu Ý dù chỉ nửa phần, chỉ nhàn nhạt buông hai chữ: "Đi thôi."
Phượng Tam còn chưa theo kịp mạch suy nghĩ của anh: "Cửu ca, đi luôn vậy hả?"
Giọng Úc Tịch Hành thản nhiên: "Đủ rồi."
Phượng Tam nhìn Phong Chiêu Ý đã hoàn toàn sụp đổ tinh thần, hít sâu một hơi rồi lập tức đi theo.
Roland đứng nhìn mà da đầu tê dại.
Không trách người ta nói người của Zero giỏi công tâm hơn cả, giết người không thấy máu mới là đáng sợ nhất. Vừa hay bổ sung hoàn hảo cho phong cách của trưởng quan Margaret.
Nhưng đột nhiên, Roland nhớ tới một chuyện cực kỳ quan trọng.
"Trưởng quan, anh ta thảm rồi." Anh ta run run, thấp giọng nói với Nguyệt Kiến: "Cô còn nhớ hồi đó Zero muốn liên hôn với chúng ta không? Bên ta chọn trưởng quan Margaret, phía bên kia còn trực tiếp đẩy thủ lĩnh của bọn họ ra. Dù cuộc liên hôn đó không thành, nhưng hai bên đều biết chuyện này mà."
Nghe nói thủ lĩnh của Zero ngoại hình không đẹp, còn từng cướp hàng của trưởng quan Margaret, nên vụ liên hôn mới đổ bể.
Nguyệt Kiến nghĩ ngợi: "Có chuyện đó thật, thì sao?"
"Vấn đề lớn đấy!" Roland đập tay cái bốp: "Trưởng quan Margaret không thích thủ lĩnh Zero, giờ lại quen Úc tiên sinh, mà Úc tiên sinh còn là cấp cao của Zero nữa. Nhưng có cao đến đâu cũng không vượt qua nổi thủ lĩnh."
"Nếu chuyện này truyền về, thủ lĩnh Zero kiểu gì chẳng gây khó dễ cho anh ta? Chẳng phải hại anh ta rồi sao?"
Nguyệt Kiến như có điều suy nghĩ: "Nghe cũng có lý."
Cô nhếch môi cười: "Vậy thì mau để Margaret dụ anh ta sang T18 đi, thế là không còn vấn đề nữa."
Roland gãi đầu lẩm bẩm: "Dụ kiểu gì? Tôi thấy anh ta còn thông minh hơn cả họ Hoắc."
Anh ta thật lòng lo lắng cho tương lai của nhà họ Hoắc.
Nguyệt Kiến chậm rãi đáp: "Dùng nhan sắc thôi."
Nhưng cô nhất định phải để tiểu sư muội giữ vững bản tâm, không thể bị mê hoặc trước được.
Roland vừa mờ mịt vừa kinh hãi, càng nghĩ càng đau lòng. Anh ta thật không tưởng tượng nổi một người bạo lực như trưởng quan Margaret mà cũng phải đi dùng mỹ nhân kế, chắc chắn đã chịu không ít ấm ức.
Anh ta nhất định phải đi mách lẻo với thủ lĩnh.
...
Bên kia, nhà họ Ân.
Ân Vân Tịch đang đọc sách. Đúng lúc này cửa bị đẩy ra, cô ta ngẩng đầu lên, đầu tiên là sửng sốt rồi vui mừng: "Mẹ, mẹ xong việc ở Tự Do Châu rồi ạ?"
"Cũng coi như tạm xong." Ân phu nhân bước vào, nắm chặt tay cô ta: "Vân Tịch, con nhất định phải có chỗ đứng ở Tự Do Châu, nhà họ Ân cuối cùng vẫn quá nhỏ."
Ân Vân Tịch mím môi, khẽ thở dài: "Mẹ, con cũng muốn, nhưng chắc phải rất lâu nữa."
Ba thế lực lớn của Tự Do Châu là Tòa Án Thánh Quang, Học viện Vĩnh Hằng và Viện Nghiên cứu Liên Châu, ngoài ra còn có bốn đại gia tộc.
Vân Thượng Chi Đỉnh chỉ có mười người, không thể đặt ngang hàng với những thế lực kia, nhưng địa vị lại cực cao. Nhưng những nơi đó đều không phải thứ cô ta có thể tiếp xúc.
"Con còn trẻ, còn sớm mà." Ân phu nhân an ủi: "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, mẹ muốn xem thử cái tên Niên Dĩ An kia có gì đặc biệt."
Hôm nay là cuối tuần, cũng là ngày tụ họp của dòng chính nhà họ Ân. Mỗi tuần Niên Dĩ An đều quay về nhận tài nguyên mà nhà họ Ân cấp phát.
Theo lời chị cậu nói, có lợi mà không chiếm thì là đồ ngốc, huống chi đây vốn là thứ cậu nên có. Tiện thể còn được ăn chùa vài bữa.
Để thế hệ trẻ phát triển tốt hơn, nguyên liệu nấu ăn của nhà họ Ân đều là hàng thượng phẩm, có thể giúp người tiến hóa bổ sung năng lượng.
Từ sau khi Niên Dĩ An thể hiện thực lực tuyệt đối, người cùng thế hệ gặp cậu đều dè chừng, cũng chẳng còn ai mù mắt đi tìm cậu luận bàn.
Còn Tư Phù Khuynh cơ bản không về nhà họ Ân, cho dù có người muốn nhằm vào cô cũng không thể ngang nhiên làm loạn ở Đại Hạ dưới mí mắt của Cục Quản lý Siêu nhiên.
Niên Dĩ An chỉ chăm chú ăn cơm, hoàn toàn mặc kệ ánh mắt liên tục nhìn sang của người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=579]

Bầu không khí trên bàn ăn hiếm thấy trở nên yên tĩnh.
Đột nhiên có người phá vỡ sự im lặng.
Là Ân phu nhân.
"Vân Tịch à, sắp tới con phải đến Học viện Vĩnh Hằng báo danh rồi đúng không?"
Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Ân Vân Tịch. Ân Vân Tịch dĩ nhiên hiểu ý Ân phu nhân, cô ta khiêm tốn đáp: "Con là học sinh lớp dự bị, đã vượt qua khảo hạch rồi, đến lúc đó sẽ phụ giúp giáo sư khảo hạch tân sinh."
"Vẫn là Vân Tịch nhà chúng ta giỏi." Ân phu nhân cười: "Sớm vượt qua khảo hạch của Học viện Vĩnh Hằng, lại còn có quan hệ tốt với mấy vị viện trưởng của Viện Nghiên cứu Liên Châu. Sau này Vân Tịch còn phải vào nội viện học tập, các con có gì không hiểu đều có thể hỏi nó."
Nghe vậy, đám thiếu niên thiếu nữ đều lộ vẻ hâm mộ.
Không ai biết phương thức giảng dạy của Học viện Vĩnh Hằng ra sao, chỉ biết tất cả bài học và khảo hạch đều được tiến hành trong trò chơi thực tế ảo Vĩnh Hằng.
Một trò chơi thực tế ảo, nhưng lại có thể mang đồ vật thật bên trong ra ngoài, quả thực khiến người ta kinh ngạc.
Tương ứng, thực lực tăng lên cũng sẽ được giữ lại.
Đây cũng là lý do học viên được Học viện Vĩnh Hằng đào tạo dù không phải người tiến hóa vẫn vượt xa người thường.
Nhưng Học viện Vĩnh Hằng cực kỳ khó vào, người ngoài Tự Do Châu bắt buộc phải có thư giới thiệu, chỉ riêng điều này đã loại bỏ vô số người.
Ân Vân Tịch có thể lấy được thư giới thiệu là vì cô ta từng cứu một vị giáo sư danh dự trọn đời của Học viện Vĩnh Hằng.
"Thế hệ này của nhà họ Ân cũng chỉ có Vân Tịch là khá nhất." Đại trưởng lão cười nói: "Những người khác phải học tập nó nhiều hơn, thế nào cũng phải lấy được thư mời của Học viện Vĩnh Hằng để chứng minh bản thân."
Tài nguyên của nhà họ Ân đang nghiêng hết về phía Niên Dĩ An, khiến ông ta cực kỳ chướng mắt.
Ân Nghiêu Niên "cạch" một tiếng đặt đũa xuống bàn, ánh mắt quét qua, lạnh lùng nói: "Nói đủ chưa?"
Ân phu nhân không hề sợ hãi, nụ cười vẫn không đổi: "Nghe nói Dĩ An học ở Đại học Hạ? Thi đại học Đại Hạ khó như vậy, chứng tỏ thằng bé học rất giỏi, nhưng dù sao nó cũng là người tiến hóa, vẫn nên được bồi dưỡng theo cách của người tiến hóa. Đại học Hạ có thể dạy nó cái gì? Hay là thế này, để Dĩ An theo Vân Tịch đi, dù không phải học viên Học viện Vĩnh Hằng thì cũng học được ít nhiều, tránh đến lúc..."
Nói tới đây, bà ta không nói tiếp nữa.
Điểm đến là dừng. Nhưng từng câu từng chữ đều đầy vẻ mỉa mai châm chọc.
Từ nhiều năm trước, Ân phu nhân đã luôn nghẹn một cục tức này trong lòng.
Khi ấy thảm án nhà họ Ân còn chưa xảy ra, Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên vẫn là hai thiên tài chói mắt nhất, hào quang của họ che lấp tất cả người khác.
Đương nhiên cũng bao gồm chồng bà ta. Cuối cùng phong thủy luân chuyển, tất cả đã hoàn toàn đảo ngược.
Con gái bà ta là thiên tài số một nhà họ Ân, được vào Học viện Vĩnh Hằng, hậu bối của Ân Bắc Thần và Ân Nghiêu Niên hoàn toàn không bằng Ân Vân Tịch.
Cho dù Ân Nghiêu Niên có mạnh tới đâu cũng đã bỏ lỡ cơ hội học tập ở Học viện Vĩnh Hằng. Chỉ cần sau này Ân Vân Tịch tiến vào nội viện rồi thuận lợi tốt nghiệp, sẽ không còn ai trong nhà họ Ân có thể lay chuyển địa vị của cô ta.
"Không cần vị bác gái này phải bận tâm." Niên Dĩ An cười tủm tỉm: "Tôi sẽ vào Học viện Vĩnh Hằng học tập, chị tôi cũng sẽ giúp tôi, tôi không có sở thích nhận người khác làm chị."
Nụ cười của Ân phu nhân cứng lại: "Con nói chuyện kiểu gì thế?"
"Dùng nắm đấm nói chuyện thôi." Niên Dĩ An phất tay: "Sao? Người tiến hóa chẳng phải đều dùng cách này để nói chuyện à?"
"..." Cả bàn ăn lập tức im bặt.
Trong thế hệ trẻ nhà họ Ân, tuy huyết thống của Ân Vân Tịch là cao nhất, nhưng cô ta thật sự chẳng có bao nhiêu năng lực chiến đấu.
Còn Niên Dĩ An thì phát triển cân bằng ở tốc độ, phòng ngự và sức mạnh, có thể nói là một chiến binh lục giác hoàn hảo.
Lần này Ân phu nhân hoàn toàn không cười nổi nữa: "Dĩ An à, con đùa rồi, đều là người một nhà, nắm đấm là dùng ở bên ngoài."
Niên Dĩ An nhìn bà ta đầy kỳ quái: "Ai là người một nhà với bà? Vì mặt bà lớn à?"
Ân phu nhân lập tức lúng túng cực độ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Ân Vân Tịch siết chặt đôi đũa, giọng hạ thấp: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa."
Một nhà Tư Phù Khuynh đều cực kỳ không nói lý, cô ta đã sớm lĩnh giáo rồi. Nhưng Ân phu nhân vẫn không chịu dừng, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"Reng reng reng----"
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời bà ta.
Ân phu nhân nhíu mày, hơi khó chịu.
Ân Nghiêu Niên vốn lười nói nhảm với đám người nhà họ Ân, trực tiếp nhận điện thoại.
Chiếc điện thoại này là Tư Phù Khuynh mới gửi cho ông, mẫu điện thoại thông minh mới nhất của Vân Thượng năm nay.
Ân Nghiêu Niên quả thật không rành mấy thứ công nghệ cao này, giao diện cuộc gọi mới ông còn chưa quen dùng, vô tình bấm phải loa ngoài.
Cuộc gọi được kết nối.
"Xin chào, xin hỏi đây có phải phụ huynh của Niên Dĩ An không?" Trong điện thoại vang lên một tràng tiếng phổ thông Tự Do Châu lưu loát, phát âm cực chuẩn: "Đây là nội viện Học viện Vĩnh Hằng. Chúng tôi đã xem qua thông tin của bạn học Niên Dĩ An, xác nhận cậu ấy có tư cách trực tiếp tiến vào nội viện, nhưng vẫn cần tiến hành khảo hạch thêm."
"Học viện biết năm nay cậu ấy vừa đỗ Đại học Hạ, nên chúng tôi không yêu cầu cậu ấy ở lại học viện lâu dài, nhưng cần hoàn thành chương trình học đúng thời hạn quy định."
"Xin hỏi cuối tháng này cậu ấy có thời gian đến Học viện Vĩnh Hằng tham gia khảo hạch không? Thời gian chúng ta có thể thương lượng."

Bình Luận

0 Thảo luận