Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 569: Tư Phù Khuynh phản công, chấn động toàn mạng

Ngày cập nhật : 2026-06-16 08:48:29
Đối với đại trưởng lão nhà họ Phong mà nói, nhà họ Úc căn bản không đáng để ông để tâm.
Một ngàn năm trăm năm qua, không biết bao nhiêu gia tộc hưng thịnh rồi lại suy tàn, lịch sử của nhà họ Úc cũng chỉ mới hơn trăm năm mà thôi.
Ông điều tra nhà họ Úc, cũng là vì Úc Tịch Hành. Mà vừa điều tra xong, ông đã tức đến mức suýt nữa trực tiếp chạy tới nhà họ Úc lật tung cả phủ.
Công lao của Dận Hoàng lớn đến nhường nào?
Nếu không có ông ấy nỗ lực xoay chuyển tình thế , Đại Hạ ngũ châu từ lâu đã bị ngoại tộc chiếm đóng, nói không chừng tới bây giờ vẫn còn chìm trong chiến loạn.
Vậy mà nhà họ Úc lại đối xử với con cháu mình như thế?
Còn muốn tới tham gia lễ tế biển?
Nằm mơ đi!
Quản gia đương nhiên lấy mệnh lệnh của ông làm đầu, cũng không hỏi nhiều: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ lập tức gạch tên nhà họ Úc."
Đại trưởng lão nhà họ Phong vẫn còn đang nổi giận, đập mạnh xuống bàn một cái: "Nếu dám xuất hiện trước mặt lão tử, lão tử nhất định sẽ dạy bọn họ cách làm người!"
Lời vừa dứt, chỉ nghe "rắc" một tiếng, chiếc bàn đá cẩm thạch trực tiếp nứt toác.
Quản gia: "..."
Ông cực kỳ nghi ngờ đại trưởng lão sau khi đi một chuyến tới Thiên Quân Minh đã bị tha hóa rồi.
...
Buổi sáng quay xong cảnh phim, lúc nghỉ ngơi, Tư Phù Khuynh lôi "Bí Kíp Yêu Đương" ra tiếp tục đọc. Cô đã đọc xong ba quyển, bên trên chi chít ghi chú.
Quả thực, hồi học vật lý cô còn chưa từng nghiêm túc như thế.
Tang Nghiên Thanh thấy cô đọc vô cùng chăm chú, rất tri kỷ đưa qua một ly soda chanh: "Học tới đâu rồi?"
"Còn bảy tám quyển nữa." Tư Phù Khuynh nóng lòng muốn thử: "Đợi em đọc xong, một phát hạ gục luôn, chị Tang cứ chờ xem."
Tang Nghiên Thanh ho khẽ một tiếng, cổ vũ cô: "Cố lên."
Trong lòng cô ấy lại thở dài: Cô gái đáng thương này, còn chưa biết mình đã rơi trọn vào cái bẫy rồi. Quả nhiên, thợ săn cao cấp thường xuất hiện dưới thân phận con mồi.
Mặt khác, Tang Nghiên Thanh lại vô cùng vui vẻ.
Sau khi "Độ Ma" đóng máy, Tư Phù Khuynh đã chuyển hình tượng thành công, trở thành diễn viên thực lực, yêu đương cũng sẽ không ảnh hưởng gì.
Nhưng đỉnh lưu mà công khai yêu đương thì chuyện làm sập cả mạng xã hội chỉ là nhẹ thôi, cuối cùng cô ấy cũng có cơ hội dùng tới phương án PR mà mình đã chuẩn bị từ lâu.
Khúc Lăng Vân quay phim cực kỳ cầu toàn, lại vì đây là phim điện ảnh màn ảnh rộng, cho dù diễn viên không mắc lỗi gì trong lúc diễn, ông vẫn yêu cầu mỗi cảnh quay ít nhất ba lần, cuối cùng mới chọn khung hình hoàn mỹ nhất.
Phó đạo diễn hợp tác với ông nhiều năm nên cũng đã quen cách làm việc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=569]

Mệt thì có mệt thật, nhưng đây là bom tấn nhắm thẳng tới giải Glen năm sau.
Phó đạo diễn đi tới chỗ Tư Phù Khuynh, cười nói: "Tư lão sư, vừa rồi đạo diễn Khúc còn khen cô biểu cảm tốt, cảm giác màn ảnh cũng cực kỳ mạnh. Không ngờ lần đầu quay điện ảnh mà cô đã lợi hại như vậy."
Tư Phù Khuynh chớp mắt: "Nghề cũ mà, đương nhiên thuận tay hơn quay phim truyền hình rồi."
Phó đạo diễn sửng sốt, vừa định nói gì đó thì đã bị một tràng tiếng nổ vang cắt ngang.
"Ù ù ù----"
Là tiếng còi báo động phòng không.
Phó đạo diễn giật nảy mình: "Có chuyện gì vậy? Không kích à? Bị xâm lược rồi?"
Tư Phù Khuynh nheo mắt: "Để tôi đi xem."
"Đừng đừng đừng Tư lão sư!" Phó đạo diễn vội vàng kéo cánh tay cô lại: "Nếu thật sự bị không kích thì chúng ta phải trốn đi chứ!"
"Không phải không kích." Tang Nghiên Thanh đột nhiên lên tiếng: "Là đạo cụ công quốc Muston gửi cho đoàn phim, chắc bị hiểu lầm rồi."
Cô lấy điện thoại cho mọi người xem.
Trên Weibo đã có người chụp được ảnh, trên bầu trời có tám chiếc máy bay hộ tống tàu ngầm tới vùng biển Bắc Băng Dương.
Đội hình như vậy còn chưa tính là gì, điều khiến người ta cảm thấy quá mức khoa trương chính là dưới mỗi chiếc máy bay còn treo một tấm biểu ngữ.
Ghép lại thành một câu: Chúc đoàn phim "Quang" ra quân đại thắng!
Nền đỏ chữ đen, vô cùng nổi bật.
Tư Phù Khuynh: "..."
Nắm tay cô cứng rồi. Có phải cô nên cảm thấy may mắn vì bọn họ không dùng nền trắng không?
Nếu không thì chẳng khác nào tổ chức tang lễ cả. Đây là chuyện chỉ có người có bệnh thần kinh kiểu nhà giàu mới làm được sao?
Có bệnh à?!
Phó đạo diễn cùng nhân viên đoàn phim đều nhìn tới ngây người. Chỉ có Nguyệt Kiến cười nghiêng ngả, còn lập tức lấy điện thoại lưu toàn bộ ảnh và video lại.
Vừa lưu vừa lẩm bẩm: "Ừm, đều là bằng chứng hết, phải lưu thêm mấy bản sao mới được."
Đợi sau này đón tiểu sư muội trở lại Vân Thượng Chi Đỉnh, cô nhất định sẽ làm thành một tuyển tập ảnh và video, công khai cho tất cả mọi người cùng thưởng thức.
Để lão lục cảm nhận thử cái gì gọi là giết hội đồng. Động tĩnh lớn như vậy trực tiếp khiến mạng xã hội tê liệt.
Đám lập trình viên khẩn cấp sửa chữa suốt mười phút.
Cư dân mạng cũng đều sững sờ.
[Đang ngủ nướng thì bị tiếng còi báo động đánh thức, dọa chết tôi rồi, tôi còn chuẩn bị tinh thần ra chiến trường giết địch luôn cơ.]
[??? Má ơi, Khúc Lăng Vân trâu bò thế sao, ngay cả tàu ngầm hạt nhân cũng mượn được! Còn khiến công quốc Muston đích thân chúc đoàn phim ra quân đại thắng nữa, là tôi nông cạn rồi.]
[Quá khủng! Quá khủng luôn!]
[Đạo diễn Khúc chắc vẫn là nhờ mặt mũi của Vân Lan thôi, năm đó Vân Lan đi tới đâu cũng được người ta nghênh đón long trọng. Haizz, bao giờ đại ma vương mới quay lại đóng phim đây?]
[Tôi có một giấc mơ, đó là một ngày nào đó bảo bối Khuynh Khuynh có thể diễn đối diễn với đại ma vương Vân! Hy vọng đạo diễn Khúc thực hiện giấc mơ này của tôi.]
[Tôi cũng thế tôi cũng thế!]
Tư Phù Khuynh nghiêm túc suy nghĩ một lúc.
"Quang" vốn dĩ là cô một người đóng nhiều vai, vậy cũng coi như tự mình diễn đối diễn với chính mình rồi nhỉ?
Cũng không tệ. Nhưng hành động của lục sư huynh thật sự khiến cô không nhịn nổi nữa.
Cô gọi điện cho Raphael, nghiến răng: "Công tước điện hạ, không phải đã nói là lặng lẽ đưa tới sao? Với lại mấy cái biểu ngữ dưới máy bay là thế nào?"
Raphael lại rất khó hiểu: "Không phải là chống lưng cho em à? Nghe nói người Đại Hạ đều thích màu đỏ, anh còn đặc biệt chọn đỏ chính tông đấy."
Tư Phù Khuynh mỉm cười, vô cùng lạnh lùng vô tình: "Cút."
Lần nữa bị cúp điện thoại, Raphael vẫn không hiểu mình đã làm sai chỗ nào.
...
Một bên khác.
Tổng bộ Cục Quản Lý Siêu Nhiên.
Tạ Nghiên Thu đã nhận được quần áo Tư Phù Khuynh gửi tới, tổng cộng năm bộ. Nhưng Tạ Dự đã trơ mắt nhìn mẹ mình đứng trước gương suốt ba tiếng đồng hồ, còn lưu luyến xoay tới xoay lui.
Tạ Dự nhìn mà đau đầu, nói yếu ớt: "Mẹ, chỉ là quần áo thôi mà."
"Đây không chỉ là quần áo, mà là do 'Bàn Tay Của Thần' đích thân thiết kế cho mẹ." Tạ Nghiên Thu hừ lạnh một tiếng: "Nhìn Khuynh Khuynh đi rồi nhìn lại con xem."
Tạ Dự tỏ vẻ anh đã sớm quen với địa vị của mình trong nhà rồi.
"Chủ tọa." Lúc này, cấp dưới gõ cửa, cung kính nói: "Tây Thành xảy ra sự kiện cấp A đột xuất, đã phái người đi trấn áp rồi, mong chủ tọa đích thân tới một chuyến."
Tạ Nghiên Thu cất quần áo đi: "Thằng nhóc thối, đi thôi, con cũng nên bắt đầu học cách xử lý sự kiện khẩn cấp rồi. Sau này còn phải bảo vệ Đại Hạ nữa, biết chưa?"
Tạ Dự thu lại vẻ lười nhác trên mặt, đi theo Tạ Nghiên Thu ra ngoài.
Hai người nhanh chóng tới Tây Thành, có một tòa nhà bị phá hủy, may mà không có thương vong.
"Chủ tọa." Lập tức có đội trưởng hộ vệ tiến lên: "Người tiến hóa năng lượng bạo tẩu đã bị khống chế."
"Ừ." Tạ Nghiên Thu phất tay, khí lưu cuộn động, trực tiếp nhấc tên người tiến hóa bị trói dưới đất lên giữa không trung.
Điều khiển khí lưu.
Ở bên cạnh, một người đàn ông trung niên thấy vậy, đồng tử lập tức co rút.
Ánh mắt ông ta dừng trên cổ tay áo của Tạ Nghiên Thu, cau mày tiến lên: "Xin hỏi các hạ có phải người phụ trách Cục Quản Lý Siêu Nhiên không?"
"Có thể xem là vậy." Tạ Nghiên Thu ra hiệu cho cấp dưới lấy máy tính bảng ra, mở một phần tài liệu điện tử: "Mọi người cần ký tên ở đây."
Người đàn ông trung niên do dự một lúc, cuối cùng vẫn để lại tên.
"Nếu sau này còn có chuyện gì, chúng tôi sẽ liên hệ." Tạ Nghiên Thu nói: "Nếu không còn việc gì nữa thì mọi người có thể đi rồi."
Người đàn ông trung niên mím môi, lại nhìn Tạ Nghiên Thu một cái rồi mới dẫn đồng bạn rời đi.
Tạ Dự hạ giọng: "Mẹ, mấy người vừa rồi hình như cũng là người tiến hóa."
"Tất nhiên mẹ nhìn ra rồi." Tạ Nghiên Thu nhàn nhạt nói: "Cho nên mới bảo bọn họ để lại thông tin. Nếu bọn họ dám giở trò ở Đại Hạ, chúng ta cũng có thể nhanh chóng truy tra."
Đôi mắt hồ ly của Tạ Dự khẽ nheo lại, như có điều suy nghĩ.
"Đi thôi, về còn phải thu dọn hành lý tới Nam Châu nữa." Tạ Nghiên Thu đẩy anh một cái: "Đừng để Khuynh Khuynh đợi lâu."
...
Hai ngày sau, nhà họ Phong.
Lễ tế biển sắp bắt đầu, biệt thự nhà họ Phong cũng đã được bố trí xong xuôi, hộ vệ nghiêm trận chờ đợi.
Phong Chiêu Ý ra ngoài đón người nhà họ Úc. Cho dù trong lòng không cam tâm, cô ta cũng biết vị cấp trên kia của Zero tuyệt đối không phải người mình có thể với tới, thế nên lại chuyển mục tiêu trở về Úc Tịch Hành. Ít nhất Úc Tịch Hành rất hợp gu thẩm mỹ của cô ta, gương mặt kia dù sao cũng không tệ.
"Đa tạ Phong tiểu thư." Ông cụ Úc cười nói: "Sau này nếu Phong tiểu thư và nhà họ Úc trở thành người một nhà, nhà họ Úc nhất định sẽ không bạc đãi cô."
Nếu không nhờ Phong Chiêu Ý, nhà họ Úc căn bản không có tư cách tham gia lễ tế biển lần này, càng đừng nói tới chuyện kết giao với con cháu thế gia tại buổi lễ.
Phong Chiêu Ý nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
"Phải nói trước nhé, Ý Ý nhà chúng tôi không phải gả vào nhà các người đâu." Bên cạnh cô ta, Phong phu nhân hờ hững lên tiếng: "Mà là cậu ta ở rể nhà họ Phong. Sau này cũng sẽ không có con cái, vì Ý Ý nhà chúng tôi không muốn sinh. Quan trọng nhất là đám họ hàng lung tung của các người đừng hòng bám víu quan hệ với Ý Ý."
Những điều kiện này đối với ông cụ Úc mà nói không tính là quá đáng, nhưng lại khiến ông cực kỳ khó xử.
Thế nhưng người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Ông cụ Úc vẫn cười: "Đương nhiên rồi, A Cửu không xứng với Phong tiểu thư, vốn dĩ đã là nó trèo cao. Sau này nhất định mọi việc đều lấy Phong tiểu thư làm chủ."
Phong Chiêu Ý cực kỳ hưởng thụ kiểu tâng bốc này, trên mặt cũng hiện lên vài phần ý cười.
Phong phu nhân vẫn tiếp tục bắt bẻ: "Ý Ý nhà chúng tôi tính tình không tốt, nếu sau này cậu ta dám làm con bé tức giận thì chuyện chưa xong đâu. Đã là ở rể thì mọi việc cũng phải nghe theo Ý Ý."
Ông cụ Úc đều lần lượt đồng ý.
"Ở rể?" Phía sau, một giọng nữ lười biếng vang lên: "Oai phong thật đấy."
Bước chân ông cụ Úc khựng lại, trong lòng có chút không vui.
Ông ta quay đầu lại, nhưng sau khi nhìn rõ gương mặt người tới thì lập tức sững người: "Tư... Tư tiểu thư?"
Đây là lần đầu tiên Ông cụ Úc gặp Tư Phù Khuynh. Khoảng thời gian trước ông đã phái không ít người đi gặp cô, nhưng không lần nào thành công.
Nụ cười trên mặt Phong Chiêu Ý lập tức cứng đờ, thần sắc cũng lạnh xuống, nhíu mày: "Sao cô lại ở đây?"
Nhà họ Phong là nơi Tư Phù Khuynh có thể tới sao?
Sao cứ âm hồn bất tán thế này?

Bình Luận

0 Thảo luận