Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 228: Thế giới 5: Bị thiếu niên Miêu Cương u ám, lạnh lùng cưỡng ép yêu (6)

Ngày cập nhật : 2026-06-06 15:06:12
Ánh mắt cô gái nhìn Lâu Khí tựa như đã trộn cả mật ong vào trong đó.
Toàn là ngưỡng mộ và ái mến.
Vậy còn Lâu Khí, hắn có biết chuyện này không?
Bước qua cổng bản, đập vào mắt là một cây đại thụ không gọi nổi tên.
Trên cành cây treo đầy linh chuông lông vũ, cùng những dải lụa đỏ rực rỡ bắt mắt.
Gió núi thổi qua, linh chuông phát ra âm thanh trong trẻo, lan theo gió, bay xa rất xa.
Khung cảnh vừa hùng vĩ, lại phảng phất nét quỷ dị khó nói thành lời.
"Tôi thấy trong bản các anh đâu đâu cũng treo chuông gió với lụa đỏ, có ý nghĩa gì đặc biệt không?"
Trước hàng loạt câu hỏi của Thư Yểu, Lâu Khí kiên nhẫn đến lạ.
Hắn đưa tay phải ra, khẽ vuốt lên lớp vân thô ráp trên thân cây.
Làn da trắng lạnh đối lập hoàn toàn với thân cây đen sẫm, ranh giới rõ rệt.
Sau đó Lâu Khí thu tay về, nghiêng đầu nhìn Thư Yểu, khẽ cười.
"Trong truyền thuyết, linh chuông lông vũ có thể mang đến lời chúc phúc của người đã khuất."
"Trong tín ngưỡng của người Miêu chúng tôi, linh chuông lông vũ là môi giới nối liền thế giới người chết và bản, còn lụa đỏ sẽ dẫn lối cho những tộc nhân đã khuất trở về nhà."
"Vì vậy, mỗi khi nhớ đến người thân đã mất, tộc nhân đều sẽ đến dưới cây dẫn đường này, lắng nghe lời chúc phúc theo tiếng chuông gió."
Những điều Lâu Khí nói, đều là phong tục Thư Yểu chưa từng tiếp xúc, đâu đâu cũng mới mẻ.
Cô không nhịn được đưa tay ra, lòng bàn tay mềm mại trắng nõn, cẩn thận đặt lên thân cây.
Có lẽ do sương mù trong núi, bề mặt vỏ cây còn vương một tầng ẩm mỏng, chạm vào vừa cứng vừa lạnh, mang theo hơi thở cổ xưa và nặng nề.
"Vậy anh cũng sẽ đến dưới gốc cây này, nhớ đến a ba a ma của mình sao?"
Lâu Khí khẽ "ừm" một tiếng, như đang suy nghĩ.
Một lúc sau mới cong môi cười nhạt: "Thỉnh thoảng thôi."
"A ba a ma mất quá sớm, ấn tượng của tôi về họ đã rất mờ nhạt, làm gì còn nói đến nhớ hay không nhớ."
Giọng điệu thiếu niên nghe có vẻ nhẹ nhàng, cố tình nói cho vô tâm, nhưng vị đắng trong lời nói như sương núi dày đặc, nặng nề trùm xuống.
Không xóa được, cũng không gạt đi được.
Một người trẻ như vậy, sao có thể không nhớ gia đình?
Hai người dựa vào gốc cây, ngồi bệt xuống đất, chẳng màng đến bụi bẩn.
Cổ họng Thư Yểu khẽ thắt lại, hai tay co trước đầu gối, phóng tầm mắt nhìn về dãy núi hùng vĩ xa xăm, tối tăm không thấy điểm cuối.
"Có lẽ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=228]

anh nên thử tiếp xúc nhiều hơn với tộc nhân của mình."
Lâu Khí chớp chớp mắt, không hiểu ý cô.
Thư Yểu chậm rãi nói: "Nhìn ra được, cô gái tên Miêu Liễu đó rất thích anh."
"Cô ta là con gái tộc trưởng, địa vị trong bản rất cao, nếu anh ở bên cô ta, cũng có thể nhanh chóng hòa nhập vào tộc."
Huống chi, Lâu Khí còn đẹp đến vậy.
Nếu không phải tính cách quá cô lập, hẳn rất nhiều người sẽ muốn làm bạn với hắn.
Đồng tử Lâu Khí co lại, năm ngón tay buông thõng bên người chậm rãi siết chặt, ánh mắt lạnh lẽo cô tịch.
"Cô thật sự nghĩ như vậy sao?"
"Đúng vậy."
Thư Yểu gật đầu tự nhiên, an ủi: "Dù thế nào thì anh cũng là người Miêu, họ đều là người nhà của anh."
Lâu Khí cứng giọng cắt ngang: "Nhưng tôi không thích Miêu Liễu."
Gân xanh trên trán giật nhẹ, hắn nghiến răng, sắc mặt mang theo tức giận.
Rất hiếm khi thấy hắn như vậy, Thư Yểu lúc này mới muộn màng nhận ra mình đã xen vào quá nhiều.
Bề ngoài Lâu Khí coi cô là bạn, nhưng xét kỹ thì họ mới quen nhau được hai ngày.
Khác biệt tộc người, giáo dục từ nhỏ khác nhau, ẩm thực, phong tục càng khác biệt đủ đường.
Cô không nên quản nhiều đến vậy.
Thư Yểu luống cuống sững người hai giây, môi mấp máy, thốt ra hai chữ:
"Xin lỗi."
Nhưng Lâu Khí không chấp nhận lời xin lỗi ấy, hắn cau chặt mày, ánh mắt không chớp nhìn thẳng vào cô.
"Tôi không thích Miêu Liễu."
Hắn chậm rãi, cố chấp lặp lại từng chữ một.
Lần này, Thư Yểu mới nhận ra trong mắt hắn cất giấu quá nhiều cảm xúc không thể hóa giải.
Thẳng thừng, trần trụi, không che giấu.
Thiếu niên lớn lên giữa núi rừng, ngay cả cách bày tỏ tình cảm cũng ngây ngô, vụng về.
"Tôi không muốn làm bạn với cô."
Ánh nhìn nóng rực trong mắt Lâu Khí khiến tim Thư Yểu khẽ run lên, nhất thời không biết nên nói gì.
Lâu Khí là người Miêu thuần chủng, A Y trại Miêu nghiêm cấm người ngoài ra vào, càng không nói đến thông hôn.
Cô cũng không thể cả đời ở lại nơi không mạng internet, không trò chơi giải trí như trại Miêu.
Thư Yểu chỉ có thể giả vờ không hiểu, lựa chọn né tránh.
"Mu... muộn rồi, về thôi."
Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của cô gái, ánh mắt Lâu Khí dần trầm xuống.
Một con bọ cánh cứng bò ra từ món trang sức bạc trên tóc hắn, dùng cả tay lẫn chân leo lên đầu ngón tay Lâu Khí.
Hắn đưa ngón tay ra, khẽ chạm vào đầu nó.
Mày mắt cong lên, dáng vẻ lười nhác, mang theo chút bất cần đời.
"Làm sao đây, bị từ chối rồi."
Con bọ rung rung râu, đưa đầu cọ vào bụng ngón tay chủ nhân như an ủi.
-
Sương núi dày đặc không tan, quấn lấy từng tòa nhà sàn ẩm thấp, quỷ dị.
Trong đêm đen chết chóc, bản làng cổ xưa thần bí ấy như sống lại.
Vô số cổ trùng chen chúc phá đất bò lên từ dưới chân nhà sàn, phát ra tiếng nhai nuốt ken két, nuốt chửng cả nhà sàn.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hàng ngàn, hàng vạn cổ trùng đã tràn ngập trại Miêu, không còn thấy bóng dáng nhà sàn đâu nữa.
Chúng như bị thứ gì đó triệu hoán, bám đầy bên ngoài, hấp thụ khí tức của gió núi và ánh trăng.
Nếu có người tận mắt chứng kiến, chắc chắn sẽ bị dọa đến phát điên.
Nhưng lúc này, từng tốp từng tốp người Miêu đã quen thuộc cảnh tượng ấy, lặng lẽ kết bạn đi về phía tế đài, không dám nói nhỏ một lời.
Cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp che kín bầu trời.
Trong không khí tràn ngập một mùi hương kỳ dị, nồng đậm mùi đất ẩm, mùi mùn mục của cây cỏ lâu năm, còn có một tia tanh ngọt mơ hồ khó gọi tên, chui thẳng vào khoang mũi, kích thích từng dây thần kinh.
Người Miêu ùn ùn kéo về hậu sơn, đập vào mắt là một cột đồ đằng khổng lồ, phong sương dãi dầu.
Cột cao hơn mười trượng, thân cột đen bóng vì năm tháng, trên đó khắc những hoa văn phức tạp quỷ dị.
Rắn uốn éo, cổ trùng, chim đen giang cánh, mặt nạ dữ tợn, cùng vô số ký hiệu không thể nhận diện, lúc sáng lúc tối dưới ánh nến lay động.
Trên đỉnh cột treo vài khúc xương thú phơi khô, vải cũ bạc màu và chuông đồng, gió vừa thổi, chuông liền phát ra tiếng "leng keng", không lớn, nhưng xuyên thấu dị thường, vang vọng trong rừng tĩnh mịch, càng thêm quỷ dị.
Trước cột, tế đài hình tròn xây bằng đá xanh khắc đầy phù văn tương tự, trong các khe đá tích tụ những vệt đen sẫm, không biết đã trừng phạt bao nhiêu người Miêu phạm lỗi.
Xung quanh tế đài, rải rác những tượng đá tạo hình quái dị, khuôn mặt mờ nhòe, tư thế vặn vẹo, có tượng giơ hai tay lên cao như cầu nguyện trời đất, có tượng bò rạp dưới đất như đang chịu trừng phạt, cảnh tượng vừa điên cuồng vừa kinh hãi.
Bên cột đá phủ đầy dây leo, đứng một bóng người gầy guộc đen sẫm.
Tộc trưởng khoác trường bào Miêu tộc kéo dài chạm đất, trên áo thêu hình cổ trùng, đội mũ vu sư, gương mặt già nua bôi đầy m/áu thú.
Phóng mắt nhìn, tất cả người Miêu đều mặc lễ phục trang trọng, nét mặt vô cảm, nhìn chằm chằm người trên tế đài.
Ba Đại Hùng của họ.
Vị tế ti đại nhân được tôn kính vô cùng.
Sắp sửa.
Tiếp nhận hình phạt trên tế đài.

Bình Luận

0 Thảo luận