Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 515: Úc Diệu đau đớn tột cùng, vượt mặt cả Tứ sư huynh

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:45:44
Úc Diệu ngẩn người, nhất thời không hiểu nổi câu nói ấy có ý gì: "Cái... cái gì?"
"Người cứu cậu không phải Quý Thanh Vi." Người đàn ông trung niên khẽ thở dài: "Úc thiếu gia, cậu nhận nhầm người rồi."
Ầm một tiếng như có chiếc búa tạ giáng thẳng xuống đỉnh đầu, đầu óc Úc Diệu lập tức trống rỗng. Sắc mặt hắn trắng bệch, giọng đột nhiên gắt lên: "Chú nói bậy cái gì vậy?!"
Chính vì vụ bắt cóc năm đó, vì Quý Thanh Vi đã kéo anh ta chạy thoát, nên anh ta mới luôn đối xử với cô ta khác biệt.
Đó cũng là chỗ dựa tinh thần cuối cùng để anh ta tự an ủi bản thân. Vậy mà bây giờ lại có người nói tất cả đều là giả?!
"Tôi không nói bậy." Người đàn ông trung niên bình thản đáp. "Người thật sự cứu cậu là Quý Thanh Dao của nhà họ Quý."
"Úc thiếu gia, cậu chưa từng nghĩ tới sao? Quý Thanh Vi còn nhỏ hơn cậu vài tuổi, một đứa bé năm tuổi thì làm sao có thể cứu được cậu ra ngoài?"
Môi Úc Diệu mím chặt, sắc mặt càng lúc càng tái. Không phải anh ta chưa từng nghi ngờ.
Nhưng năm đó, vợ chồng Quý Long Đài một mực khẳng định người cứu anh ta chính là Quý Thanh Vi. Quan trọng hơn là từ sau vụ việc ấy, cơ thể Quý Thanh Vi cũng thật sự ngày càng suy yếu. Một cô gái mong manh yếu đuối như vậy, anh ta chưa từng nghĩ cô ta sẽ nói dối.
"Nếu cậu không tin, có thể tự đi hỏi vợ chồng Quý Long Đài." Người đàn ông trung niên lắc đầu: "Xem thử rốt cuộc bọn họ có lừa cậu hay không."
Bàn tay Úc Diệu siết chặt thành quyền, lập tức xoay người quay trở lại phòng bệnh.
Vợ chồng Quý Long Đài vẫn còn chìm trong nỗi đau bị Quý Thanh Vi lợi dụng. Quý phu nhân vừa khóc vừa mắng cô ta là đồ vô ơn bạc nghĩa.
Nhìn thấy Úc Diệu đột nhiên quay lại, hai người đều giật mình.
Hai mắt Úc Diệu đỏ ngầu: "Nói cho tôi biết, năm đó rốt cuộc là ai cứu tôi?!"
Quý phu nhân run lên khi đối diện với ánh mắt ấy, giọng lắp bắp: "Là... là Thanh Dao..."
"Đương nhiên là Thanh Dao rồi." Quý Long Đài nghiến răng căm hận: "Con súc sinh Quý Thanh Vi đó ngay cả mạng của tôi với mẹ nó còn muốn cướp, sao có thể cứu người khác được?"
Cả người Úc Diệu loạng choạng, sắc mặt không còn chút máu. Aanh ta túm chặt vai Quý phu nhân, giọng run rẩy: "Tại sao các người lại nói dối?!"
"Chúng tôi... chúng tôi chỉ nghĩ Thanh Vi còn nhỏ, còn Thanh Dao là chị, nên nó phải nhường em gái..." Quý phu nhân hoảng loạn giải thích: "A Diệu, cháu tin bác đi! Nếu bác biết Quý Thanh Vi lại là loại người vong ân phụ nghĩa như vậy, bác tuyệt đối sẽ không thiên vị nó!"
Hơn mười năm trước, nhà họ Quý ở Tứ Cửu Thành chỉ là một gia tộc tầm trung. Nhờ có sự nâng đỡ của nhà họ Úc, những năm gần đây mới đủ sức ngang hàng với nhà họ Lâm. Ban đầu Quý phu nhân cũng không định cướp công lao của Quý Thanh Dao cho Quý Thanh Vi. Dù sao nhà họ Quý cũng đã được hưởng lợi rồi.
Nhưng lúc ấy sức khỏe Quý Thanh Vi lại chuyển biến xấu quá nhanh, cần vô số dược liệu quý hiếm để duy trì mạng sống. Chỉ cần để Úc Diệu tin rằng Quý Thanh Vi là ân nhân cứu mạng của anh ta, anh ta sẽ không tiếc bất cứ thứ gì vì cô ta. Nhà họ Quý cũng có thể vừa tiết kiệm tiền bạc vừa tìm được chỗ dựa.
Thậm chí nếu bệnh của Quý Thanh Vi thật sự không chữa khỏi, bọn họ còn có thể dựa vào nhà họ Úc cả đời.
Chỉ tiếc rằng bọn họ chưa từng biết. Sở dĩ cơ thể Quý Thanh Vi suy sụp, là vì cô ta đã cướp đi khí vận vốn không thuộc về mình.
"Cút!" Úc Diệu đẩy mạnh Quý phu nhân ra, nghiến răng gằn từng chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=515]

"Đời này các người đừng hòng bước chân vào Tứ Cửu Thành nữa!"
Môi Quý phu nhân run dữ dội, bà ta tuyệt vọng quay sang nhìn Quý Long Đài: "Long Đài... chúng ta phải làm sao bây giờ..."
Quý Long Đài im lặng không nói. Sự hối hận trong lòng ông ta lúc này đã dâng thành biển lớn. Nếu biết sẽ có kết cục hôm nay, năm đó bọn họ tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Ít nhất nhà họ Quý vẫn còn một con đường sống. Nhưng hiện tại... tất cả đều đã không còn nữa.
Ông cụ Quý không may mắn như vợ chồng Quý Long Đài. Người chết rồi thì không thể sống lại. Huống hồ ông còn chết vì khí vận cạn kiệt.
Nhà họ Quý hoàn toàn bị xóa tên khỏi Tứ Cửu Thành.
Một gia tộc từng vang danh một thời, cuối cùng cứ thế biến mất, trở thành trò cười trên bàn trà của các danh môn vọng tộc.
...
Buổi trưa, sau khi ăn cơm xong, Tư Phù Khuynh quay lại Thiên Quân Minh.
Quý Thanh Dao đã tỉnh, đang trò chuyện cùng Mộ Thanh Mộng.
"Cơ thể thế nào rồi?" Tư Phù Khuynh ngồi xuống bên cửa sổ: "Ổn chứ? Có chỗ nào khó chịu nữa không?"
Quý Thanh Dao chỉ cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài, hoàn toàn không có phản ứng bất thường nào. Cô ấy cũng đã nghe Mộ Thanh Mộng kể lại, biết rằng chính Tư Phù Khuynh kịp thời chạy tới nên cô ấy mới thoát nạn.
Tư Phù Khuynh lại cứu cô ấy thêm một lần nữa.
Quý Thanh Dao định đứng dậy hành lễ, nhưng bị Tư Phù Khuynh giữ lại: "Chuyện nhỏ thôi."
Quý Thanh Dao khựng người, cúi đầu, hít sâu một hơi: "Cảm ơn Tư tiểu thư. Sau này chỉ cần cô có việc cần, dù núi đao biển lửa, tôi cũng quyết không chối từ."
"Cô là fan của tôi, tôi đương nhiên phải bảo vệ cô rồi." Tư Phù Khuynh lười biếng dựa lưng, giọng điệu cũng vô cùng tùy ý: "Nếu thật sự có núi đao biển lửa, thì núi đao tôi lên, biển lửa tôi xông, chưa tới lượt cô."
Câu nói của cô nhẹ tênh như không, nhưng lại khiến lòng Quý Thanh Dao chấn động dữ dội.
Người mang đại khí vận, trách nhiệm trên vai cũng càng lớn. Đáng tiếc đạo lý này, Quý Thanh Vi mãi mãi sẽ không hiểu.
Thiên mệnh chi nữ đâu phải ai cũng có thể làm được.
Tư Phù Khuynh luôn dùng từng lời nói, từng hành động của mình để chứng minh rằng cô xứng đáng với tình cảm mà fan dành cho cô.
"Tiểu Khuynh nói quá lời rồi." Mộ Thanh Mộng bật cười: "Còn có đám người già bọn dì ở đây mà, sao có thể để mấy đứa trẻ các con xông lên trước được. Úc tiên sinh không đi cùng cháu sao?"
"Anh ấy bận việc nên về Bắc Châu trước rồi." Tư Phù Khuynh cũng cười: "Tối nay cháu cũng phải quay lại đoàn phim để tiếp tục quay. Ra ngoài hơn một tuần rồi, không về nữa sẽ ảnh hưởng tiến độ."
Mộ Thanh Mộng gật đầu: "Vậy dì với Thanh Dao tiễn cháu về nhé. Tiện thể dì cũng ghé đoàn phim tham quan luôn."
Trước đây bà vốn làm việc phía hậu trường giới giải trí, sau khi vào Thiên Quân Minh mới từ chức. Những năm gần đây lưu lượng ngày càng phát triển, nhưng phim hay thì lại càng lúc càng ít.
Một bộ "Độ Ma" căn bản không đủ xem, Mộ Thanh Mộng chuẩn bị tới phim trường "Trấn Quốc Nữ Tướng" để giải cơn thèm trước đã.
"Không thành vấn đề." Tư Phù Khuynh búng tay cái tách: "Để cháu báo với đạo diễn một tiếng."
Vừa hay cô còn có thể kéo Mộ Thanh Mộng cameo một đoạn.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị gõ vang.
Mộ Thanh Mộng ngẩng đầu: "Vào đi."
"Phu nhân, Tư tiểu thư, Thanh Dao tiểu thư." Đội trưởng hộ vệ cúi người hành lễ rồi mới lên tiếng: "Tam thiếu gia nhà họ Úc muốn gặp Thanh Dao tiểu thư. Cậu ấy nói bản thân mắt mù lòng mù, nhận nhầm ân nhân cứu mạng, còn khiến cô Thanh Dao bị nhà họ Quý đối xử như vậy, nên hôm nay đặc biệt đến xin lỗi."
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Ân nhân cứu mạng?"
"Lúc trước từng xảy ra một vụ bắt cóc nghiêm trọng." Đội trưởng hộ vệ giải thích: "Rất nhiều đứa trẻ bị bắt đi, Thanh Dao tiểu thư cũng ở trong đó. Đến giờ chủ mưu phía sau vụ bắt cóc ấy vẫn chưa bị bắt."
Tư Phù Khuynh gật đầu.
Vụ bắt cóc chỉ là bề nổi, mục đích thật sự là cha nuôi của Quý Thanh Vi muốn cướp khí vận của cô.
Mộ Thanh Mộng nhìn sang Quý Thanh Dao: "Thanh Dao, là con cứu thiếu gia nhà họ Úc à?"
Quý Thanh Dao nhíu mày: "Con không nhớ rõ lắm."
Khi ấy cô đúng là cũng bị bắt cóc, nhưng đã luyện tập ở Thiên Quân Minh được vài năm, biết võ cơ bản, thể lực và sức mạnh đều vượt xa những đứa trẻ khác.
Cô từng cứu vài người, nhưng trong đó có Úc Diệu hay không thì cô thật sự không nhớ nổi. Chỉ là Quý Thanh Dao biết, Úc Diệu luôn che chở Quý Thanh Vi vì cho rằng Quý Thanh Vi từng cứu mạng mình.
Nhưng cô vẫn luôn sống ở Thiên Quân Minh, hoàn toàn không có bất kỳ giao điểm nào với Úc Diệu.
"Vậy bảo cậu ta về đi." Mộ Thanh Mộng xoa đầu Quý Thanh Dao, giọng nhàn nhạt: "Đến cả ân nhân cứu mạng cũng nhận nhầm, sau này làm nên chuyện lớn kiểu gì?"
"Còn nữa, Thanh Dao bây giờ là con gái nuôi của tôi, không phải đối tượng để nhà họ Úc trèo cao được. Bảo họ dẹp hết mấy suy nghĩ kia đi, nếu không đừng trách tôi không khách khí."
Úc Diệu chỉ từng được ông cụ Úc đưa đến Thiên Quân Minh huấn luyện một thời gian, chứ không phải thành viên chính thức. Bà cũng chẳng có hứng đi dạy dỗ anh ta, tốt nhất Úc Diệu đừng xuất hiện trước mặt bà nữa.
Đội trưởng hộ vệ đáp lời, đi ra ngoài cửa, thuật lại nguyên văn lời của Mộ Thanh Mộng cho Úc Diệu nghe.
Úc Diệu há miệng, vội vàng nói: "Tôi thật sự chỉ muốn tới xin lỗi thôi, không có ý gì khác, tôi..."
Nhưng phía sau, anh ta lại không thể nói tiếp được nữa. Đúng là anh ta đã nhận nhầm ân nhân cứu mạng, còn nâng niu che chở một kẻ rắn rết suốt bao nhiêu năm trời.
Úc Diệu hối hận vô cùng, trong lòng đau đớn như dao cắt. Anh ta chỉ có thể rời khỏi Thiên Quân Minh, quay về nhà họ Úc.
"Được rồi, chuyện cũ đừng nghĩ nữa." Ông cụ Úc thấy anh ta bị đả kích quá nặng, cả người thất hồn lạc phách, cuối cùng vẫn lên tiếng khuyên nhủ: "Từ giờ cháu cũng không cần quan tâm đến người nhà họ Quý nữa. Vừa hay chuyên tâm vào sự nghiệp đi. Bác cả cháu không có hứng với chuyện kinh doanh, ông vẫn hy vọng cháu sẽ kế thừa nhà họ Úc, hiểu không?"
Giọng Úc Diệu khàn đặc: "Cháu biết rồi, ông nội."
Những năm qua anh ta đã bỏ ra quá nhiều vì Quý Thanh Vi, cuối cùng lại chỉ là một màn lừa gạt. Trong thời gian ngắn, anh ta không thể bình tĩnh nổi.
"Còn nữa, việc tìm kiếm tiền bối Quỷ Thủ Thiên Y cũng không cần dừng lại." Ông cụ Úc gật đầu: "Tìm được rồi thì nhờ ngài ấy chữa chứng hàn khí đau đầu cho bà nội cháu."
Chỉ cần bệnh của bà cụ Úc khỏi, bà cũng sẽ không còn căm ghét Úc Tịch Hành đến vậy nữa. Ông cụ Úc vẫn luôn mong gia đình hòa thuận, không sinh thêm thị phi.
...
Bên kia, công quốc Muston.
Lang Hiên được Raphael mời tới tham dự yến tiệc hoàng cung.
"Ơ? Sao Tư tiểu thư không tới?" Raphael khá kinh ngạc: "Anh không tử tế nha."
Lang Hiên lạnh lùng nhìn anh ta: "Anh là người nắm quyền công quốc Muston mà không biết hôm qua cô ấy khẩn cấp trở về Đại Hạ?"
"À." Raphael thở dài: "Bận quá nên quên mất chuyện này rồi. Vậy chỉ đành để hôm khác mời cô ấy vậy."
Nói rồi anh ta quay người dặn người hầu: "Gửi sang Đại Hạ một thùng vàng làm quà xin lỗi."
Người hầu đã quá quen với phong cách làm việc của Raphael, lập tức xuống chuẩn bị.
"Nào lão Tứ, tối nay cứ ở lại đây đi." Raphael vỗ vai Lang Hiên: "Tôi cái gì cũng không có, chỉ có nhiều tiền thôi."
Lang Hiên day day mi tâm, dẫn thư ký tới cung điện mà Raphael đã chuẩn bị cho mình. Raphael quả thật vô cùng hào phóng, còn cố ý dành cho anh vị trí có tầm nhìn đẹp nhất.
Thư ký cũng là lần đầu được bước vào bên trong hoàng cung, không nhịn được mà trầm trồ cảm thán.
Lang Hiên ngồi xuống: "Chuyện tôi bảo cậu điều tra thế nào rồi?"
"Tổng giám đốc Vân, Quý Thanh Vi này đúng là tà môn thật." Thư ký nói: "Bản thiết kế chip của chúng ta đâu có công khai hoàn toàn, vậy mà phần thiết kế lõi cô ta cũng vẽ ra được."
Kỹ thuật bảo mật của Vân Thượng từ trước đến nay luôn cực kỳ hoàn hảo, cậu ta còn tưởng Quý Thanh Vi mở thiên nhãn rồi chứ.
Lang Hiên hơi nhíu mày: "Nếu Thiên Quân Minh đã tiếp nhận vụ việc này, chúng ta cũng không cần quản nữa."
"Nhưng cô ta đúng là kẻ chuyên đạo nhái." Thư ký lại nói tiếp: "Triển lãm nghệ thuật thanh niên quốc tế đầu năm nay, cô ta còn sao chép cả tác phẩm của Tư tiểu thư. Ý tưởng và kỹ thuật thêu của hai bức gần như giống hệt nhau, cũng không biết cô ta làm kiểu gì, thật quá kỳ quái."

Bình Luận

0 Thảo luận