Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 164: Hào môn thứ thiệt, Cổ Văn Trúc tìm đến tận cửa

Ngày cập nhật : 2026-05-03 07:10:50
[Fan Lộ Yếm vẫn còn nhảy à? Cứ nhảy một lần là anh trai các người rớt một hạng đấy nhé.]
[Đến đêm thành đoàn mà văng khỏi top 9 thì đúng là chuyện cười của năm.]
Màn hình lớn bắt đầu chạy, một đoạn video được phát lên.
Đầu tiên đập vào mắt là khung cảnh một bờ biển tuyệt đẹp, sau đó một người phụ nữ bước vào khung hình. Bà mặc chiếc váy dài, tay xách một chiếc túi. Tuy nhiên video không quay mặt, chỉ quay từ phần cổ trở xuống. Dáng người cực kỳ chuẩn, làn da mịn màng trắng sứ khiến các fan đều phải sững sờ.
"Tạ Dự, mẹ nói cho con hay, nhà mình nghèo, không có tiền, cũng chẳng có cách nào giúp con cả, con tự mình mà nỗ lực đi." Giọng của Tạ Nghiên Thu thong thả vang lên: "Đừng để mẹ thấy con làm mấy việc không chính đáng, nếu cuối cùng mà không được hạng nhất thì mẹ sẽ đập nát đầu con ra đấy."
Trong ống kính xuất hiện một cái nắm đấm. Trên những ngón tay thon dài đeo hai chiếc nhẫn, cổ tay săn chắc còn đeo một chiếc vòng vàng.
Tạ Dự liếc mắt một cái là nhận ra đó là thương hiệu gì: "..."
Mẹ anh thực chất là đến để khoe của thì có?
"Được rồi, mặc kệ nó đi." Đột nhiên có một bàn tay đàn ông vươn tới che ống kính lại: "Lớn ngần này rồi còn cần em cổ vũ cái gì, để nó tự chơi đi, chúng ta còn phải đi dạo công viên giải trí nữa, đi thôi đi thôi."
Màn hình tối đen, video kết thúc ngang xương tại đó.
[???]
[Cười chết mất, anh Tạ ơi sao anh thảm thế, địa vị gia đình bằng không à.]
[Bố mẹ là chân ái, con cái là tai nạn.]
[Chờ đã! Các người không thấy chiếc đồng hồ bố Tạ Dự đeo trên tay sao?! Nếu tôi không nhìn nhầm thì nó trị giá mấy triệu tệ đấy!!!]
[? Bạn đánh thừa mấy số 0 à?]
[Nói nhảm, tôi rõ ràng ghi bằng chữ hẳn hoi mà. Còn chiếc túi của mẹ Tạ Dự nữa, cũng đắt kinh khủng, túi cao cấp nhất của RM đấy, tôi phải đi check giá ngay mới được.]
Bình luận nhảy lên ngày càng nhiều, một số fan đã bắt đầu lùng ảnh để so sánh.
"Xem ra tình cảm của bố mẹ bạn Tạ Dự vô cùng tốt." Lục Ngưng Thanh bắt đầu hoạt náo không khí: "Mẹ em có vẻ khá thích đi du lịch, đó là một sở thích rất tuyệt."
"Mẹ em... ừm, bà ấy không có sở thích gì khác, chỉ là----" Tạ Dự mặt không cảm xúc: "Thích mua quần áo, túi xách và trang sức thôi ạ."
Trong nhà các loại túi hiệu xếp đầy cả một căn biệt thự rồi, thế mà bố anh vẫn cứ mua thêm cho mẹ. Thậm chí túi còn chiếm luôn cả phòng ngủ của anh, anh biết nói gì bây giờ?
Lục Ngưng Thanh cũng đờ người ra một lúc: "Đúng là một sở thích rất lợi hại và... tốn tiền."
[Cười chết, đến Thiên hậu Lục cũng phải đứng hình luôn.]
[Sở thích này đúng là "đốt" tiền thật.]
[Thật phục luôn, fan Tạ Dự cứ nhắm mắt mà gáy đi, còn bảo túi RM nữa chứ. Tôi vừa xem xong, cái mẫu túi đó trên web chính hãng giá 3 triệu tệ (hơn 10 tỷ VNĐ), gia đình kiểu gì mà xách nổi hả?]
[Chắc là hàng giả loại A thôi, loại đó tôi cũng mua được cả đống.]
[Tạ Dự họ Tạ, không lẽ là nhà họ Tạ ở kinh thành sao? Nhưng nghe nói nhà họ Tạ cấm thành viên gia đình gia nhập giới giải trí mà.]
[Không thể nào, nếu A Dự thuộc nhà họ Tạ thì sao lại làm thực tập sinh tự do được? Giải trí Thịnh Tinh chắc phải quỳ xuống mà đón cậu ấy ấy chứ.]
Tạ Dự day day thái dương đi xuống đài.
Hứa Tích Vân ngây người: "Anh Tạ, mẹ anh thực sự đòi đập nát đầu anh kìa."
Tạ Dự nhún vai: "Bà ấy luôn rất nghiêm túc trong mấy chuyện kiểu này."
Anh từ nhỏ đã bị bố mẹ tẩn cho ra bã rồi. Cũng tại gen tiến hóa của anh quá bá đạo, đám vệ sĩ không cách nào trấn áp nổi anh. Muốn kiểm soát sâu hơn sức mạnh của người tiến hóa thì cần có những người tiến hóa khác dẫn dắt.
"Bạn Tạ Dự đã mang lại cho chúng ta một bất ngờ rất lớn nha." Lục Ngưng Thanh lấy lại tinh thần: "Nào, chúng ta cùng xem người tiếp theo."
Video cổ vũ được sắp xếp theo thứ hạng hiện tại, Lộ Yếm đứng thứ tư. Ngay trước anh ta là đoạn video bà nội Hứa cổ vũ cho Hứa Tích Vân. Bà nội Hứa đã thành công kéo về cho cháu trai một lượng lớn phiếu ủng hộ từ người qua đường.
Đến video của Lộ Yếm thì mang đậm tính "diễn", là bố mẹ Lộ Yếm cùng nhau quay chụp. Nội dung rập khuôn, chẳng qua là mấy lời cổ vũ khô khan. Chỉ có vài chiếc bình cổ đặt ở phía sau làm phông nền là còn có chút thứ để nhìn.
[Emm... không phải tôi nói đâu nhé, chẳng phải nhà họ Lộ là hào môn sao? Sao gu ăn mặc chán thế, mà vóc dáng cũng không đẹp, cứ khom lưng gù vai kiểu gì ấy.]
[Mặc dù mẹ Tạ Dự không lộ mặt, nhưng dáng người đó, khí chất đó, đúng là bỏ xa nhà họ Lộ mấy chục con phố.]
[Thất vọng thật sự.]
[Thất vọng +1.]
Đoạn video này hoàn toàn không giúp Lộ Yếm tăng thêm chút nhân khí nào, ngược lại còn khiến cảm tình của người qua đường dành cho anh ta tụt xuống tận đáy.
Ở khu vực chờ, Lộ Yếm làm sao có thể không nhìn thấy biểu cảm của các fan tại hiện trường. Anh ta siết chặt nắm đấm, ánh mắt âm lãnh nhìn về phía Tạ Dự: "Nhà các người chỉ biết chơi trò này thôi sao? Giả vờ giàu sang?"
Cũng giống như nhiều cư dân mạng, anh ta không tin với nền tảng gia đình của Tạ Dự mà có thể tùy ý vung tiền cho đồ xa xỉ như vậy.
"Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=164]

Tạ Dự một tay đút túi quần: "Mua đứt cái nhà anh chắc cũng nhẹ nhàng thôi mà." Chỉ cần anh đem hết quần áo túi xách trang sức của mẹ đi bán là đủ.
Nắm đấm của Lộ Yếm siết chặt hơn, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Tập này tổ chương trình còn đặc biệt mời đến một diễn viên gạo cội có địa vị trong nghề để đến cổ vũ cho các học viên. Phía nhà đầu tư cũng sắp xếp để ông ấy giao lưu nhiều với Lộ Yếm, nhưng vẫn chẳng kéo lại được bao nhiêu danh tiếng.
[Aaaaa còn một tuần nữa là đến đêm thành đoàn rồi! Đợi không nổi nữa!]
[Buổi biểu diễn cuối cùng! Không biết anh Tạ sẽ mang đến bất ngờ gì cho chúng ta đây.]
[Tôi có thể hy vọng Tư lão sư lên sân khấu không? Thật hèn mọn cầu xin.]
[Mặc dù không muốn dập tắt hy vọng của bạn, nhưng trừ khi có người kiếm chuyện, nếu không con "cá muối" Khuynh Khuynh này sẽ không thèm động đậy đâu.]
Ghi hình kết thúc, các thực tập sinh trở về trại huấn luyện.
"Được đấy, không ngờ cái video cổ vũ đó lại giúp cậu tăng nhân khí." Tư Phù Khuynh vỗ tay: "Thế mẹ cậu đâu?"
Sắc mặt Tạ Dự khựng lại: "Bố em đưa mẹ đi chơi rồi, bảo là đến đêm thành đoàn mới quay về đúng giờ."
"Ồ." Tư Phù Khuynh vỡ lẽ: "Đúng là con cái chỉ là tai nạn."
Tạ Dự: "..."
Bố anh thậm chí còn đích thân gọi điện, bảo anh phải tự chấn chỉnh thái độ và vị trí của mình, đừng có quấn lấy Tạ Nghiên Thu. Mẹ anh tự đòi đi theo anh, liên quan gì đến anh chứ?
"Nhưng mẹ cậu vẫn rất có tâm đấy, còn đặc biệt quay video lộ diện ủng hộ nữa." Tư Phù Khuynh xoa cằm: "Chỉ là phong cách hơi đặc biệt chút thôi."
Tạ Dự hiếm khi thấy đau đầu: "Vâng, đúng rồi Tư lão sư, mẹ em bảo bà ấy muốn gặp cô."
"Được thôi." Tư Phù Khuynh cười híp mắt: "Tôi cực kỳ thích tính cách của mẹ cậu, nhưng thời gian không được muộn quá nhé, cuối tháng 5 tôi phải đi quay show thực tế tiếp theo rồi."
Tạ Dự nhướng mày: "Show gì thế?"
"Một chương trình sinh tồn, nghe nói có phần phải băng qua hồ cá sấu." Tư Phù Khuynh suy nghĩ một chút: "Không biết có mò được mấy quả trứng cá sấu về nướng ăn không nhỉ."
Hứa Tích Vân run rẩy nhắc nhở: "Tư lão sư, cá sấu là động vật bảo tồn, ăn trứng cũng phạm pháp đấy ạ."
"Ồ." Tư Phù Khuynh hơi tiếc nuối: "Vậy xem ra chỉ có thể bắt gà và lợn rừng thôi."
Hứa Tích Vân: "..."
Rốt cuộc là ai đang phải đi "sinh tồn" đây hả trời!
"Được rồi, chuẩn bị cho đêm thành đoàn của các cậu đi, vũ đạo mới tôi đã đưa rồi đấy." Tư Phù Khuynh nói: "Đợi hai ngày nữa tôi lấy quần áo cho các cậu xem có vừa không, tôi về nhà trước đây."
Cả sáu người đều gật đầu. Hứa Tích Vân còn khá tò mò: "Anh Tạ, anh đoán xem Tư lão sư chuẩn bị quần áo gì cho chúng ta nhỉ?"
Tạ Dự khẽ suy tư một chút: "LAN."
"Cái gì?" Hứa Tích Vân kinh hãi: "Em mà cũng xứng mặc đồ của LAN sao?"
Tạ Dự: "..." Đúng là không hổ danh cậu.
...
Trưa ngày hôm sau, Cổ Văn Trúc vừa xuống máy bay. Đi phía sau là Khúc Lăng Vân với gương mặt héo úa như tàu lá chuối. Ông ta đã nhiều ngày không được ngủ ngon giấc rồi.
Khổ nỗi lúc ông ta than vãn với Tư Phù Khuynh, cô chỉ nhắc ông ta phải chăm sóc tốt cho Cổ Văn Trúc, bảo cái gì mà người già thì sức khỏe là quan trọng nhất. Đúng là nói nhảm nhí. Ông ta thấy Cổ Văn Trúc chạy đôn chạy đáo bao nhiêu nơi mà tinh thần lại ngày càng minh mẫn, khỏe khoắn ra đấy chứ.
Khúc Lăng Vân không nhịn được lên tiếng: "Thầy ơi, chúng ta nghỉ ngơi một lát được không? Thầy cứ tìm kiểu này khác gì mò kim đáy bể đâu?"
"Tôi là tôi ngứa mắt cái kiểu bất động của anh đấy." Cổ Văn Trúc hừ lạnh một tiếng: "Tôi đương nhiên biết tìm thế này không phải cách."
Vân Lan đã gửi bản thiết kế cho ông, sớm muộn gì cũng sẽ gửi địa chỉ để ông chuyển quần áo tới. Ông chỉ mượn cớ này để rèn luyện Khúc Lăng Vân một chút thôi.
Khúc Lăng Vân cắn răng đi theo phía sau.
"Alo." Cổ Văn Trúc gọi một cuộc điện thoại: "Tôi đây, hai bộ lễ phục tôi đưa các anh đã làm xong chưa?"
"Dạ rồi thưa ngài Cổ." Đầu dây bên kia cung kính đáp: "Chúng tôi đã làm theo dặn dò của ngài, dùng loại vật liệu tốt nhất, trong đó có một bộ theo ý ngài đã làm thành năm chiếc cùng mẫu, bộ này là để đem bán ạ?"
Mỗi bản thiết kế lõi của LAN chỉ sản xuất đúng một chiếc. Duy nhất trên thế giới, là bản độc quyền. Không phải cứ có tiền là mua được.
"Không bán." Cổ Văn Trúc nói: "Lúc nào có địa chỉ tôi sẽ bảo các anh gửi đi."
"Vâng thưa ngài."
Cuộc gọi kết thúc. Cổ Văn Trúc nhíu mày. Cái con bé này, không biết chừng nào mới chịu gửi mail cho ông, đúng là làm người ta sốt ruột chết đi được.
Ông mở bản đồ ra, tìm thấy một thị trấn cổ, định bụng qua đó để tìm thêm cảm hứng. Điện thoại bỗng nhiên hiện lên một hộp thông báo tin nhắn.
[Tinh, bạn có một thư riêng mới, vui lòng kiểm tra ngay.]

Bình Luận

0 Thảo luận