Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 56: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (8)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:49:03
"Cánh tay rắn chắc cứng đờ, tiếng thở dốc kịch liệt vang vọng khắp cánh đồng.
Nhưng Thư Yểu dường như chẳng nhận ra sự sụp đổ của anh, ghé sát bên tai Phí Trực khẽ thì thầm: "Mặt anh đỏ quá."
Tim anh đập loạn xạ, như sắp xé toang da thịt mà nhảy ra khỏi lồng ngực, ngay cả sau tai cũng nóng bừng đến rớm m/á/u.
"Đừng... đừng nói nữa."
Anh quay mặt đi, kéo giãn khoảng cách với Thư Yểu, yết hầu bất an chuyển động, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy.
Thư Yểu lại thấy buồn cười, ôm lấy cổ anh, cố tình hỏi lại: "Nói gì? Nói mặt anh đỏ sao?"
Phí Trực mím môi, không đáp.
Anh không tin là cô không biết.
Thư Yểu cười đến run rẩy cả người.
Chọc ghẹo anh thật sự quá thú vị, đây là lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông thuần khiết đến vậy.
Nói vài câu thì đỏ mặt, nắm tay, hôn một cái, chẳng lẽ sẽ nổ tung sao?
Trong đầu Phí Trực rối tung, ngực nghẹn khó tả.
Anh bất giác nhớ đến lời Triệu Khải Minh từng nói:
"Giang Thư Yểu chưa từng chịu khổ, xuống nông thôn dạy học chỉ để tìm vui thôi, đây không phải lại giả ốm nữa sao, haiz."
"Không còn cách nào, người thì xinh đẹp, gia thế lại tốt, ai mà chẳng thích? Cô ấy mặc váy đi ngang, trai làng nhìn mà sững cả người."
"Chỉ cần cô ấy làm nũng vài câu, tỏ vẻ đáng thương, đám nam thanh niên trong đội đều như mất hồn, tranh nhau giúp cô ấy làm việc."
Triệu Khải Minh gần như ghen c/h/ế/t đi được, chỉ hận bản thân không phải phụ nữ xinh đẹp.
Khi đó Phí Trực không để tâm, nhưng lúc này lại không ngăn nổi mình suy nghĩ lung tung.
Cô đối với đám thanh niên trong đội cũng thế sao?
Tùy tiện trêu chọc họ, bị thương thì tìm họ cầu cứu?
Nếu cô làm nũng thì sẽ ra sao...
Phí Trực cảm thấy mình bị bệnh rồi.
Anh mặc kệ Thư Yểu, cả đoạn đường đều im lặng.
Đi ngang sân phơi thóc, mấy bà thím phơi thóc nhìn chằm chằm vào hai người, chẳng hề kiêng dè mà chỉ trỏ thì thầm.
Phí Trực chỉ muốn chôn đầu xuống tận cổ áo.
Thư Yểu lại chẳng mảy may để ý, uể oải nằm bò trên lưng anh, má dán chặt vào làn da nóng rực, ép đến nỗi thịt má phồng cả lên.
"Người cõng cô gái kia là ai thế, nhìn quen lắm."
"Để tôi xem nào, ơ... chẳng phải Phí Trực sao? Cõng trên lưng còn là cô gái xinh ghê."
"Hai người đang yêu nhau à?"
"Nhìn cô kia không giống người trong làng, chắc là một trong mấy thanh niên trí thức của đội chứ gì?"
Thư Yểu đến thôn Thạch Nhai đã một tháng, nhưng tổng cộng mới làm việc có hai ngày, nhiều người dân vẫn chưa từng gặp cô.
Dẫu vậy, Phí Trực vẫn cố gắng che mặt Thư Yểu, không muốn để người ngoài thấy.
Mồm miệng mấy bà thím trong làng vốn lắm chuyện, lỡ lời đồn nhảm hại danh tiếng con gái nhà người ta.
Cô vốn là gái thành phố, sau này còn phải gả vào gia đình tử tế, không thể để bị bôi nhọ.
Phòng y tế trong làng thực chất chỉ là một căn nhà thấp lè tè để trị bệnh truyền nước, thiết bị vô cùng sơ sài.
"Đến rồi."
Giọng Phí Trực khàn khàn, cẩn thận đặt cô xuống.
"Cảm ơn anh nhé, Phí Trực."
Thư Yểu ngọt ngào nói lời cảm ơn, vịn lấy cánh tay anh đứng trước phòng y tế.
Cả hai chân đều bị thương, nhất thời cô chẳng biết dồn lực vào chân nào.
Cơn đau trật mắt cá đã gần như khỏi, chỉ còn bắp chân bị cắn thì tê rát bỏng, hơi cử động liền kéo căng nhức nhối.
Thầy thuốc chân đất đang gục trên bàn ngủ gà gật, nghe động thì ngẩng đầu hỏi:
"Làm sao thế này?"
Thư Yểu bĩu môi, đáng thương nói: "Bị côn trùng cắn ạ."
Trong ruộng nhiều sâu bọ, bị cắn vốn là chuyện thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=56]

Nói khó nghe thì chỉ có mấy thanh niên trí thức thân yếu mới đến phòng y tế xin thuốc sau khi bị cắn.
Thầy thuốc chẳng lấy làm lạ, lục trong ngăn kéo ra lọ cồn i-ốt và nước muối.
"Lại đây ngồi xuống."
Phí Trực đỡ Thư Yểu ngồi lên tấm phản mỏng kêu kẽo kẹt.
Anh đứng bên cạnh chờ, ánh mắt bình thản, không chút ấm áp.
Thầy thuốc ra tay thô ráp, trực tiếp dội nước muối lên vết thương.
"Xì!"
Thư Yểu đau đến run cả người, vô thức bấu chặt lấy vạt áo Phí Trực.
Phí Trực khẽ nín thở, ánh mắt từ bắp chân Thư Yểu chậm rãi dịch sang bên.
Những ngón tay trắng mịn bấu chặt lấy áo anh, đầu ngón tay tái nhợt, run run không ngừng.
Phí Trực hơi cau mày, rốt cuộc cũng không gạt tay cô ra.
Thầy thuốc liếc thấy cảnh ấy thì khẽ cười mỉa, lắc đầu.
Giới trẻ bây giờ, yêu đương mà dính nhau đến mức này sao?
Ông đặt nước muối xuống, cầm lấy lọ cồn i-ốt.
"Ráng chịu chút, vết thương phải khử trùng."
Thư Yểu cắn chặt môi dưới, không dám lên tiếng.
Bông tăm vừa chạm vào, cô liền co rúm lại như mèo bị bỏng, kéo cả giường kêu lắc lắc.
"Đau quá..."
Nghe tiếng nấc nghẹn ngào ấy, tim Phí Trực chợt thắt lại, vội né ánh mắt đi.
I-ốt thấm vào vết thương, lập tức dấy lên từng đợt châm chích không thể bỏ qua.
Thư Yểu nghi ngờ chẳng phải i-ốt, mà là nước ớt thì đúng hơn.
Mắt ngấn lệ, lông mi run rẩy, từng giọt nước mắt tròn xoe rơi xuống drap, loang thành vết đậm.
"Đau... quá..."
Cuối câu mang theo tiếng nức nở run run, mềm mại như làm nũng.
Thầy thuốc cau mày, khó chịu liếc sang Phí Trực đang đứng y như khúc gỗ.
Ông ta cười nhạt, đầy vẻ chán ghét.
Đứa nhỏ lạnh nhạt thế này, sao lại tìm được người yêu cơ chứ?
Đầu tăm bông vừa xoay quanh mép vết thương, Thư Yểu liền siết chặt cánh tay Phí Trực, móng tay gần như cắm vào làn da rám nắng của anh.
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má đỏ bừng.
Nhìn gương mặt nhỏ nanh nhăn nhó vì đau đớn, Phí Trực khàn giọng dỗ dành:
"Cố chịu thêm chút, sẽ xong ngay thôi."
Giọng điệu cứng ngắc, lạnh lẽo, chẳng giống dỗ dành chút nào.
Phí Trực không biết cách an ủi người khác, vừa nói ra đã thấy sai, bèn im bặt.
Bôi xong i-ốt, Thư Yểu nhìn bắp chân bầm tím xanh đỏ, thấy hơi rợn người.
Thầy thuốc dặn: "Giờ ngoài đồng côn trùng nhiều, bị cắn chẳng nặng mà cũng chẳng nhẹ, nhưng nhiễm trùng thì nguy hiểm. Nếu mai còn sưng đỏ, tới đây ta đắp thuốc bắc cho."
Nói xong ông thu dọn đồ chuẩn bị rời đi.
Ra đến cửa, ông chợt nhớ gì, quay đầu lại: "À đúng rồi."
"Bảo người yêu cô mai hái ít kim ngân hoa hoặc liên kiều sắc nước uống, sẽ thanh nhiệt giải độc, kháng viêm diệt khuẩn."
Thư Yểu trợn to mắt, vội xua tay: "Không phải không phải, anh ấy vẫn chưa phải người yêu cháu đâu."
Cái điệu dựa dẫm ấy, không phải người yêu thì ai tin chứ?
Giờ mới biết ngượng cơ à.
Thầy thuốc cười cười bỏ đi, căn phòng chật hẹp chỉ còn lại hai người.
Phí Trực thấy cả người bứt rứt, tim đập dồn dập.
Anh buông một câu: "Cô nghỉ ngơi đi."
Định xoay người ra ngoài hít thở, nhưng rất nhanh, vạt áo lại bị kéo lại.
Thư Yểu ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy bất an.
Khóc một trận, giọng cô cũng khàn khàn, xen chút nghẹt mũi: "Anh định đi sao?"
Phí Trực im lặng.
Thư Yểu khẽ nói, mềm yếu như nũng nịu: "Tôi không muốn ở một mình... anh ở lại với tôi được không?""

Bình Luận

0 Thảo luận