Cho dù có xảy ra sự kiện khẩn cấp lớn đến mức nào, khiến đặc công và điều tra viên của tổng bộ phải ra mặt, phân bộ cũng sẽ nhận được tin tức trước để phối hợp với người của tổng bộ.
Nhưng lần này bọn họ lại không nhận được bất kỳ thông báo nào.
Lẽ nào đã xảy ra chuyện động trời gì sao?
Thần sắc Tô Mộc trở nên nghiêm túc.
Hiển nhiên Phong Chiêu Ý cũng nghĩ tới điểm này, trong lòng cô ta bỗng dâng lên cảm giác bất an khó hiểu.
"Đều ở đây cả à." Roland nhìn thấy bọn họ thì gật đầu: "Như vậy tôi cũng không cần vào trong nữa, dọa học sinh thì không tốt."
Đây là câu mà trưởng quan Margaret thường nói.
Có lúc anh ta được phân làm việc dưới quyền cô, cô thường bảo anh ta đeo khẩu trang vào, đừng để bộ râu quai nón dọa dân thường.
Nói rằng bọn họ là điều tra viên mang hình tượng chính diện, tuyệt đối không thể bị hiểu lầm thành thổ phỉ. Nhưng Roland rất thích bộ râu xồm xoàm của mình, mùa đông còn có thể dùng để sưởi tay.
Tô Mộc lập tức nghiêm mặt: "Xin trưởng quan cứ phân phó, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chờ lệnh."
Roland châm một điếu thuốc, ra hiệu cho hai người đi theo mình ra phía sau xe.
Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, trước cổng trường không có nhiều người.
Phong Chiêu Ý lúc này mới cung kính lên tiếng: "Không biết ngài Roland đột nhiên tới Đại Hạ là vì chuyện quan trọng gì?"
Roland dừng bước, quay đầu lại, đôi mắt sắc bén như chim ưng từ trên xuống dưới đánh giá Phong Chiêu Ý.
Ánh mắt anh ta mang tính công kích cực mạnh, khiến Phong Chiêu Ý có cảm giác như bị dã thú nhìn chằm chằm, sợ hãi tới mức máu huyết như chảy ngược.
Cô ta gần như không chịu nổi, hai chân đều run lên. Khí thế áp người quả thật không chỉ là miêu tả trên giấy.
Đủ ba phút sau, Roland mới thu hồi ánh mắt.
Toàn thân Phong Chiêu Ý đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, cô ta phải dựa vào thân cây mới không ngã xuống.
Cũng chính lúc này, cô ta đột nhiên nhận ra khoảng cách giữa mình và người của tổng bộ lớn tới mức nào, gần như là một vực sâu không thể vượt qua.
Phó bộ trưởng đã đáng sợ như vậy rồi, vậy bộ trưởng và thủ lĩnh sẽ ở cấp độ khiến người ta không dám ngước nhìn tới mức nào?
"Có biết chuyện huấn luyện quân sự đã bị trưởng quan bên Zero khiếu nại lên tôi không?" Roland ngậm điếu thuốc, liếc xéo Phong Chiêu Ý: "D784, mặt mũi của cô lớn thật đấy."
Thủ lĩnh cùng hai vị bộ trưởng đều không quản việc, khiến anh ta kẹt giữa T18 và Zero, một mình gánh cơn giận từ phía Zero, đúng là đáng hận.
Nhưng Roland cũng có thể hiểu được, dù sao thủ lĩnh của Zero cũng chưa xuất hiện, T18 không thể làm rùm beng quá mức.
Sắc mặt Phong Chiêu Ý hơi đổi, bật thốt lên: "Trưởng quan, tôi..."
D784 là mã số của cô ta trong T18. Roland đương nhiên không thể nhớ tên của một điều tra viên cấp ba thuộc phân bộ.
"Không cần gọi trưởng quan nữa." Roland nhún vai: "Không phải cô muốn biết vì sao tôi đặc biệt tới Đại Hạ một chuyến sao?"
Anh ta nở nụ cười: "Phong tiểu thư, tôi chính thức thông báo với cô, chúc mừng, cô bị T18 sa thải rồi."
"Ong" một tiếng, đầu óc Phong Chiêu Ý trống rỗng. Lần này hai chân cô ta cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa, "bịch" một tiếng ngã ngồi xuống đất.
Cô ta thế nào cũng không ngờ chỉ vì đem chút ân oán cá nhân xen vào công việc mà lại dẫn tới hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Phong Chiêu Ý chưa từng nghĩ mình sẽ bị T18 khai trừ, càng không ngờ T18 lại bị Zero ép tới mức này. Điều khiến cô ta đau đớn như kiến cắn nhất chính là người đàn ông khiến cô ta vừa gặp đã rung động kia lại thiên vị Tư Phù Khuynh đến như thế.
Tại sao nhất định phải ép tới mức cô ta bị đuổi việc?
Bị T18 khai trừ đồng nghĩa với việc rất nhiều công ty khác cũng sẽ không nhận cô ta nữa!
T18 thật sự được xem là biên chế ổn định, cho dù nằm yên mặc kệ đời cũng có thể làm tới già.
Người bị khai trừ cực kỳ hiếm hoi, mà một khi đã bị đuổi thì chắc chắn là phạm sai lầm cực lớn.
Phong Chiêu Ý cuối cùng cũng hoảng rồi, cô ta bắt đầu cầu xin: "Trưởng quan! Trưởng quan tôi biết sai rồi, tôi không nên hành động theo cảm tính, tôi sẽ đi xin lỗi cô ta! Trưởng quan đừng khai trừ tôi."
Roland hoàn toàn không dao động.
Đây cũng là lần đầu tiên Tô Mộc thấy một người kiêu ngạo như Phong Chiêu Ý cúi đầu, anh ta có chút không đành lòng: "Ngài Roland, cô ấy..."
Roland trực tiếp cắt ngang: "Nói thêm nữa thì cậu cũng không cần làm nữa."
Tô Mộc lập tức im miệng.
"Xóa hồ sơ rồi?" Roland hỏi trợ lý bên cạnh.
"Đã xóa sạch." Trợ lý đáp: "Thẻ thông hành và các thông tin thân phận khác cũng đều vô hiệu rồi."
Roland gật đầu.
Với cấp bậc của Phong Chiêu Ý, cô ta cũng không đủ tư cách tiếp xúc cơ mật trọng yếu, ngay cả Tự Do Châu còn chưa từng tới, tự nhiên không cần anh ta phải tới Học viện Vĩnh Hằng mượn người tiến hóa để xóa ký ức liên quan tới T18 của cô ta.
Phong Chiêu Ý vẫn ngồi bệt dưới đất, mất hồn mất vía, cơ thể không ngừng run rẩy, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Đây là lần thứ hai Roland tới Đại Hạ, anh ta vẫn nhớ mãi không quên lẩu nơi này, vì thế vỗ vai Tô Mộc: "Ở đâu có lẩu ngon?"
Tô Mộc: "..."
Không phải người của tổng bộ T18 đều là một đám điên sao?
Sao còn có sở thích ăn lẩu nữa?
Nhưng mệnh lệnh của cấp trên vẫn phải phục tùng, thế là Tô Mộc đưa Roland tới một quán lẩu cay trên phố đi bộ, trơ mắt nhìn anh ta gọi mười đĩa thịt cừu nhúng, còn cùng người bàn bên cạnh chơi oẳn tù tì uống rượu.
Tô Mộc lần nữa: "..."
Đúng là cực kỳ có cá tính.
...
Bên này, Phượng Tam nhận được điện thoại của Roland, cố nhịn nghe anh ta nấc mấy tiếng đầy mùi rượu rồi mới đưa điện thoại cho Úc Tịch Hành.
"Thưa ngài, người gây chuyện chúng tôi đã khai trừ rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=557]
Roland ho khan mấy tiếng: "Tiếp theo cô ta ra sao cũng không còn liên quan tới T18 nữa."
Úc Tịch Hành nhàn nhạt đáp một chữ: "Được."
Roland thở phào nhẹ nhõm: "Nếu không còn chuyện gì nữa thì xin phép tạm biệt."
Kết thúc cuộc gọi, anh ta lập tức gọi cho Nguyệt Kiến để than khổ.
Tư Phù Khuynh ở ngay bên cạnh, cô nhướng mày, làm khẩu hình miệng: "Roland?"
"Ừm." Nguyệt Kiến đáp: "Sao anh nhớ Margaret thế?"
Roland than thở: "Trưởng quan Margaret sức chiến đấu mạnh quá mà! Có cô ấy chắn phía trước, chúng tôi đối mặt với Zero hoàn toàn không hề rén."
Nói tới đây, anh ta còn hạ thấp giọng: "Trưởng quan, trưởng quan Margaret chính là máy chiến đấu hình người đó!"
Nguyệt Kiến trầm mặc.
Tư Phù Khuynh giống cô, ban đầu đều bị lão nhị kéo đi làm việc, ở trong T18 tới lui không bóng không hình, cũng chẳng có mật danh gì.
Margaret là một loại cocktail rất truyền thống, cực kỳ phổ biến, nồng độ khoảng từ 37 tới 45 độ. Nguyệt Kiến lúc đi bar cũng thường uống, cô thích nước cốt chanh bên trong.
Sở dĩ Tư Phù Khuynh bị Roland và những người khác nơm nớp lo sợ gọi là "Margaret", là vì bọn họ từng tận mắt nhìn thấy sau khi Tư Phù Khuynh uống một ly Margarita, một mình cô đánh gục cả một đoàn lính đánh thuê người tiến hóa.
Cực kỳ hung tàn.
Cuối cùng cô còn trực tiếp bẻ gãy vài món vũ khí hợp kim, khiến toàn bộ T18 chấn động suốt một vạn năm.
Loại hợp kim đó ngay cả đạn cũng không xuyên thủng nổi, vậy mà thời kỳ đỉnh cao của Tư Phù Khuynh lại có thể hủy nó dễ dàng như thế.
Một trận thành danh.
Từ đó về sau, Roland và những người khác đều ngoan hẳn, không dám để bất cứ thứ gì liên quan tới rượu xuất hiện ở bất kỳ góc nào của T18 nữa.
T18 thậm chí còn lập ra quy định nghiêm khắc, ai dám mang đồ uống có cồn vào T18, cho dù chỉ là rượu nấu ăn cũng không được, sẽ bị toàn bộ mọi người trừng phạt nghiêm khắc nhất.
Tư Phù Khuynh thuộc kiểu người uống xong là quên sạch chiến tích huy hoàng mình từng làm, sau đó còn rất khó hiểu vì sao Roland vừa nhìn thấy cô đã muốn quỳ xuống, thậm chí còn quan tâm hỏi anh ta có phải bị bệnh nhũn xương không, có cần cô chữa giúp không.
"Cô ấy bận lắm." Nguyệt Kiến ngáp một cái: "Nhưng nếu anh không chịu nổi cơn giận của Zero, vậy trước khi về Tự Do Châu, trưởng quan cho phép anh nịnh nọt một chút, bảo vệ bọn họ cho tốt."
Cô chỉ có thể nhắc tới đây thôi. Nhưng Úc Tịch Hành thật sự rất bảo vệ Tư Phù Khuynh, cô rất hài lòng.
Mắt Roland lập tức sáng lên.
Quá tuyệt.
Đúng là ý kiến hay.
Roland rất nhanh đã tra được ngày kia Úc Tịch Hành sẽ cùng Tư Phù Khuynh tới Tây đại lục, đưa Úc Đường tới Học viện Vĩnh Hằng nhập học.
Anh ta quyết định hộ tống bọn họ một đoạn. Tâm trạng cực kỳ tốt, anh ta lại gọi thêm mười đĩa thịt cừu nhúng.
Bên cạnh, Tô Mộc nhận được điện thoại của Phong Chiêu Ý. Anh ta trầm mặc rất lâu rồi vẫn bắt máy: "Chiêu Ý?"
"Tô Mộc, anh giúp tôi đi." Hơi thở Phong Chiêu Ý hỗn loạn, nói năng không thành câu: "Tôi không thể rời khỏi T18, không thể!"
Tô Mộc lắc đầu: "Tôi đã sớm nhắc nhở cô rồi, tiếc là cô lại không biết dừng tổn thất đúng lúc."
Điện thoại bị cúp thẳng.
Tai Phong Chiêu Ý lại ong lên một trận, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.
Rất lâu sau, cô ta mới ngẩng đầu lên, khóe mắt đỏ rực.
Cô ta vẫn còn nhà họ Phong!
Cô ta còn rất nhiều át chủ bài.
Phong Chiêu Ý bấm mạnh đầu ngón tay vào lòng bàn tay, lạnh mặt đặt vé máy bay trở về Nam Châu.
...
Ngày thứ ba, Roland thành công dẫn theo vài tâm phúc lên máy bay.
Sau mấy tháng đấu trí căng cực với Nguyệt Kiến, Hoắc Yến Hành cũng có chút thiện cảm với T18. Anh nhìn Roland, nhíu mày.
Từ khi nào người của T18 lại nịnh nọt như vậy?
Roland hoàn toàn không biết hai vị trưởng quan nhà mình đang ở ngay trước mặt, càng không rõ người đối diện chính là thủ lĩnh Zero khiến cả Đàm Kinh Mặc cũng phải kiêng dè.
Trong đám người này, anh ta chỉ từng tiếp xúc với Hoắc Yến Hành vài lần.
"Anh em Hoắc, mấy năm không gặp anh lại đẹp trai hơn nhiều đấy." Roland bắt chuyện: "Lập gia đình chưa?"
Hoắc Yến Hành: "...Cút."
Có thể có chút EQ được không hả!
Roland chẳng hiểu gì, ôm bộ râu của mình đứng sang một bên.
Máy bay nhanh chóng hạ cánh. Một đoàn người xuống máy bay, rời khỏi sân bay.
So với Đại Hạ, nơi này hỗn loạn hơn nhiều, đủ loại thành phần lẫn lộn, yếu tố bất ổn rất nhiều, trên đường còn có người cầm súng công khai.
Roland lập tức cảnh giác, cả đường bảo vệ Tư Phù Khuynh. Anh ta biết đây chính là nguyên nhân Zero nổi giận với mình, nhất định phải bảo vệ cho tốt.
Ngoài Roland và vài tâm phúc ra, những người còn lại như Tư Phù Khuynh đều là gương mặt phương Đông, hơn nữa phong cách ăn mặc còn cực kỳ quý khí, rất nhanh đã thu hút ánh nhìn của không ít kẻ có ý đồ xấu.
Cuối cùng cũng có người không nhịn được nữa, bước lên chắn trước mặt Tư Phù Khuynh: "Hey, cô--"
"Bốp!"
Tư Phù Khuynh hoàn toàn không cho hắn cơ hội nói hết câu, trực tiếp một cú thúc khuỷu tay cộng thêm một quyền cực nhanh, đè hắn xuống đất.
Những kẻ đang có ý đồ bất chính xung quanh lập tức lùi mạnh về sau một bước.
Úc Đường mặt đầy sùng bái: "Khuynh Khuynh, chị lợi hại quá, dạy em với."
Tư Phù Khuynh làm động tác OK: "Không thành vấn đề."
Roland nhìn chằm chằm cú đấm của Tư Phù Khuynh, khựng lại vài giây, đột nhiên cảm thấy có chút quen thuộc, quay sang nói với tâm phúc bên cạnh: "Cậu xem cách cô ấy đánh người có phải đã học được chân truyền của trưởng quan Margaret không?"
------
Ngoài lề:
Rốt cuộc là đại sư huynh cướp chạy trước hay nhị sư huynh mắt lửa ngươi vàng đây~~
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận