"Phí ca, mỗi ngày anh đều ở ngoài đồng, có thấy đồng chí Dương giúp đồng chí Giang nhổ cỏ không?"
Xuống nông thôn đi học tập thì việc đồng áng cũng khác nhau, thậm chí còn có cả việc gánh phân heo, trồng trọt cày cấy.
Nghĩ đến việc nữ đồng chí sức khỏe không bằng nam, nên những việc nặng như gánh phân, chặt củi gánh nước cơ bản đều giao cho nam thanh niên trí thức.
Giang Thư Yểu được phân công nhổ cỏ, còn Dương Dung Dung thì gieo hạt.
Phí Trực mím môi, ánh mắt lướt qua Thư Yểu, rồi nhàn nhạt rơi xuống gương mặt Dung Dung.
Môi mỏng khẽ động, thốt ra hai chữ.
"Không có."
Sắc mặt Dung Dung lập tức biến đổi, giọng nói mang theo sự bất mãn mạnh mẽ.
"Đội trưởng, đây là việc trong đội chúng tôi, sao phải lôi người ngoài vào."
"Hơn nữa, anh ta vốn không phải người trong đội chúng ta, làm sao nhớ nổi mặt tôi."
Nhiều mảnh ruộng như vậy, cho dù cô ta thật sự có giúp Giang Thư Yểu làm việc, cũng chẳng ai nhìn thấy.
Vốn dĩ trong đội có người chuyên kiểm tra công việc, phân chia công điểm, mấy hôm nay bận chút việc nên Dung Dung mới có cơ hội lách luật.
Phí Trực thật sự không nhớ được mặt của Dung Dung.
Anh không có ý tranh luận, vốn dĩ cũng chẳng liên quan đến mình.
"Cũng đúng."
Triệu Khải Minh cảm thấy lời Dung Dung có chút lý, sợ oan uổng cho cô ta.
Nhưng Giang Thư Yểu nhìn lại không giống như đang nói dối.
Cùng nhau làm việc hơn một tháng, anh ta cũng coi như hiểu tính cách cô thế nào, ngoài chuyện lười biếng, thì tuyệt đối không nói dối.
Trong lòng đã có quyết định, Triệu Khải Minh nói: "Lát nữa tôi về đội hỏi thử xem có ai thấy cô giúp đồng chí Giang nhổ cỏ không."
Trên mặt Dung Dung thoáng hiện nét hoảng loạn, còn định nói thêm gì đó.
Vạt áo bị người kéo nhẹ, Diệp Tú vội lắc đầu với cô ta, ra hiệu thôi đi.
Một hơi nghẹn nơi cổ họng, lên xuống không được, Dung Dung tức đến sắp nổ tung.
Thư Yểu nhướng mày, không quên khiêu khích tiếp: "Nghe thấy rồi chứ, chờ đó đi."
Dung Dung nghiến răng, lườm Thư Yểu một cái thật to.
"Sau này đừng mượn danh giúp tôi làm việc để lấy đồ của tôi ăn nữa, quản cho tốt cái tay mình đi."
Thư Yểu lạnh lùng, trong mắt tràn đầy sự chán ghét không chút che giấu.
Thấy Phí Trực đã rời đi, cô không quên nhiệm vụ, lon ton chạy theo sau.
Phí Trực nhận hai cái bánh ngô cùng một bát canh cải thảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=52]
Ngồi ở góc, ăn từng miếng lớn.
Thiếu niên gương mặt tuấn tú, đường cong vai gáy gọn gàng hiện lên đẹp đẽ.
Bánh ngô nhạt nhẽo vô vị, nhưng với anh lại là mỹ thực.
Anh chẳng mấy bận tâm đến đồ ăn, chỉ cần no bụng là được.
Điều kiện gia đình quá tệ khiến anh không có tư cách kén chọn.
Phí Trực sống rất mộc mạc, vì vậy khi cô gái thanh tú mềm mại ngồi xuống đối diện, cả lưng anh cũng căng cứng.
Anh theo bản năng liếc nhìn một cái, rất nhanh lại thu hồi ánh mắt.
Thư Yểu tắm rửa xong thay bộ quần áo sạch, nơi cổ tay tỏa ra mùi hương của bồ kết.
Da trắng nõn, một bên tóc buộc thành bím tết to.
Kiểu tóc đang thịnh hành mà các cô gái nhỏ đều thích, nhưng cô lại buộc đặc biệt đẹp, vừa nhìn đã biết là chưa từng chịu khổ.
Anh giả vờ không thấy cô, chỉ là tốc độ ăn cơm ngày càng nhanh.
Thư Yểu chớp mắt, ghé sát lại khẽ gọi: "Phí Trực?"
Động tác bưng bát uống canh của anh hơi khựng lại, cụp mắt uống hết.
"Ừ."
Anh đáp khẽ một tiếng, ngón tay vô thức co lại.
Thư Yểu cẩn thận nói: "Anh có ăn kẹo không?"
Phí Trực nhíu mày, cảm thấy cô thật kỳ lạ.
"Không cần."
Anh một hơi uống sạch canh cải, dọn dẹp bát đũa, chẳng thèm quan tâm đến Thư Yểu mà quay lưng đi thẳng.
Thư Yểu mở to mắt, ánh nhìn dõi theo bóng dáng Phí Trực, cho đến khi thiếu niên biến mất ngoài cửa.
Lúc này cô mới chợt phản ứng, thì ra Phí Trực đang bài xích mình?
Dung Dung nhìn thấy hết hành động "tự rước nhục" của Thư Yểu, cười khinh thường.
"Hừ! Người nào đó đừng tưởng có gương mặt hồ ly thì đàn ông thiên hạ này đều phải vây quanh cô."
"Đến cái thằng nghèo kiết xác làm ruộng còn chẳng thèm cô nữa."
Dung Dung không nhận ra, sau khi cô ta nói câu này, bà con đang ăn cơm đều biến sắc.
Diệp Tú nhạy cảm hơn cô ta, vội nói: "Dung Dung, đừng nói vậy."
Dung Dung nhún vai khinh bỉ, trên mặt toàn là chế giễu cùng coi thường.
"Chẳng lẽ không đúng sao, cô ta còn tưởng cái thằng gọi là Phí Trực đó là của ngon sao, chẳng qua chỉ là một tên nhà quê nghèo rớt, được cái mặt mũi tạm ổn thôi."
"Hồ ly tinh với thằng nghèo kiết xác, đúng là xứng đôi vừa lứa."
Sau khi đến thôn Thạch Nhai, Dung Dung rất nhanh đã chú ý đến Phí Trực.
Chẳng vì gì khác, Phí Trực quá mức tuấn tú, vai rộng eo hẹp, vóc dáng cường tráng.
Chỉ là tính cách hơi trầm lặng, ít nói, xuất thân lại quá kém, thật sự chẳng xứng với cô ta.
Sau khi biết thân thế Phí Trực, Dung Dung lập tức dập tắt ý định với anh.
Không ngờ Giang Thư Yểu cô tiểu thư cành vàng lá ngọc này lại có hứng thú với Phí Trực, đúng là mắt nhìn chẳng ra sao.
So sánh như vậy, Dung Dung lập tức cảm thấy vô cùng ưu việt.
Cuối cùng cũng có một điểm mà cô ta hơn Giang Thư Yểu, đó chính là con mắt nhìn người.
Thân thế của Phí Trực thật sự bi thảm.
Năm đó, Vương Thúy Nga chưa chồng mà có thai sinh ra Vương Thành, cả làng đều chê cười.
Sau đó quen cha của Phí Trực, ông ta từng có vợ, Phí Trực chính là con với người vợ trước.
Ban đầu Vương Thúy Nga chẳng ưng, nhưng nghe nói nhà cha Phí có một chiếc xe ba bánh, thêm nửa mẫu ruộng, lấy về thì cũng không đói rét, nên gật đầu.
Nào ngờ cha Phí yểu mệnh, c/h/ế/t đi chỉ để lại căn nhà đất cùng đứa con riêng là Phí Trực.
Nhà đất không bán được tiền, bà ta lại lớn tuổi, Vương Thành cũng trưởng thành, mang theo nó khó mà tái giá, Vương Thúy Nga đành định cư tại thôn Thạch Nhai.
Phí Trực năm nay mười bảy, hộ khẩu nằm trong tay Vương Thúy Nga, thời buổi này không có chỗ dựa, muốn cắt đứt quan hệ là chuyện khó.
Vương Thúy Nga chính là bấu chặt điểm này, nhân lúc anh chưa thành niên, bớt xén khẩu phần, cướp công điểm để nuôi mình và con trai.
Nếu Phí Trực không còn giá trị, bà ta sớm đã đuổi đi rồi.
Phí Trực là kẻ không có tương lai, cho dù có dung mạo đẹp, chỉ dựa vào đôi tay làm lụng, cả đời này cũng không bước ra khỏi núi.
Con người số phận đã định từ lúc sinh ra.
Dung Dung cảm khái, tiếc nuối lắc đầu.
Cô ta thậm chí còn hy vọng Giang Thư Yểu kẹt lại trong núi, tốt nhất sinh con, mỗi ngày làm việc nặng nhọc ngoài đồng.
Cha mẹ cô chắc tức c/h/ế/t.
Thư Yểu một đường đuổi theo.
Chân Phí Trực dài, bước đi lớn, hoàn toàn không có ý chờ cô.
Thư Yểu phải chạy lúp xúp theo sau.
Đột nhiên, Phí Trực dừng bước, Thư Yểu suýt nữa thì đâm sầm vào.
May mà kịp dừng lại, cô thở phào, đưa tay vỗ ngực.
Phí Trực quay người nhìn chằm chằm cô, ánh mắt lạnh lẽo, sự xa cách viết rõ trên mặt, không hề che giấu.
"Đừng theo tôi nữa."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận