Khoảnh khắc ấy, cô ta cảm thấy như có một cái tát hung hăng giáng thẳng lên mặt cô ta.
Tai Ngũ Vạn Oánh ù đi, nhất thời gần như mất thính giác: "...Cái, cái gì cơ?"
Bài luận cô ta chép... vậy mà lại là do Tư Phù Khuynh viết?!
Tư Phù Khuynh mới bao nhiêu tuổi chứ?
Mười chín tuổi, năm ngoái mới vào cấp ba, đến đại học còn chưa học qua.
Khi đó cô ta chỉ hiểu được phần kết luận của mấy công thức và luận điểm cốt lõi kia, có vài công thức thậm chí còn không hiểu nổi. Chẳng phải loại nghiên cứu này ít nhất cũng phải là cấp bậc như Lâm Khanh Trần mới có thể làm ra sao?
Sao lại có thể là Tư Phù Khuynh được?!
Từ trước đến nay, Ngũ Vạn Oánh chưa từng để Tư Phù Khuynh vào mắt.
Cho dù cô ta từng nghe nói "Độ Ma" nổi đình nổi đám khắp Đại Hạ, giành được đề cử giải Cửu Thiên, cũng từng nghe danh Nine thần nổi tiếng cỡ nào trong Thần Dụ... nhưng những thứ đó thì liên quan gì đến y học chứ?
Mà cô ta là bác sĩ. Sau này sẽ cống hiến rất lớn cho xã hội, được vô số người kính trọng ngưỡng mộ.
Tư Phù Khuynh thì có thể làm được gì?
Nhưng lúc này, liên tiếp từng cú đả kích đã khiến Ngũ Vạn Oánh hoàn toàn ngơ ngẩn.
"Không... tôi không tin!" Răng cô ta run lên cầm cập: "Cô sao có thể viết ra được? Cô vốn không có bản lĩnh đó!"
Dù thế nào cô ta cũng không tin!
"Sao lại không phải do Khuynh Khuynh viết?" Úc Đường hừ lạnh một tiếng, lấy ra một quyển sách dày cộm: "Thấy chưa? Đây là tạp chí khoa học mới nhất của Tổ chức Y học Quốc tế. Nào, mở to mắt ra mà nhìn, đây chính là tên của Khuynh Khuynh nhà chúng tôi."
"À đúng rồi, bây giờ cô đã không còn tư cách cũng như con đường để mua được quyển này nữa đâu. Này, tặng cô luôn đấy, khỏi cảm ơn. Mang về mà ngắm cho kỹ bản gốc đi, đồ đạo văn mãi mãi chỉ là hàng giả."
Nói xong, Úc Đường trực tiếp ném cuốn tạp chí lên người Ngũ Vạn Oánh.
"Đi thôi." Tư Phù Khuynh khoác vai Úc Đường, lười biếng cười khẽ: "Bên thầy Thái chuẩn bị cơm tối rồi, chị dẫn em đi ăn chực."
"Được!" Úc Đường lập tức vui vẻ chạy theo cô rời đi.
Ngũ Vạn Oánh vẫn đứng chết lặng tại chỗ.
Vài giây sau, cô ta như phát điên mở cuốn tạp chí khoa học kia ra. Nổi bật nhất bên trong là một bài nghiên cứu liên quan đến cấy ghép tế bào và gen, mà ngay dưới tiêu đề là ba chữ cô ta không muốn nhìn thấy nhất.
Tư Phù Khuynh.
Ngón tay Ngũ Vạn Oánh run rẩy dữ dội, gần như không dám tin vào mắt mình.
Đối với cô ta mà nói, việc bị vạch trần đạo văn ngay tại chỗ còn không đau đớn bằng phát hiện ra chủ nhân thật sự của bài luận kia lại là Tư Phù Khuynh.
Trong khoảnh khắc này, mọi suy nghĩ trong lòng cô ta đều tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại nỗi hối hận ngập trời.
Nhưng cho dù có hối hận... cũng đã quá muộn rồi.
...
Sau khi buổi bảo vệ kết thúc, Thái Trọng Niên mời giáo sư Delt dùng bữa tại Tứ Cửu Thành.
Tư Phù Khuynh dẫn theo Úc Đường cùng đi, bốn người ngồi trong một phòng riêng nhỏ.
Giáo sư Delt cười híp mắt nhìn cô: "Tiền phí bản quyền sáng chế, cô đã nhận được chưa?"
"Nhận được rồi." Tư Phù Khuynh cũng cười: "Tổ chức Y học Quốc tế rất hào phóng."
Quả thật đó là một khoản phí bản quyền không hề nhỏ. Cộng thêm số tiền cô thắng được ở đại lễ OPL trước đó, cuối cùng cô cũng có quỹ riêng của mình, có thể vui vui vẻ vẻ đi ăn vài bữa lớn rồi.
"Vậy thì tốt." Giáo sư Delt gật đầu: "Lần này tôi đặc biệt tới Đại Hạ, ngoài chuyện tham gia buổi bảo vệ còn muốn chính thức mời cô gia nhập Tổ chức Y học Quốc tế. Chúng tôi rất cần nhân tài như cô."
"Cảm ơn ý tốt của giáo sư Delt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=471]
Tư Phù Khuynh bắt tay ông: "Chỉ là công việc hiện tại của tôi khá bận, tạm thời chưa có ý định gia nhập Tổ chức Y học Quốc tế. Nhưng nếu sau này có vấn đề gì cần giúp đỡ, tôi nhất định sẽ cố gắng hỗ trợ."
"Là vậy sao..." Giáo sư Delt nhíu mày: "Hiện tại cô đang làm công việc gì? Tôi có thể trực tiếp thương lượng với bên kia. Cô cũng biết đấy, y học hiện đại vẫn còn vài lĩnh vực rất khó đột phá. Ông Thái nói cô rất giỏi Trung y, tôi nghĩ điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho chúng tôi."
Tư Phù Khuynh khựng lại một chút, uyển chuyển đáp: "Chuyện này thì... hiện tại tôi đang làm minh tinh. Đối phương là mấy chục triệu fan của tôi."
Giáo sư Delt: "???"
Ông mất hơn mười giây mới tiêu hóa nổi sự thật này, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn Thái Trọng Niên bằng ánh mắt đầy lên án và trách móc.
Thái Trọng Niên vừa nhìn đã hiểu ngay ánh mắt kia đang nói ông "phung phí của trời": "..."
Chuyện này thì liên quan gì đến ông chứ?
Đây là chuyện ông có thể quyết định sao?
"Không sao, cô cứ làm minh tinh đi." Giáo sư Delt lại nở nụ cười hiền hòa: "Chúng tôi có thể đợi cô giải nghệ."
Thái Trọng Niên liếc ông ta một cái, hừ lạnh.
Ông và Cố Huy Ngôn đã khuyên lâu như vậy còn chưa thành công, lão già này chẳng lẽ thật sự cho rằng chỉ vài ba câu là có thể kéo người được rồi sao?
Ngây thơ.
Bữa cơm nhanh chóng kết thúc.
Trước khi rời đi, giáo sư Delt vẫn lưu luyến không nỡ: "Nếu có thời gian, cô cứ tới Tổ chức Y học Quốc tế làm khách bất cứ lúc nào. Giữ kỹ tấm thẻ này nhé."
Ông lấy ra một tấm thẻ chứng nhận thành viên nòng cốt của Tổ chức Y học Quốc tế đưa cho Tư Phù Khuynh, sau đó mới chịu rời đi.
Thái Trọng Niên lên tiếng: "Phù Khuynh à, thật ra Tổ chức Y học Quốc tế đúng là một nơi rất tốt. Sau này nếu rảnh, cháu có thể cân nhắc thử. Dù sao người đứng đầu tổ chức cũng xuất thân từ Viện Nghiên cứu Liên Châu của Tự Do Châu. Để ông kể cho cháu nghe về Viện Nghiên cứu Liên Châu này..."
Tiểu Bạch nghe đến mức ngáp ngắn ngáp dài. Chủ nhân của nó còn từng cho nổ cả Viện nghiên cứu liên châu cơ mà, cái này thì tính là gì chứ.
"Ừm." Nghe xong, vẻ mặt Tư Phù Khuynh nghiêm túc hẳn lên: "Bọn họ rất có tiền, cháu thích."
Thái Trọng Niên: "..."
Trọng điểm mà bọn họ quan tâm... quả thật hoàn toàn không giống nhau.
...
Sau khi tách khỏi Úc Đường trước khu ký túc xá nữ sinh, Tư Phù Khuynh rời khỏi Đại học Hạ.
Đúng lúc này, điện thoại của Tang Nghiên Thanh gọi tới: "Chị thấy có người chụp được ảnh em tới Đại học Hạ?" Giọng cô ấy đầy quan tâm: "Có liên quan tới kỳ thi đại học à?"
"Không phải, cũng chẳng có chuyện gì lớn." Tư Phù Khuynh đáp: "Chỉ là không biết lần thứ bao nhiêu bị kéo đi khuyên giải nghệ thôi. Giáo sư của Tổ chức Y học Quốc tế mời em gia nhập bọn họ."
Tang Nghiên Thanh: "..."
Cô ấy đây là lại làm chậm trễ thêm một quốc thủ y học nữa rồi sao?!
Nhưng trái tim cô ấy giờ đã chai lì đến mức ngay cả thuốc trợ tim cũng chẳng cần uống nữa rồi.
Vài giây sau, Tang Nghiên Thanh chậm rãi lên tiếng: "Em có thể nói với vị giáo sư đó, chỉ cần ông ấy thuyết phục được gần một trăm triệu fan của em, em hoàn toàn có thể giải nghệ để gia nhập Tổ chức Y học Quốc tế."
Tư Phù Khuynh "a" một tiếng, đầy tiếc nuối: "Chuyện này hình như ngay cả em cũng không làm được."
"Cũng lâu lắm rồi em chưa đăng Weibo." Tang Nghiên Thanh day day mi tâm, đau đầu vô cùng: "Lập tức online. Hoạt động."
Cuộc gọi kết thúc.
Tư Phù Khuynh chống cằm suy nghĩ một lát, sau đó nhấc chân Tiểu Bạch lên, thay cho nó một chiếc váy mới rồi chụp một tấm ảnh.
Ánh mắt Tiểu Bạch đầy ai oán. Mỗi lần chủ nhân chó chụp ảnh đều lấy ảnh của nó làm ảnh tự sướng, còn chẳng chịu trả lương cho nó nữa.
Các fan Mộ Tư đã gào khóc chờ ăn trong siêu thoại suốt bao lâu cuối cùng cũng đợi được Tư Phù Khuynh cập nhật, từng người lập tức lao vào.
[@TưPhùKhuynhv: Còn mười lăm ngày nữa là tới kỳ thi đại học, cùng cố gắng nào. Share chú thú nuốt vàng này, bạn sẽ nhận được vô số may mắn.]
Lượt share, bình luận và thả tim tăng vọt theo cấp số nhân. Chỉ trong chưa đầy một phút, số bình luận đã vượt quá hai mươi nghìn.
Độ hot của Tư Phù Khuynh hoàn toàn là thật, thực lực cũng đủ mạnh. Chỉ cần cô đăng một bài Weibo, ngay lập tức có thể leo thẳng lên top 1 hot search.
#Tư Phù Khuynh Cố Lên Thi Đại Học#
Lượt đọc trong chớp mắt đã vượt quá một trăm triệu.
[Vợ ơi cố lên! Tôi cũng thi đại học, mục tiêu là Đại học Hạ!]
[Đều là Đại học Hạ sao? Xông lên nào!!!]
[Cố lên cái gì? Nếu thật sự muốn thi thì đã không tham gia show giải trí ngay trước kỳ thi, còn chạy đi đánh giải thể thao điện tử. Thi xong ngày hôm sau còn nối lịch vào đoàn phim luôn. Tôi thấy cô căn bản chẳng định thi đại học.]
[Nếu thi nghệ thuật mà lấy hạng nhất toàn quốc thì còn xem được. Chứ thi văn hóa mà cô được trên ba trăm điểm thì tôi nhận thua.]
[Cũng không biết Tư Phù Khuynh định thi trường nào, đến cả Học viện Điện ảnh Hạ Châu mà cô cũng chẳng coi trọng.]
[Thì sao? Được đề cử giải Cửu Thiên thì không được phép coi thường Hạ Ảnh à? Bao nhiêu năm nay Hạ Ảnh có đào tạo ra nổi một đề cử giải Cửu Thiên nào không? Lo chuyện của mình đi. Cứ việc ghen tị đi, dù sao chị Tư nhà tôi vẫn mạnh nhất [mỉm cười]]
Tư Phù Khuynh trả lời vài bình luận của fan rồi thoát khỏi Weibo.
Ngay sau đó lại có một tin nhắn mới gửi tới.
[Nguyên Minh Trì]: [Tiểu sư muội, anh cũng tới Tứ Cửu Thành rồi. Đang chuẩn bị vài thứ, ngày mai dẫn em cùng tới nhà họ Quý.]
Ánh mắt Tư Phù Khuynh khẽ trầm xuống, trả lời một chữ "Được".
Mải nghĩ tới chuyện của nhà họ Quý, bước chân cô nhất thời sơ ý, suýt nữa giẫm hụt.
"Cẩn thận." Một giọng nói vang lên, bàn tay ai đó giữ lấy cánh tay cô: "Xong việc rồi?"
"Xong rồi." Tư Phù Khuynh ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy là Úc Tịch Hành, đôi mắt hồ ly lập tức sáng rực: "Khoảng thời gian này em được nghỉ, yên tâm chuẩn bị thi đại học."
"Ừm, gần đây anh có chút việc." Úc Tịch Hành mỉm cười nhàn nhạt: "Anh phải tới biên cảnh Bắc Châu một chuyến. Đến lúc đó nhớ gọi điện cho anh."
"Không thành vấn đề." Giọng Tư Phù Khuynh đầy nhẹ nhàng: "Cửu ca, hiếm lắm mới được thư giãn một chút, chúng ta tới phố đi bộ dạo chơi đi."
Hai người đi bộ xuyên qua phố đi bộ, sau đó tới cửa sau của chùa Quang Hoa.
Tư Phù Khuynh vừa nhìn thấy cái đầu bóng loáng kia liền muốn quay người bỏ đi, nhưng đã bị phát hiện mất rồi.
"Nhị vị thí chủ, lại gặp nhau rồi." Hòa thượng chắp tay niệm một tiếng Phật hiệu: "Hôm nay thấy sắc mặt của nữ thí chủ rất tốt, chắc hẳn sắp có chuyện vui. Bần tăng cũng thay nữ thí chủ cảm thấy vui mừng."
Tư Phù Khuynh cảnh giác lùi lại một bước: "Không xem bói, không có tiền."
Hòa thượng: "..."
Vài giây sau, ông ta mặt không đổi sắc tiếp tục nói: "Phật độ người hữu duyên, thí chủ chính là người hữu duyên."
Tư Phù Khuynh: "..."
Cô hiểu rồi.
Phật tổ độ người hữu duyên, nhưng không độ kẻ nghèo.
Nói chính là cô đó.
"Em qua bên kia đi." Úc Tịch Hành mỉm cười xoa đầu cô: "Để anh nói chuyện."
Tư Phù Khuynh do dự một chút: "Cửu ca, anh cẩn thận đừng bị lừa tiền đấy."
Úc Tịch Hành khẽ "ừ" một tiếng: "Yên tâm."
Tư Phù Khuynh ngồi xổm bên bờ sông chọc kiến.
Úc Tịch Hành xoay người lại, thần sắc không đổi: "Tài vận và đào hoa vận của cô ấy có thay đổi gì không?"
Hòa thượng do dự một chút rồi chà xát hai tay: "Cái đó... thí chủ à, cần chút kinh phí."
Từ sau khi đại sư Minh Đăng viên tịch, hương khói của chùa Quang Hoa ngày càng sa sút. Ông ta cũng là con người, cũng phải ăn cơm mà.
Chân mày Úc Tịch Hành khẽ nhướng lên, nhìn hai mã thanh toán được bày ra trước mặt: "Ông đúng là bắt kịp xu hướng."
Nhưng anh cũng không nói gì thêm, trực tiếp quét tiền.
"Không hổ là mệnh cách đế vương, mang khí vận tử vi. Trên đời này không có chuyện gì thí chủ không làm được." Hòa thượng nở nụ cười: "Bần tăng xem tướng cho thí chủ, trong vòng ba tháng tới nhất định sẽ có thu hoạch."
Úc Tịch Hành thần sắc nhàn nhạt: "Nếu lời ông nói là giả, hương khói sẽ hoàn toàn đứt đoạn."
"Người xuất gia không nói dối." Hòa thượng nghiêm túc đáp: "Bần tăng xin chúc thí chủ một đường thuận lợi."
...
Cùng lúc đó, Đại học Hạ.
Ngũ Vạn Oánh đã nhận được thông báo từ ban quản lý, yêu cầu cô ta dọn khỏi ký túc xá trong thời hạn quy định.
Cô ta thất hồn lạc phách trở về phòng, lại thấy bạn cùng phòng đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy châm chọc.
"Ngũ Vạn Oánh, chẳng phải luận văn là do cậu tự viết sao? Chẳng phải là từng chút từng chút tự nghĩ ra sao?" Bạn cùng phòng cười lạnh: "Sao chép thành quả của người khác, cậu có gì đáng để kiêu ngạo?"
Sắc mặt Ngũ Vạn Oánh lập tức thay đổi: "Sao cậu biết?!"
Cô ta và bạn cùng phòng không học cùng khoa, thời gian bảo vệ cũng khác nhau. Huống hồ loại chuyện này ảnh hưởng tới danh tiếng của Đại học Hạ, khoa Y chắc chắn sẽ không công khai ra ngoài.
"Vẫn còn chìm trong mộng à?" Bạn cùng phòng nhàn nhạt liếc cô ta một cái: "Chúc mừng nhé, cậu lên hot search rồi. Diễn đàn trường cũng đang bàn tán toàn chuyện của cậu. Cậu nổi tiếng thật rồi."
Tay Ngũ Vạn Oánh lại run lên, lập tức lấy điện thoại ra.
#Nghi ngờ đạo văn trong luận văn bảo vệ nghiên cứu sinh Đại học Hạ#
#Sinh viên liên quan đã bị đuổi học#
Ngũ Vạn Oánh hít sâu một hơi, đến cả dũng khí nhìn bình luận dưới Weibo cũng không có.
Dưới ánh mắt sắc bén của bạn cùng phòng, cô ta dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi ký túc xá.
Ở Đại học Hạ, cô ta quả thật từng khá nổi tiếng. Nhưng bây giờ lại là tai tiếng.
Dọc đường liên tục có người chỉ trỏ bàn tán sau lưng cô ta.
Ngũ Vạn Oánh cúi đầu bước nhanh, vừa lúc đâm phải Trần Văn Tân đang đi ăn cùng bạn cùng phòng.
Vừa nhìn thấy anh ta, cô ta lập tức dừng bước, khóe mắt đỏ hoe, lớn tiếng chất vấn: "Anh cũng biết từ lâu rồi đúng không? Cho nên anh mới luôn bám theo nịnh nọt cô ta!"
"Tôi đã muốn nói với cô rất nhiều lần, nhưng cô có chịu nghe đâu." Trần Văn Tân lạnh lùng đáp: "Cô không biết đúng không? Ca phẫu thuật cấp cứu của khoa gan mật tụy hôm đó, tuy học trưởng Lâm kịp thời quay về, nhưng anh ấy lại lựa chọn đứng phụ cho Tư tiểu thư. Cô biết y thuật của cô ấy lợi hại tới mức nào chưa?"
"Cô ấy chưa từng khoe khoang, thậm chí còn chủ động để đạo diễn cắt bớt những phân cảnh tỏa sáng của mình, nhường thêm cơ hội cho chúng tôi. Cô lấy tư cách gì mà trách cô ấy?"
Cái thứ gì vậy chứ!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận