Thời tiết ở thôn Thạch Nhai kỳ lạ, sau tháng mười cuối cùng cũng mát mẻ.
Một trận mưa sảng khoái trút xuống, hơi nóng hoàn toàn biến mất, không nghi ngờ gì đây là khoảng thời gian dễ chịu nhất.
Thư Yểu thật sự ăn không quen cơm canh trong nhà ăn, Phí Trực liền đi cùng cô xuống trấn một chuyến.
Vẫn là chiếc xe ba bánh cũ kỹ rệu rã, Triệu Khải Minh mới đạp vài trăm mét đường núi đã kêu than sắp mệt đứt hơi, còn Phí Trực chở Thư Yểu đi mấy dặm đường, vậy mà chẳng thấy toát một giọt mồ hôi.
Lúc trời nắng gắt, anh dễ ra mồ hôi, gặp mưa áo ba lỗ cũng ướt đẫm, bây giờ thời tiết mát mẻ, anh rất ít khi để lộ bộ dạng chật vật.
Còn một nguyên nhân khác là vì tắm rửa thường xuyên hơn.
Thôn Thạch Nhai dựa núi nên chẳng thiếu nước, nhưng Vương Thúy Nga nhìn thấy anh ngày nào cũng xách nước vào phòng tắm, vẫn không nhịn được lẩm bẩm.
"Rửa ráy kỹ thế làm gì, có phải tiểu thư nhà giàu đâu."
Tất nhiên, lời này bà ta không dám nói trước mặt Phí Trực nữa.
Lần trước bị dọa đến ngất xỉu, Phí Trực chẳng buồn kéo họ về nhà, mặc kệ hai người ngất đến tận nửa đêm, mãi mới có người phát hiện ra rồi đưa đi phòng y tế.
Hậu quả của việc phơi nắng nguyên một buổi chiều chính là cả hai đều bị say nắng, trên người còn bỏng nắng diện tích lớn, nằm trên giường rên rỉ cả đêm, không ngủ nổi một chút.
Vương Thúy Nga xem như đã hiểu ra, chọc giận thằng nhóc này, nó thật sự có thể dồn người khác vào chỗ c/h/ế/t.
"Mẹ, mẹ thấy nó với đồng chí Giang bây giờ thế nào rồi, còn đang quen nhau không?"
Sau khi cơ thể hồi phục, gã luôn nhịn không được chạy qua trường học loanh quanh, mỗi lần nhìn thấy gương mặt của Giang Thư Yểu, trong lòng như có sóng dập dềnh.
Gái xinh thế này, sao lại mù mắt mà để ý đến thằng điên đó nhỉ?
Vương Thúy Nga hừ lạnh: "Ai mà biết được."
Dù sao thì cũng chẳng thành được đâu, tám phần Giang Thư Yểu chỉ đang chơi đùa thôi.
Ai mà thèm để mắt tới một tên vừa không tiền, vừa không công việc là một thằng phế vật chứ.
Bà ta quay đầu thấy con trai mình đang vò tay, ra vẻ rắp tâm tính kế, Vương Thúy Nga bực mình hỏi: "Con lại định giở trò gì nữa đây?"
Vương Thành ghé sát lại, cảnh giác nhìn về phía cửa, thấy Phí Trực chưa về mới hơi yên lòng.
"Mẹ, nếu con với đồng chí Giang mà thành đôi, mẹ nói xem, Phí Trực có tức c/h/ế/t không?"
Vương Thúy Nga ngẩng mắt, lạnh giọng: "Con không sợ bị nó đánh c/h/ế/t à?"
"Có gì mà sợ, đợi con với đồng chí Giang thành đôi rồi, ba cô ta chính là cah vợ của con, đến lúc đó trị tên Phí Trực vừa không quyền vừa không thế, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"
-
Chiếc xe ba bánh lắc lư rồi dừng vững vàng trên đường thị trấn.
Phí Trực đỡ Thư Yểu xuống xe, dù có lót áo khoác của Phí Trực dưới mông, nhưng bị xóc nảy lâu quá, mông vẫn ê ẩm không chịu nổi.
"Phí Trực, xe nhà anh đúng là lắc ghê thật."
Thư Yểu xoa mông không mấy vui vẻ mà than thở.
Cô cảm giác mình bị xóc thành mấy mảnh, chẳng ghép nổi lại nữa.
Lời vừa rơi xuống, má liền bị ai đó chọc nhẹ một cái, ấn ra một cái lúm đồng tiền sâu hoắm.
Phí Trực suy nghĩ một chút rồi nói: "Sau này mua cho em xe xịn hơn, xe chạy xăng."
Anh nghe nói nhà giàu trong thành phố toàn chạy xe xăng, vừa rộng vừa thoải mái, có thể lái cả mấy trăm dặm.
Thư Yểu khẽ nhíu mày, tỏ vẻ chẳng tin nổi lời anh.
"Anh có biết xe chạy xăng đắt đến mức nào không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=72]
Anh có trồng đất cả đời cũng chưa chắc mua nổi một cái bánh xe."
Câu này không phải chê bai hay mỉa mai, gương mặt cô bình thản nhưng lời nói thẳng thừng như đâm vào tim người ta.
Ánh mắt Phí Trực thoáng u tối mấy phần, lại nhỏ giọng: "Rồi sẽ có, những gì người khác có, em cũng sẽ có."
Chỉ cần cho anh chút thời gian.
Phí Trực âm thầm tự nhủ trong lòng.
Nhưng Thư Yểu chẳng buồn nghe, chỉ tùy tiện "ừ" cho qua.
"Đợi đến ngày đó rồi nói."
Mỗi lần đối mặt với những lời hứa vừa nghiêm túc vừa như dỗ ngọt của Phí Trực, Thư Yểu luôn giả vờ ra vẻ coi thường.
Cô không dám nghe kỹ, nghe kỹ sẽ nhớ, nhớ rồi sẽ sinh ra mong đợi.
Mà mong đợi chính là bắt đầu của rung động.
Cô chỉ là một nữ phụ ác độc đang làm nhiệm vụ, Phí Trực thuộc về Trần Tri Hạ, nữ chính định mệnh của anh.
Phí Trực thích nói mấy lời vớ vẩn khiến người ta phiền lòng, thì cứ để anh nói, nhưng cô tuyệt đối không được nghĩ nhiều, càng không được coi là thật.
Thư Yểu tự tê liệt bản thân.
Phí Trực vai rộng eo thon, khuôn mặt thì khỏi phải bàn là một "bạn giường" chất lượng cao.
Cô chẳng thiệt thòi.
Lôi vé và tiền từ túi ra, Thư Yểu dẫn Phí Trực đến cửa hàng cung tiêu xã.
Một chữ thôi "tiêu".
Một nửa số tiền này đều do Phí Trực dúi cho cô, hơn nữa còn không ít.
Thư Yểu tiêu tiền chẳng chút áy náy.
Dù sao cô là nữ phụ ác độc mê tiền, tiêu tiền của anh thì sao, sau này còn phải ngủ với người ta cơ mà.
Phí Trực nhìn cô tiêu tiền trong lòng vui vẻ.
Anh chẳng thấy xót một chút nào, chỉ sợ cô tiêu chưa đủ.
Số tiền này, Phí Trực đã âm thầm tích góp hơn một năm, bây giờ mắt không chớp mà đưa hết cho Thư Yểu.
Thư Yểu mua năm cân thịt, mười cân bột mì trắng, còn có nhiều trái cây và kẹo.
"Anh đợi em chút, em đi mua thêm ít đồ."
Trước khi lên xe, Thư Yểu nhớ ra gì đó, lại nhét thêm mấy tờ tiền vào túi.
"Em quay lại ngay."
Cô cắm tay vào túi, cúi đầu đi thẳng, cổ áo sau bị ai đó kéo lại.
Phí Trực: "Anh đi cùng em."
"Không cần."
Thư Yểu từ chối dứt khoát, xoay người cái đã biến mất tăm.
Phí Trực định nhấc chân đuổi theo, mới đi được hai bước lại dừng lại.
Cô không cho anh theo.
Thư Yểu đi đến cửa hàng bách hóa quốc doanh gần nhất, lúc bước ra túi áo đã phồng lên, căng ra thành một hình vuông rõ rệt.
Phí Trực thấy cô, mắt lập tức sáng lên, rồi nhìn xuống hai bàn tay trống không của cô.
"Sao không mua?"
Thư Yểu vẻ mặt hơi kỳ lạ, trả lời bừa: "Hết hàng rồi."
"Em muốn mua gì, mai anh tới sớm."
Thư Yểu lướt qua anh, leo lên xe ba bánh.
"Không có gì, về thôi."
Trong túi áo, thứ đó như một củ khoai lang nóng khiến Thư Yểu ngồi đứng không yên.
Cô cũng chẳng biết thứ này có dùng được hay không, ma xui quỷ khiến mà mua, lại còn khá đắt, có phần xót tiền.
Ở thế giới nhỏ này, làm chuyện đó có dính bầu không nhỉ?
Ý nghĩ vừa lóe lên, giọng hệ thống lập tức vang lên trong đầu.
[Không đâu ký chủ, cô cứ thoải mái mà làm nhé!]
Thư Yểu giật mình, lập tức bảo nó cút xa ra.
Hệ thống ngoan ngoãn im bặt.
Hai má và vành tai nóng ran như có lửa thiêu.
Thư Yểu không nhịn được mà đưa tay chạm vào, khuôn mặt trắng sứ thoáng ửng lên màu đỏ bất thường.
"Em khó chịu à?"
Phí Trực cảm thấy cô có gì đó không ổn, dừng xe ba bánh giữa đường núi xuống xe.
Anh khom người, dùng mu bàn tay đặt lên trán Thư Yểu, cảm nhận được hơi nóng bất thường chẳng hợp với tiết trời này.
Phí Trực nhíu mày, trong mắt thoáng qua chút tự trách.
"Không nên đưa em ra ngoài."
"Em không sao."
Thư Yểu thuận miệng đáp, ánh mắt lại lơ đãng, chẳng tự chủ mà rơi xuống vùng eo bụng của Phí Trực.
Cô thường thấy anh làm việc, lúc nóng nhất anh chẳng mặc áo, dưới thân chỉ mặc một chiếc quần rộng thùng thình.
Cơ bắp hơi nhô lên, đường nét săn chắc đẹp đẽ, lúc dùng sức eo bụng còn căng chặt khiến cơ bụng hiện rõ hơn.
Phí Trực có cơ V-line, khác hẳn mấy người luyện gym trong phòng tập, không đều đặn, nhưng toát lên vẻ hoang dã.
Kích cỡ cô mua có đúng không nhỉ?
Thư Yểu nhìn chằm chằm phía dưới của Phí Trực, thoáng thất thần.
Quần rộng thế này, chẳng thấy nổi hình dáng bên trong.
Sợ mua quá nhỏ, cô đặc biệt chọn size lớn nhất.
Nhưng nghĩ lại mới thấy, nhỡ quá rộng, tuột ra thì sao?
Nhận ra tầm mắt cô, Phí Trực cúi đầu nhìn theo.
Lặng im mấy giây, Phí Trực khẽ l/i/ế/m đầu răng nanh.
"Đồng chí Giang, em đúng là không biết xấu hổ mà."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận