Cơ thể mềm mại của người phụ nữ giống như một con lươn trơn tuột, giãy giụa dưới thân anh.
Lục Tiêu Dã dùng một tay vòng lấy cổ tay cô, ép lên đỉnh đầu, lưng hơi cong lại, vẽ ra một đường cong toát lên sức mạnh.
Anh ta thở dốc nặng nề, dùng một tay tháo thắt lưng, rồi đưa tay cởi quần ngủ của Thư Yểu.
Thư Yểu hoảng loạn đá thẳng vào bụng người đàn ông.
Lực không mạnh, đá lên cũng chẳng đau, động tác hoàn toàn không có tính công kích, nhưng lại khơi dậy hết thảy bản tính thú tính trong xương cốt người đàn ông.
Anh chưa từng chạm vào phụ nữ, nhưng không có nghĩa là không biết chuyện đó phải làm như thế nào.
Thành thạo kéo tuột quần ngủ của Thư Yểu xuống, đến tận khoeo chân.
Cơ thể trắng nõn, căng tròn trong đêm yên tĩnh như một liều độc ngấm vào xương, kích thích những bản năng u tối và bạo liệt, khiến người ta chỉ muốn hủy hoại thật tàn nhẫn, để lại dấu vết trên từng tấc da thịt.
Ánh nhìn từ trên đỉnh đầu rơi xuống, chậm rãi lướt qua đôi chân trắng ngần thon thả nhưng không gầy guộc, rồi dừng lại nơi lớp vải mỏng manh nào đó.
Lục Tiêu Dã thở hổn hển nói: "Còn mặc màu hồng nữa à? Cũng khá là có tâm hồn thiếu nữ đấy."
Nói rồi, bàn tay to của anh đã không còn ngoan ngoãn nữa, đốt ngón tay móc lấy viền quần l/ó/t, kéo xuống dưới.
"Không không không! Không được!"
Thư Yểu dốc hết sức ngả người ra sau, cố gắng tránh bàn tay của Lục Tiêu Dã, hai chân cô vô lực đạp loạn trong không trung.
Cô giãy giụa dữ dội, mép quần l/ó/t siết chặt lấy tay Lục Tiêu Dã, cũng siết đến mức để lại mấy vệt đỏ chói trên làn da đùi trắng mềm của cô.
Lục Tiêu Dã mất kiên nhẫn đè cô xuống, giọng khàn khàn, trầm khô:
"Không muốn bị thương thì ngoan ngoãn một chút, xong rồi sẽ cho em ngủ."
Sao Thư Yểu có thể nghe lời được, cô lại tung một cú đá về phía ngực Lục Tiêu Dã, khéo thế nào lại đá trúng ngay vết thương của anh.
Chỉ nghe thấy thân người Lục Tiêu Dã khựng lại, bật ra một tiếng rên nặng nề.
Cú đá đó của Thư Yểu dốc toàn lực, làm nứt toác lớp m/á/u khô trên vết thương, m/á/u đỏ tươi theo khe hở tràn ra.
Dù có kiên nhẫn đến đâu cũng bị mài mòn sạch sẽ, giữa hai hàng mày của Lục Tiêu Dã giật giật, toàn thân tràn ngập tức giận.
"Được, cứng lắm."
Anh liếm nhẹ đầu răng, ánh mắt đảo một vòng khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại trên sàn nhà, nơi có chiếc thắt lưng anh vừa ném xuống.
Áp lực đè trên người Thư Yểu biến mất, Lục Tiêu Dã bước hai bước xuống giường, nhặt lấy thắt lưng và vung vẩy trong lòng bàn tay.
"Bốp! Bốp! Bốp!"
Âm thanh giòn chát của dây da bò xé toạc không khí, khiến người ta nổi da gà khắp người.
Thư Yểu sợ đến mức mặt tái nhợt, nắm chặt chăn che lấy cơ thể mình, co người trốn vào góc giường.
"Anh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=110]
anh định làm gì?"
C/h/ế/t rồi, có khi nào tên này định đánh cô thật không?
Sắc mặt Lục Tiêu Dã âm trầm, nhướng mày mà không nói gì.
Anh chậm rãi bước đến mép giường, một tay hất tung chăn lên, rồi từ bên trong nắm lấy cổ chân Thư Yểu, kéo mạnh cô về phía mình!
"A!"
Thư Yểu lại giơ chân định đá, ánh mắt Lục Tiêu Dã chợt lạnh đi, bàn tay đang cầm dây thắt lưng da bò thuận thế nắm lấy chân cô.
Cạnh thắt lưng sắc bén cọ vào khiến cổ chân đau nhói.
"Tiếp tục đá đi."
Lục Tiêu Dã nghiến răng nghiến lợi, khóe môi cong lên một đường cong tàn nhẫn.
Đầu gối anh hung hăng tách hai chân của Thư Yểu ra, xuyên qua lớp vải mỏng manh màu hồng, cảnh tượng hiện ra rõ mồn một.
"Không... không được... bình tĩnh lại đi..."
"Lục Tiêu Dã, làm vậy là phạm pháp, là tội phạm đó!"
Thư Yểu nói năng lộn xộn, còn Lục Tiêu Dã thì khi nghe thấy câu ngây thơ ấy lại bật cười.
Ánh mắt anh rời khỏi lớp vải màu hồng, chậm rãi lấy điện thoại trong túi ra, bấm số gọi cảnh sát rồi đưa qua.
"Không phải em muốn báo cảnh sát sao? Nào, tôi giúp em."
Ngạo mạn đến mức coi trời bằng vung.
Thư Yểu hiểu rõ, báo cảnh sát cũng vô ích.
Bang Utah vốn là nơi không chịu ràng buộc, hỗn loạn, tăm tối, bạo lực.
Ai ai cũng dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, ngay cả cảnh sát cũng chẳng quản nổi.
Huống hồ là Lục Tiêu Dã một kẻ điên ngông cuồng và ngạo nghễ.
Thấy Thư Yểu đứng ngây ra không động đậy, Lục Tiêu Dã "nhiệt tình" ấn nút gọi, áp điện thoại lên bên tai cô.
Tút... tút... tút--
Trong lúc chờ kết nối, mồ hôi lạnh của Thư Yểu túa ra, lòng bàn tay ướt đẫm, các đốt ngón tay hằn sâu vào da.
"Can I assist you?"
"Tôi có thể giúp gì cho bạn không?"
Điện thoại được kết nối, đầu bên kia vang lên giọng nam lười nhác, hờ hững.
Lục Tiêu Dã thân mật búng nhẹ vào vành tai Thư Yểu, ra hiệu cô nói chuyện.
Vành tai hơi đau, chỗ bị anh chạm vào nóng rực như bị lưỡi lửa liếm qua.
Thư Yểu mím môi không nói. Cô không ngu. Giờ mà nói với cảnh sát rằng mình bị bắt cóc, chẳng những vô ích mà còn có thể chọc giận Lục Tiêu Dã.
Khi đá anh thì to gan lắm, đến lúc người ta "tốt bụng" giúp báo cảnh sát lại không mở miệng.
Đúng là khó chiều.
Lục Tiêu Dã nhếch môi đầy ác ý, đưa điện thoại đến gần miệng, giọng trầm nhàn nhạt cất lên.
Giọng khàn khàn mang theo sức quyến rũ, khí chất cao quý trời sinh khiến tiếng Anh của anh nghe càng thêm êm tai.
"Hello, officer. We'd like to report a case."
"Chào ngài cảnh sát, chúng tôi muốn báo án."
"A beautiful Chinese woman claimed that she had been kidnapped and asked for help."
"Một cô gái xinh đẹp người phương Đông nói rằng cô ấy bị bắt cóc và đang cầu cứu."
Giọng điệu khinh khỉnh, chẳng hề nghiêm túc, đâu có giống báo án, mà giống đang khiêu khích hơn.
Phía cảnh sát Utah im lặng hai giây, rồi xin lỗi đáp: "Sorry, sir. There's nothing we can do."
"Xin lỗi, thưa ngài. Chúng tôi không thể làm gì được."
Ngay sau đó, âm thanh tút tút vang lên, cuộc gọi bị cúp thẳng.
Lục Tiêu Dã hờ hững ngước mắt, hoàn toàn không ngạc nhiên.
Anh liếc Thư Yểu một cái lạnh lẽo: "Cần tôi đưa em đến đồn cảnh sát để tự mình báo án không?"
Chữ "tự mình" bị anh nhấn rất mạnh, trong mắt ẩn hiện tia hứng thú.
Đồ điên...
Thư Yểu chửi thầm trong lòng, khuôn mặt lại hiện lên vẻ tuyệt vọng đáng thương.
Cô lấy hết can đảm nắm lấy vạt áo anh, đuôi mắt ửng đỏ, giọng yếu ớt: "Tôi xin anh... thả tôi ra đi. Anh muốn bao nhiêu tiền tôi cũng có thể đưa."
"Tôi bị người ta bán đến đây... tôi không tự nguyện đâu."
Cô hoảng loạn lắc đầu, giọng nghẹn lại, pha lẫn tiếng khóc rõ ràng.
Ngay cả báo cảnh sát cũng không làm gì được Lục Tiêu Dã. Giờ cô hoàn toàn không còn chút sức chống đỡ nào nữa.
Giọng Lục Tiêu Dã trầm hẳn xuống, hai tay chống bên người Thư Yểu, cúi người đè sát lại.
Áp lực nặng nề như có hình khối, đè ép khiến cô gần như không thở nổi.
"Em vẫn chưa hiểu rõ tình thế à?"
Anh nói: "Em là thứ tôi thắng được bằng bản lĩnh của mình, muốn đi là đi sao?"
"Không... tôi không phải..."
Thư Yểu rưng rưng lắc đầu. Ngay sau đó, má cô bị bóp chặt, những đốt ngón tay mạnh mẽ gần như hằn sâu vào thịt.
"Không phải cũng là phải."
Vừa dứt lời, đôi môi lạnh mỏng thô bạo áp xuống.
"Ưm!"
Đôi môi và đầu lưỡi cô bị xâm chiếm, hơi thở lạnh lẽo, u tối của người đàn ông luồn qua từng lỗ chân lông mà chảy vào khắp cơ thể.
Thư Yểu bất lực ngửa đầu, bị hôn đến mức nước mắt trào ra.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận