Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 107: Thế giới 3: Người phụ nữ phương Đông xinh đẹp x Tên con đồ đỉnh cấp đến từ dị quốc (8)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:57:08
Lông mày nhíu chặt giãn ra đôi chút, Lục Tiêu Dã hé môi.
"Vậy thì lăn lại đây."
Lăn thì lăn.
Cuối cùng, Thư Yểu vẫn khuất phục trước uy thế của Lục Tiêu Dã, chậm rì rì mà lăn qua.
Trong hộp y tế chuẩn bị rất đầy đủ, cô lấy ra băng gạc, cồn khử trùng, thuốc giảm đau... chất đống một đống lên ghế ngồi.
"Trước tiên khử trùng."
Lục Tiêu Dã khá kiên nhẫn chỉ huy.
"Ờ."
Thư Yểu không cam tâm tình nguyện lấy ra cồn, nhìn chằm chằm vào vết thương trên ngực người đàn ông.
M/á/u đã đông lại thành lớp m/á/u đen sẫm, dính trên da thịt, không còn rỉ m/á/u nữa, nhưng nhìn vào vẫn khiến người ta thấy khó chịu.
Dũng khí mà Thư Yểu khó khăn lắm mới lấy được ra, giống như quả bóng bị chọc thủng, lại xẹp xuống.
Nhỡ đâu làm anh đau, một đấm g/i/ế/t c/h/ế/t mình thì sao.
Cô ngẩng đầu nhìn Lục Tiêu Dã, nghiêm túc vô cùng: "Tôi thấy vết thương của anh sắp lành rồi."
Lòng bàn tay Lục Tiêu Dã ngứa ngáy, có một loại xung động muốn lật tung nắp sọ người phụ nữ này ra, xem bên trong chứa cái gì.
Anh nhìn chằm chằm đỉnh đầu mềm mại của cô một lúc, bỗng nhiên vươn tay.
Toàn thân Thư Yểu run rẩy, tay run lẩy bẩy đổ cồn lên ngực anh.
"Xì----!"
Lục Tiêu Dã chưa kịp phản ứng, ngực liền bùng nổ đau đớn tê dại, đau đến nỗi da đầu tê rần.
Chạm phải ánh mắt run rẩy hoảng sợ của người phụ nữ, anh lại chẳng nổi giận được, lửa giận nghẹn trong cổ họng, lên chẳng được xuống cũng chẳng xong, dằn vặt khiến toàn thân uất khí.
"Tôi xin lỗi."
Thư Yểu nói bằng giọng áy náy, nhưng động tác trên tay chẳng hề nhẹ, nửa chai cồn sát trùng bị cô không chớp mắt mà dốc hết lên người Lục Tiêu Dã.
Nắm tay anh siết chặt, lồng ngực phập phồng, ngực như bị lưỡi lửa l/i/ế/m qua, bỏng rát nhức nhối.
Người phụ nữ này điên rồi sao?
Anh nghĩ trong lòng, nhưng lại không ra tay ngăn cản hành động của Thư Yểu.
Cồn làm tan lớp m/á/u đông, chất lỏng trong suốt nhanh chóng nhuộm thành màu đỏ chói mắt, tí tách chảy xuống quần đen của người đàn ông.
Mãi đến khi cả chai cồn dùng hết, sắc mặt Lục Tiêu Dã trắng bệch, giọng khàn khàn lộ rõ sự khản đặc.
"Thuốc giảm đau."
Anh xem ra cũng đã hiểu, người phụ nữ này ghi hận, đang cố ý trả thù mình.
Nói là thuốc giảm đau, thực chất là một lọ bột trắng gây tê thần kinh tại chỗ, tính kích thích cực mạnh, dược tính cũng cực mạnh.
Khí thế của Thư Yểu đã bớt đi phần nào, không còn cố tình hành hạ anh nữa, mà cẩn thận rắc một lớp thuốc bột trắng lên vết thương.
Khoảnh khắc thuốc bột rơi xuống, sắc mặt Lục Tiêu Dã trắng thêm mấy phần, nhưng anh chẳng hề phát ra tiếng nào.
Thần kinh ở vết thương co giật không kiểm soát, giống như có sự sống mà nhảy nhót.
Cuối cùng, Thư Yểu cầm lấy một cuộn băng gạc.
Chưa kịp mở miệng, Lục Tiêu Dã đã chủ động ngồi thẳng người, theo động tác đó, m/á/u tích tụ trên quần rơi xuống ghế, làm bẩn váy của Thư Yểu.
Lòng bàn tay cô toát mồ hôi, cố gắng thở thật khẽ, cúi người sát lại gần.
Khoảng cách giữa hai người bỗng rút ngắn, gần đến mức Lục Tiêu Dã có thể ngửi thấy hương thơm nhạt thoang thoảng trên người cô, cảm nhận được những hơi thở mỏng manh, căng thẳng.
Da người phụ nữ rất trắng, như trứng gà bóc, trơn mịn, nhìn kỹ còn thấy cả lông tơ trong suốt trên gương mặt.
Một cách khó hiểu, Lục Tiêu Dã lại lần nữa cảm nhận được cơn căng tức ở bụng dưới, không rõ là do đau, hay do nóng.
Khác với lần ở sàn đấu, lần này cơn dị thường ập đến mãnh liệt hơn, không thể khống chế, khiến anh có ảo giác sắp nổ tung.
Thư Yểu cúi sát lại, vòng quanh tấm lưng rắn chắc quấn hai vòng.
M/á/u nhanh chóng thấm ướt băng gạc, Thư Yểu lấy kéo "cắt" một tiếng cắt đứt, buộc thành nút c/h/ế/t.
Khi đứng dậy, chân cô bỗng nhũn, đùi bất ngờ chạm phải một cảm giác kỳ lạ.
Cúi mắt xuống, người đàn ông đã tích trữ thế lực chờ bùng phát như hổ rình mồi.
Thư Yểu sợ đến mức suýt ngã khỏi người anh, vòng eo mềm mại bị một bàn tay to giữ lại.
Lục Tiêu Dã một tay bóp chặt eo cô, chẳng cảm thấy xấu hổ gì, ngược lại còn dạng rộng chân ra hơn, để Thư Yểu nhìn rõ hơn.
Chỉ thấy sắc mặt người phụ nữ ngày càng trắng, sắp khóc vì sợ.
Lúc này anh mới buông tay, đại phát từ bi nói: "Yên tâm, ông đây không có cái sở thích chơi xe chấn trước mặt người khác."
Lời nói quá mức trắng trợn, giống hệt cái thứ đó, chẳng biết thu lại.
Khóe môi Lục Tiêu Dã cong lên mờ ám, cúi sát, thổi mạnh một hơi bên tai Thư Yểu.
"Tất nhiên, nếu em thấy cách đó kích thích, tôi cũng có thể bồi tiếp."
Thư Yểu đẩy mạnh anh ra, nhanh chóng bò xuống khỏi người đàn ông, trở về góc riêng của mình.
Sau khi trở về còn không quên rất có cốt khí mà mắng hai chữ.
"Biến t/h/á/i."
Ồ?
Đôi mắt Lục Tiêu Dã sáng lên, như không ngờ cô còn biết mắng người.
Chẳng khác nào một con thỏ chẳng có sức sát thương, lại để lộ răng nanh muốn cắn người, ngược lại trông rất đáng yêu.
Lục Tiêu Dã cười khẽ, nhận lấy hai chữ ấy, vô cùng lễ phép gật đầu.
"Cảm ơn."
Xe Jeep hỏng không chạy nổi, Lục Tiêu Dã đưa Thư Yểu sang một chiếc xe việt dã.
Cả đoàn người rầm rộ rời đi, chỉ còn lại đầy đất là mảnh vụn xe và tàn dư vụ nổ, để lại cho tiểu bang Utah một tin tức chấn động.
Xe việt dã chạy thẳng vào khu trung tâm giới nhà giàu ở bang Utah, dừng lại trước một căn biệt thự độc lập.
Thư Yểu còn chưa kịp nhìn rõ toàn cảnh biệt thự, đã bị nhốt vào phòng.
Trong ngoài ba tầng, lính đánh thuê mặc quân phục rằn ri canh gác, phạm nhân quốc tế còn chẳng đến mức này.
Tầng hầm biệt thự, mấy gã đàn ông ngoại quốc bị trói chặt trên giá, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn.
Động tác của Chu Lẫm rất nhanh, hai tiếng đã lôi người từ sàn đấu Las về nhốt trong hầm.
Hơn nữa, anh ta còn trói toàn những nhân vật sừng sỏ trong sàn đấu, địa vị trọng yếu.
Lục Tiêu Dã thay một chiếc áo khoác đen, sải bước lớn đi vào, mùi m/á/u tanh dính nhớp trong tầng hầm ùa thẳng vào mũi.
Người đàn ông khẽ nhíu mày, giữa môi răng lóe ánh đỏ.
Chu Lẫm buông hình cụ, tiến lên đón: "Anh Tiêu."
Lục Tiêu Dã ngậm điếu thuốc, giọng khàn lạnh hỏi: "Đã khai chưa?"
Chu Lẫm lắc đầu: "Vài khúc xương cứng, khó nhằn lắm."
Nghe vậy, Lục Tiêu Dã nhướng mày, chẳng nói gì, bước thẳng đến trước giá treo.
Người đàn ông tóc vàng trên giá, mái tóc đã nhuộm đỏ bởi m/á/u, mắt sưng húp chỉ còn khe hẹp, gân tay gân chân đều bị chọc đứt, rũ rượi buông thõng.
Toàn thân chỉ còn nguyên vẹn mỗi cái miệng, vậy mà lại chẳng biết quý trọng.
Lục Tiêu Dã rít một hơi thuốc, sắc đỏ trong bóng tối dần sáng lên, sau đó chậm rãi dí lên mặt gã tóc vàng.
Tàn lửa tắt ngúm, Lục Tiêu Dã tiện tay vứt điếu thuốc, bỗng khom lưng, mạnh mẽ tung một cú đá.
"Á!"
Người đàn ông lập tức phát ra một tiếng kêu thảm thiết, miệng phun m/á/u, nội t/ạ/n/g yếu ớt bị đá nát bấy.
"Xương cứng hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=107]

Bình Luận

0 Thảo luận