Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 472: Nguyên Minh Trì hành hạ Quý Thanh Vi

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
Trần Văn Tân và Ngũ Vạn Oánh cùng một giáo sư hướng dẫn. Ban đầu anh ta cũng không ưa Tư Phù Khuynh, anh ta thừa nhận đó là sai lầm của mình, chưa tìm hiểu rõ sự thật đã sinh thành kiến với cô.
Sau này anh ta nhiều lần xin lỗi, mà Tư Phù Khuynh cũng chẳng hề so đo chuyện trước kia, ngược lại còn dạy anh ta không ít thứ, khiến anh ta càng thêm hổ thẹn.
Thế nhưng đến tận bây giờ, Ngũ Vạn Oánh vẫn không cho rằng mình sai.
"Giáo sư Lý tìm cô có việc." Trần Văn Tân lắc đầu: "Ngũ Vạn Oánh, đây là cô tự làm tự chịu."
Nói xong, anh ta cùng bạn cùng phòng rời đi, để lại Ngũ Vạn Oánh đứng ngây ra tại chỗ.
Mà Đại học Hạ cũng không hề như những gì Ngũ Vạn Oánh nghĩ, ém nhẹm vụ bê bối đạo văn học thuật này xuống. Ngược lại, nhà trường còn trực tiếp đưa ra thông cáo nghiêm khắc. Sau này nếu còn tái phạm, sẽ xử lý theo đúng nội quy trường học, tuyệt đối không khoan nhượng.
Đại học Hạ là trường học số một của Đại Hạ đế quốc, đồng thời cũng có danh tiếng cực cao trên trường quốc tế. Vụ đạo văn luận văn nhanh chóng nhận được sự chú ý rộng rãi, chẳng bao lâu sau đã có người đào ra danh tính của Ngũ Vạn Oánh.
[Ồ, Ngũ Vạn Oánh à, tôi có ấn tượng. Ngay từ tập đầu của "Nhật Ký Nhân Viên Mới" bản y học đã mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai ra gì. May mà về sau không còn cảnh quay của cô ta nữa. Không ngờ đến cả luận văn cũng phải đi chép.]
[Cùng từ Đại học Hạ đi ra, nhìn Vệ Thừa Vân với Trần Văn Tân xem, sao chênh lệch lại lớn như vậy?]
[Làm giả học thuật, ai biết sau này lúc làm bác sĩ cô ta còn gây ra chuyện gì nữa? Dù sao tôi cũng không dám giao sức khỏe và tính mạng của mình cho loại người như vậy.]
[Thái độ của Đại học Hạ rất đúng đắn. Không hổ là trường học số một! Mong các trường khác học tập theo Đại học Hạ!]
[Xin các đại thần thi đại học năm nay đừng cuốn quá mạnh, chừa cho đứa nhỏ đáng thương này một cơ hội vào Đại học Hạ với!]
Các giáo viên bên bộ phận tuyển sinh của Đại học Hạ đột nhiên phát hiện lượng công việc của mình trong hôm nay tăng vọt lên không ít.
Ai nấy đều chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, chỉ có thể cắm đầu tăng ca đến sống dở chết dở.
...
Sáng hôm sau, Tư Phù Khuynh nhận được điện thoại của Nguyên Minh Trì. Anh nói đã chuẩn bị cho cô một bất ngờ, bảo cô qua một chuyến.
Tư Phù Khuynh rửa mặt thay đồ xong liền đạp xe tới địa chỉ Nguyên Minh Trì gửi.
Sắc mặt Nguyên Minh Trì phức tạp: "Em giờ đã bắt đầu đi xe đạp rồi à?"
"Bảo vệ môi trường, còn tiết kiệm tiền." Tư Phù Khuynh xuống xe, vẻ mặt lười biếng: "Tốt biết bao."
"Chỉ là chưa từng thấy thôi." Nguyên Minh Trì bật cười: "Dù sao anh cũng biết em biết lái cả tên lửa."
Nhưng lợi ích của việc đi xe đạp quả thật rất nhiều. Quay về anh phải đề xuất với bộ phận tài vụ của Vân Thượng Chi Đỉnh mới được, kiến nghị mọi người sau này ra ngoài đều đi xe đạp.
"Ngũ sư huynh, bất ngờ gì vậy?" Tư Phù Khuynh ló đầu ra như mèo con: "Anh phát hiện ra mỏ vàng à?"
"Tiểu Cửu, bốn năm không gặp, em đúng là chui hẳn vào mắt tiền rồi." Nguyên Minh Trì vô cùng buồn cười: "Anh đã đem người cướp khí vận của em tới đây rồi. Em qua nhìn thử xem có phải cô ta không."
Lúc này Tư Phù Khuynh mới nhìn thấy dưới gốc cây phía sau Nguyên Minh Trì còn có một người đang hôn mê.
Đây là lần đầu tiên cô gặp Quý Thanh Vi ngoài đời.
Chỉ mới nhìn một cái, cô đã lập tức sinh ra cảm giác bài xích từ tận sâu trong bản năng, còn mãnh liệt hơn cả phản ứng khi trước nhìn thấy thi thể ông cụ Tả.
"Là cô ta." Tư Phù Khuynh gật đầu: "Anh làm sao đưa cô ta ra được vậy?"
Nguyên Minh Trì hờ hững đáp: "Bát Kỳ mang tới."
Con đại xà Bát Kỳ ở hình dạng mini vui vẻ lắc lư cái đuôi.
Tư Phù Khuynh cảm thán một tiếng: "Lợi hại thật."
Tiểu Bạch lập tức không vui, giơ móng vuốt muốn đánh Bát Kỳ đại xà. Đáng tiếc Bát Kỳ chỉ là thức thần, móng vuốt của nó trực tiếp vồ vào khoảng không. Tiểu Bạch tức đến ngao ngao kêu loạn.
"Khí vận của em chỉ có thể do chính em thu lại. Tuy anh không giúp được chuyện đó, nhưng những việc khác thì vẫn có thể." Thần sắc Nguyên Minh Trì nhàn nhạt: "Khôi phục lại dung mạo ban đầu của cô ta đi. Nhìn gương mặt này là anh thấy chướng mắt."
Tám cái đầu của Bát Kỳ đại xà lập tức điên cuồng gật đầu tỏ vẻ tán thành.
Tiểu Bạch trợn trắng mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=472]

Đúng là đồ chân chó nịnh nọt.
"Ngũ sư huynh, anh ra tay với cô ta... sẽ không ảnh hưởng gì tới anh chứ?" Tư Phù Khuynh nhíu mày: "Em không muốn kéo anh vào."
Nguyên Minh Trì nhướng mày: "Tiểu Cửu, quả nhiên em chỉ biết đánh nhau. Cô ta dùng khí vận của em, anh là sư huynh của em, thay em báo thù vốn là thuận theo thiên ý, còn có thể tích công đức."
"Vậy thì tốt." Tư Phù Khuynh thở phào nhẹ nhõm: "Em thì không sao, nhưng mọi người không thể xảy ra chuyện."
Thần sắc Nguyên Minh Trì khựng lại một chút, sâu xa nhìn cô một cái rồi khẽ thở dài: "Bát Kỳ, làm việc đi."
Bát Kỳ đại xà quẫy đuôi về phía Tiểu Bạch, sau đó bay về phía Quý Thanh Vi. Quý Thanh Vi nằm trên mặt đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn đến xé lòng.
Nguyên Minh Trì lạnh nhạt đứng nhìn, không hề có chút thương xót nào.
Cho đến khi dung mạo của Quý Thanh Vi bắt đầu xuất hiện biến hóa nhỏ, anh mới lần nữa lên tiếng: "Bát Kỳ, ném cô ta về đi, đừng để chướng mắt chúng ta."
Bát Kỳ đại xà lập tức cuốn lấy Quý Thanh Vi rời đi, mười phút sau mới quay lại.
Nguyên Minh Trì nhắm mắt, ngón tay liên tục biến hóa thủ quyết, trên người dao động lực lượng âm dương ngũ hành.
Đột nhiên, anh mạnh mẽ mở bừng mắt, hừ khẽ một tiếng, dòng máu đỏ tươi tràn xuống từ khóe môi.
"Ngũ sư huynh!"
Ánh mắt Tư Phù Khuynh lập tức thay đổi, nhanh chóng lấy ra một viên thuốc: "Mau uống đi."
Nguyên Minh Trì nuốt thuốc xuống, thần sắc vô cùng nghiêm trọng, giọng nói trầm hẳn đi: "Người này quả nhiên thủ đoạn thông thiên, ngay cả anh cũng không thể truy tra được hắn!"
Nghe vậy, thần sắc Tư Phù Khuynh cũng lạnh xuống vài phần: "Ngay cả anh cũng không tra được, chẳng lẽ thực lực của hắn còn cao hơn cả đại sư huynh và sư phụ?"
Trong tất cả các loại âm dương thuật, Nguyên Minh Trì giỏi nhất chính là truy tung thuật. Ngay cả đại sư huynh và sư phụ trước kia cũng từng bị anh truy ra tung tích.
"Chưa chắc." Nguyên Minh Trì lắc đầu: "Cũng có thể là ở một nơi nào đó ngăn cách được thuật truy tra của anh."
Anh lấy ra ba tấm phù giấy: "Tiểu sư muội, giữ kỹ những lá phù này. Nếu em gặp nguy hiểm, cho dù anh đang ở Tự Do Châu cũng có thể cảm nhận được."
Tư Phù Khuynh cất phù giấy vào túi thơm mang theo bên người: "Cảm ơn ngũ sư huynh."
"Khách sáo với sư huynh cái gì." Giọng Nguyên Minh Trì dịu dàng: "Tam sư tỷ là người tiến hóa cấp S, có chị ấy ở bên cạnh em, anh cũng yên tâm hơn. Sau khi anh trở về Tự Do Châu, sẽ đi trước mở đường cho em."
Anh muốn quang minh chính đại, oanh oanh liệt liệt đón Tư Phù Khuynh trở lại Tự Do Châu. Không ai có thể thay thế vị trí của cô.
Đột nhiên Tư Phù Khuynh hỏi: "Ngũ sư huynh, anh có hứng thú với Thần Dụ không?"
Nguyên Minh Trì: "?"
"Là thế này, bạn em mới bắt đầu chơi Thần Dụ, còn chưa biết chơi lắm." Vẻ mặt Tư Phù Khuynh cực kỳ nghiêm túc: "Anh giúp em dẫn cô ấy được không?"
"Bạn nào?" Nguyên Minh Trì nhướng mày: "Tiểu sư muội, bạn của em đúng là nhiều thật đấy. Đến cả đại tiểu thư nhà Kuchiki cũng tự mình tới tìm em một chuyến, anh còn thấy ghen tị rồi."
"Đúng đúng, chính là cô ấy." Tư Phù Khuynh chắp hai tay: "Hiện tại thực lực em chưa khôi phục, cô ấy cứ muốn tìm em đánh nhau. Sư huynh tốt bụng như vậy, thay em lên đi."
Nguyên Minh Trì còn chưa mở miệng, Bát Kỳ đại xà đã thay anh gật đầu trước rồi.
"Vậy quyết định vui vẻ thế nhé." Tư Phù Khuynh sung sướng đạt thành nhận thức chung với Bát Kỳ đại xà: "Đến lúc đó em sẽ cho hai người ít trang bị, thiếu thì cứ hỏi em."
Nguyên Minh Trì nhàn nhạt liếc Bát Kỳ đại xà một cái, Bát Kỳ lập tức ngoan ngoãn ngay.
Anh đau đầu day day mi tâm: "Nếu là thỉnh cầu của Tiểu Cửu em, anh sao có thể không đồng ý."
"Em biết ngay ngũ sư huynh đối với em tốt nhất mà." Tư Phù Khuynh chớp chớp mắt: "Anh xem, sau này anh cũng có thêm một đối thủ để luyện tập, một công đôi việc."
Nụ cười của Nguyên Minh Trì đầy bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn chiều theo cô: "Được được được, anh cùng em về An Thành một chuyến rồi mới quay lại Tự Do Châu."
...
Cùng lúc đó, nhà họ Quý.
Quý Thanh Vi đột nhiên mất tích, khiến Quý phu nhân gần như phát điên. Quản gia dẫn theo đám người hầu lục tung toàn bộ biệt thự nhà họ Quý nhưng vẫn không tìm thấy người.
Rõ ràng trước đó Quý Thanh Vi vẫn đang yên ổn ở trong phòng ngủ, không thể tự nhiên biến mất được.
Quý phu nhân chỉ cảm thấy chuyện này vô cùng tà môn.
Đúng lúc bà ta chuẩn bị báo cảnh sát, nữ hầu thân cận của Quý Thanh Vi đột nhiên chạy ra ngoài, vui mừng nói: "Phu nhân, nhị tiểu thư đang ở trong phòng ngủ, không đi đâu cả!"
Quý phu nhân sững người, lập tức vội vàng đi vào phòng ngủ. Quả nhiên Quý Thanh Vi vẫn đang nằm yên trên giường.
Bà ta bước tới gọi cô ta dậy: "Thanh Vi, con đi đâu vậy? Tuy cơ thể con đã khỏe hơn nhiều rồi, nhưng cũng đừng chạy lung tung nữa."
Quý Thanh Vi mím môi, vẻ mặt mờ mịt: "Con vẫn luôn nằm ngủ trên giường mà, có đi đâu đâu."
Quý phu nhân còn chưa kịp hỏi tiếp, ánh mắt bỗng khựng lại, kinh ngạc lên tiếng: "Thanh Vi, mặt của con..."
"Mặt con làm sao cơ?" Quý Thanh Vi khó hiểu quay đầu nhìn vào gương, ngay giây tiếp theo lập tức phát ra tiếng thét chói tai: "Mặt của con bị làm sao vậy?!"
Đây không phải gương mặt của cô ta!
Không phải!
Rõ ràng trên mặt chẳng có dấu vết động dao kéo gì, nhưng lại hoàn toàn khác trước. Không đến mức hủy dung, nhưng lại càng giống Quý phu nhân và Quý Long Đài hơn. Những ưu điểm vốn có trên ngũ quan dường như chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.
Quý Thanh Vi vô cùng hoảng sợ. Mấy ngày nay cô ta rõ ràng không còn hộc máu nữa, vậy mà ngay cả dung mạo cũng bắt đầu thay đổi?
Nếu cứ tiếp tục như vậy... chẳng phải ngay cả mạng cô ta cũng sẽ mất sao?!
Rốt cuộc bao giờ cha nuôi mới tới cứu cô ta?
Nhưng hiện tại cô ta chỉ có thể ngồi chờ chết, trơ mắt nhìn Tư Phù Khuynh lấy lại khí vận của mình.
Sắc mặt Quý Thanh Vi trắng bệch, giọng nói run rẩy: "Mẹ... có lẽ con quá mệt rồi. Mẹ để con nghỉ ngơi một chút được không?"
Nghe vậy, toàn bộ nghi vấn đang muốn hỏi của Quý phu nhân đều bị nuốt ngược trở vào, thay vào đó là sự lo lắng: "Được được, vậy con nghỉ ngơi cho tốt. Có chuyện gì thì gọi mẹ."
Bà ta ra ngoài nhưng lòng dạ vẫn bất an, lập tức chạy tới chùa Quang Hoa.
Hòa thượng vừa mới nhận được một khoản tiền công đức lớn, lúc này đang cho người tu sửa chính điện.
"Đại sư!" Quý phu nhân vội vàng tiến lên: "Đại sư, cơ thể con gái tôi xảy ra vấn đề rồi, xin đại sư tới tận nơi xem giúp."
Khuôn mặt của Quý Thanh Vi nói không rõ rốt cuộc thay đổi ở đâu. Nhưng cố tình lại không còn đẹp như trước nữa, thậm chí còn không bằng cả Quý Thanh Dao.
Trong lòng Quý phu nhân giống như bị cắm một cây gai.
Hòa thượng xoay người lại, ánh mắt nhàn nhạt: "Bà vẫn còn chưa biết gì sao?"
Quý phu nhân sửng sốt: "Tôi... nên biết chuyện gì?"
------Ngoài lề------
Phong cách của sư môn Khuynh Khuynh: Tôi đi xử bọn chúng!

Bình Luận

0 Thảo luận