Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 80: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (32)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:50:26
Trong nhà của Phí Trực có bốn gian phòng, Vương Thành và Vương Thúy Nga mỗi người một gian, còn một gian dùng làm bếp, nên Thư Yểu chỉ có thể ở trong phòng của anh.
Buổi chiều anh ra trấn một chuyến, lúc quay về thì trời đã gần tối.
Anh mua một chiếc chăn mới và một bộ ga giường màu hồng.
Còn về bàn chải đánh răng các thứ thì Thư Yểu mang từ ký túc xá đến rồi, không cần mua.
Trong góc phòng kéo dài về phía bên trong có một mảnh nền xi măng, hơi nghiêng xuống dùng để thoát nước.
Phí Trực giải thích: "Chỗ đó là để tắm, lát nữa anh sẽ treo một tấm rèm."
Bình thường trong phòng chỉ có một mình anh, cũng chẳng ai nhàm chán đến mức rình trộm, nên anh chẳng để ý mấy chuyện này.
Nhưng từ khi Giang Thư Yểu đến, anh luôn cảm thấy căn phòng này quá đơn sơ, nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt.
Phí Trực vừa nói vừa làm, đang trải thảm xuống đất.
Thư Yểu nghi hoặc hỏi: "Anh đang làm gì thế?"
Tên này chẳng lẽ định ngủ riêng với cô sao?
Quả nhiên, Phí Trực không nhận ra giọng điệu cô có vấn đề, trầm giọng giải thích: "Em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất."
"Không được!"
Gương mặt Thư Yểu hiện rõ vẻ không vui, cô ném gối lên giường, cơn bực bội lập tức bốc lên.
"Em nói rồi em muốn ngủ cùng anh, anh trải giường dưới đất là sao hả?"
Phí Trực khựng lại hai giây, không thể tin nổi ngẩng đầu.
"Ngủ cùng anh? Không được."
Anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.
Đối với Phí Trực mà nói, ở chung một phòng với Thư Yểu đã là một thử thách lớn rồi, chứ đừng nói là nằm cùng một giường.
Anh sẽ phát điên mất, bị nghẹt thở mà phát điên.
Thư Yểu mặc kệ anh có đồng ý hay không, bước nhanh tới hất tấm thảm trên sàn lên.
"Em cứ muốn ngủ với anh, em ngủ một mình thì sợ lắm."
Nói dối mà mắt không thèm chớp, nhưng Phí Trực lại tin sái cổ.
"Vậy tối anh không ngủ, thức trông cho em."
"Nhưng mà em phải ôm người ngủ thì mới ngủ được."
Phí Trực nheo mắt, hơi nghi hoặc hỏi: "Thế trước kia em ở ký túc xá thì ngủ kiểu gì?"
Chẳng lẽ ôm mấy cô nữ trí thức khác ngủ chắc?
Hơn nữa mấy tháng quen biết, anh chưa từng thấy cô thân thiết với cô nữ trí thức nào cả.
Tính cô mềm mỏng, không thích tranh cãi, những người khác lại thích cô lập và nhắm vào cô.
Phí Trực lo cô quay về ký túc xá sẽ bị người ta lấy chuyện của Vương Thành ra để sỉ nhục.
Mà bản thân anh thì không thể lúc nào cũng bảo vệ cô, nên mới đồng ý để cô về ở chung.
Nhưng ngủ chung giường thì tuyệt đối không được.
Thật ra Phí Trực đã hiểu lầm, trong mắt anh Thư Yểu tính tình ngoan ngoãn, chẳng có bao nhiêu tính khí, nếu nói ra thì chỉ là hơi điệu đà thôi.
Điệu đà thì đã sao, cô vốn xuất thân sung túc, điệu đà là chuyện bình thường.
Nhưng trong mắt người khác, cô thì viết đơn kiện, lại còn đi cửa sau để được làm giáo viên ngữ văn, nhìn thôi đã thấy khó dây vào.
Thế nên rất ít người dám tiếp cận cô để gây chuyện, có người nịnh nọt đôi ba hôm rồi cũng bỏ cuộc.
Không phải bọn họ cô lập Thư Yểu, mà là ngay từ đầu, Thư Yểu chưa từng muốn tiếp xúc với ai.
Dù sao cô đến thế giới này chỉ có một mục tiêu duy nhất chính là chinh phục Phí Trực.
Thư Yểu ghét rắc rối, cũng không bao giờ tự chuốc phiền phức.
"Lúc em ở ký túc xá, mỗi tối đều phải nghĩ đến anh thì mới ngủ được."
Thư Yểu mặt không đỏ tim không loạn khi nói câu này.
Ngược lại, Phí Trực bị cô làm cho đầu óc rối loạn, trong đầu liên tục hiện ra những hình ảnh bẩn thỉu mà mình từng làm vào buổi tối, ánh mắt nhìn Thư Yểu cũng nóng lên.
"Anh đi đun nước nóng cho em tắm."
Đôi tai đỏ bừng, anh gượng gạo chuyển chủ đề, không chờ cô trả lời đã quay đầu bỏ ra ngoài.
Thư Yểu tức đến mức đá văng cái thảm dưới chân.
Cô không đẹp chắc?
Cô chủ động đến mức này rồi mà Phí Trực vẫn không động lòng.
Đúng là sỉ nhục cô!
Thư Yểu cắn môi, đột nhiên nhìn thấy chiếc vali Phí Trực đẩy vào.
Cô nhớ lúc thu dọn hành lý đã tiện tay nhét vào một chiếc váy ngủ gần như chẳng có chút vải nào.
Chiếc váy này là cha nguyên chủ mang từ nước ngoài về.
Nghe nói con gái bên đó đều mặc kiểu này, ông ấy thấy đẹp nên mua cho nguyên chủ một chiếc.
Quá tiện cho Thư Yểu.
Nửa tiếng sau, Phí Trực xách hai xô nước nóng lớn bước vào.
Thấy cô đang bám vào cửa sổ, anh hỏi: "Em đang nhìn gì thế?"
Thư Yểu chỉ vào cửa sổ: "Ở đây có một cái lỗ."
Phí Trực liếc mắt nhìn.
Cửa sổ gỗ cũ kỹ, tờ giấy chắn gió ở giữa rách nát, có lỗ cũng chẳng lạ.
Nhưng lạ ở chỗ cái lỗ này tròn quá, như bị người dùng ngón tay chọc vào.
Trong đầu anh lập tức nghĩ tới Vương Thành, tim nặng trĩu xuống.
"Không sao, em tắm trước đi, để anh vá lại."
Chỗ tắm được che bằng một tấm ga giường cũ thay cho rèm, Phí Trực lại đi lấy vài mảnh vải vụn với đinh, chuẩn bị gia cố cửa sổ.
Thư Yểu cầm quần áo, vén rèm bước vào trong.
Bên trong rất nhanh vang lên tiếng nước tí tách.
Ánh mắt Phí Trực tối lại cầm búa vá chỗ hở.
Sau lưng là tiếng nước chảy liên tục, Phí Trực cố gắng phớt lờ, mặt không cảm xúc tiếp tục vá cửa.
"Phí Trực..."
Giọng nói mềm mại của người con gái vang lên.
Phí Trực khựng lại, giọng khàn khàn, hơi khô nức: "Sao thế?"
Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng Thư Yểu ngượng ngùng khó nói nên lời.
"Cái... cái... ừm... của em ở trên giường anh, em quên lấy rồi."
Phí Trực cau mày, nhắc lại đầy nghi hoặc: "Ừm?"
Anh nghiêng đầu nhìn lên giường, một chiếc quần l/ó/t màu hồng đang nằm đó, gần như hòa lẫn với màu ga giường hồng phấn.
Phí Trực im lặng.
Thư Yểu đợi một lúc, không nghe động tĩnh gì bên ngoài, sốt ruột nói: "Quần l/ó/t ấy."
Phí Trực bước tới giường, nhặt chiếc quần l/ó/t lên.
Vải mềm mại, nhẹ bẫng chỉ to bằng lòng bàn tay anh.
Màu hồng phấn sạch sẽ nổi bật trên bàn tay thô ráp rám nắng, đối lập đến chói mắt.
Sao có thể nhỏ thế này, mặc vào có bị siết không nhỉ?
Phí Trực không nhịn được nghĩ.
Soạt!
Rèm bị người kéo hé ra một chút, hương xà phòng thoang thoảng ùa ra.
Phí Trực quay lưng về phía Thư Yểu, tay vẫn cầm chiếc quần l/ó/t màu hồng.
"Cảm ơn."
Thư Yểu nhận lấy, kéo rèm lại.
Nhưng đầu óc Phí Trực đã hoàn toàn hỗn loạn.
Dù chẳng thấy gì, nhưng anh cảm nhận được hơi nước và nhiệt khí.
Giang Thư Yểu đang tắm trong phòng anh.
Vừa lóe lên ý nghĩ đó, hơi thở anh lập tức trở nên nặng nề.
Thư Yểu thay xong váy ngủ thì lập tức hối hận.
Hở quá.
Vạt váy chỉ vừa vặn che đến đùi, phần ngực khoét sâu gần như trong suốt, làn da trắng nõn phơi bày ra trước mắt, chỉ có chút ren mỏng manh che lại.
Vòng eo ôm sát, lưng hở khoe trọn đường cong mềm mại đẹp đẽ, mặc vào cực kỳ khó chịu.
Không nghi ngờ gì, đây chẳng phải váy ngủ đạt chuẩn gì cả.
Cha nguyên chủ mua cái gì thế này, chắc không biết tiếng Anh nên đi nhầm cửa hàng rồi.
Thư Yểu càng nghĩ càng thấy khả năng này cao.
Dù cô là người hiện đại, đi biển cũng từng mặc bikini không ít lần.
Nhưng mặc thứ này trước mặt một người đàn ông trưởng thành toàn diện như Phí Trực, vẫn khiến cô căng thẳng.
Vải ít thì không đáng sợ, mờ mờ ảo ảo mới đáng sợ.
Thôi kệ, mặc xác.
Thư Yểu bấu vào lòng bàn tay, hít sâu một hơi rồi mạnh mẽ vén rèm.
"Em tắm xong rồi."
Nghe thấy tiếng động, Phí Trực theo phản xạ quay đầu.
!!!
Hơi thở nghẹn lại, tim treo lên tận cổ.
Trong khoảnh khắc, anh còn tưởng mình hoa mắt.
Thân hình yêu kiều của người con gái dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng trắng ngần, đầy đặn tròn trịa, vòng eo thon nhỏ đến mức như chỉ cần một tay đã có thể ôm trọn.
Phí Trực chỉ kịp lướt mắt nhìn rồi lập tức quay đầu đi.
Tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực, hơi thở rối loạn phơi bày sự bất ổn hiện tại.
"Em mặc cái gì vậy?!"
Có khác gì không mặc đâu?
Thư Yểu nghiêng đầu: "Váy ngủ mà, không đẹp à?"
Phí Trực nhắm mắt lại, giọng run run dữ dội.
"Đi thay cái khác."
Anh không chịu nổi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=80]

Bình Luận

0 Thảo luận