Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 233: Thế giới 5: Bị thiếu niên Miêu Cương u ám, lạnh lùng cưỡng ép yêu (11)

Ngày cập nhật : 2026-06-06 15:07:12
Những ý nghĩ dơ bẩn ấy bị hắn dùng một cách kỳ quái trút ra hết thảy.
Nhiệt độ trong phòng bỗng chốc tăng vọt, chật chội đến mức chẳng còn lấy một khe hở cho không khí lưu thông.
Mặt trời lặn hẳn, tia trăng đầu tiên rọi vào từ ngoài cửa sổ.
Mũi Lâu Khí cay xè, yết hầu nặng nề lăn xuống, hắn cuộn người lại.
Cảm giác như sắp c/hết đuối này, xa lạ đến mức khiến người ta kinh hãi.
Lâu Khí gần như sững sờ, yếu ớt co ro thành một khối, lặng lẽ điều hòa lại cơ thể đang xao động.
Trong không khí lơ lửng một mùi hương kỳ quái, hòa lẫn trong mùi dược thảo, kích thích những dây thần kinh nhạy cảm.
Chỉ cần nghĩ đến thôi... đã sướng đến thế rồi.
Nếu thật sự làm... sẽ là cảm giác thế nào?
Thật mong chờ.
Lâu Khí ngửa người nằm trên giường, che mặt cười khẽ, nụ cười quỷ dị mà điên cuồng.
-
Ngày hôm sau.
Trong núi mờ mịt xám xịt, những ngôi nhà sàn kéo dài liên miên ẩn hiện trong làn sương mỏng.
Bầu trời tối đến mức chẳng nhìn thấy sao hay trăng, những thân cây chỉ đường uốn lượn, dưới ánh trăng nhợt nhạt trông như những móng vuốt quỷ dữ.
Dân trong trại đều đã đến đủ, già trẻ nam nữ, nhưng lạ lùng thay, ai nấy đều im lặng.
Họ cởi bỏ y phục vải thô thường ngày lao động, thay bằng bộ Miêu phục nguyên sơ nhất.
Trên nền vải sạch sẽ, dùng chỉ bạc và thứ thuốc nhuộm đỏ không rõ tên thêu lên hình Xi Vưu phức tạp. Gương mặt mỗi người đều được vẽ những hoa văn dầu màu giản đơn nhưng trang nghiêm, trong ánh mắt là sự kính sợ xen lẫn cuồng nhiệt.
Trên tế đài, lửa trại cháy bừng bừng, đỏ rực cả nửa bầu trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=233]

Ngọn lửa l/iếm lên màn đêm đen kịt, chiếu rọi những thân cây xung quanh thành các bóng quỷ giương nanh múa vuốt, biến ảo khôn lường.
Người Miêu vây quanh lửa trại, nhảy múa những điệu vũ cổ xưa quái dị.
Ánh lửa lúc sáng lúc tối, chiếu lên gương mặt họ, một nửa lộ trong ánh sáng, nửa còn lại chìm sâu trong bóng tối.
Thư Yểu ngồi bệt xuống đất, mặc bộ Miêu phục đơn giản nhất, lẫn giữa đám thiếu nữ Miêu xinh đẹp mộc mạc.
Kỳ lạ là, thái độ của người Miêu với cô không còn mang địch ý như trước, có thể coi như làm ngơ.
Ngoại trừ Miêu Liễu, thỉnh thoảng lại ghé sang trò chuyện cùng cô.
Chỉ cần không liên quan đến Lâu Khí, thái độ của cô ta với Thư Yểu vô cùng thân thiện, vui vẻ giới thiệu cho cô nguồn gốc của lễ Tế Vưu của người Miêu.
Thư Yểu để ý thấy không xa đó, mấy chàng trai Miêu trẻ tuổi đang lén lút nhìn cô, thậm chí có vài người nhìn chằm chằm không rời mắt.
Có lẽ vì thân phận người ngoại tộc, mỗi khi Thư Yểu quay đầu nhìn sang, mấy chàng trai kia lập tức quay mặt đi, làm bộ như không có gì, nâng chén rượu uống một ngụm, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ m/áu.
Thư Yểu không tránh né, ngược lại cong môi cười với chàng trai Miêu kia, vẻ xinh đẹp diễm lệ nói không nên lời, cực kỳ câu người.
Người Miêu vốn kín đáo, vô cùng coi trọng khoảng cách nam nữ.
Đừng nói là nhìn người ta cười, chỉ cần vô tình chạm mắt thôi cũng đủ khiến họ xấu hổ đến mức chỉ muốn vùi đầu xuống đất.
Những chàng trai Miêu thuần khiết nào từng thấy qua người phụ nữ vừa táo bạo lại xinh đẹp như thế, cuống quýt làm đổ chén rượu, làm bẩn cả Miêu phục.
Thư Yểu vui đến mức muốn cười, khóe môi còn chưa kịp cong lên, giây tiếp theo, sau lưng đột nhiên truyền đến cảm giác như kim châm.
Hàn ý từ xương sống lan thẳng lên, tim đập loạn ở cổ họng, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.
Đó là một cảm giác kinh khủng không thể diễn tả, như thể bị một con rắn độc ẩn trong bóng tối khóa chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể há miệng, dùng nanh sắc xuyên thủng cổ cô.
Có người đang nhìn chằm chằm cô.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Thư Yểu lập tức quay phắt đầu lại.
Một đám người Miêu đang cuồng nhiệt nhảy múa quanh lửa trại, vô số bóng người chen chúc lay động, hoàn toàn không nhìn ra điều gì bất thường.
Là ảo giác sao?
Thư Yểu mím môi, giọng máy móc âm trầm của hệ thống vang lên trong đầu.
[Ký chủ, người Miêu rất chung tình, cả đời chỉ nhận một người. Nếu ngài lừa gạt tình cảm của người khác, cẩn thận bị hạ tình cổ, cả đời không thoát khỏi trại Miêu.]
Bị úp cho cái nồi to như thế, Thư Yểu nghi hoặc ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội.
"Lúc nào tôi lừa gạt tình cảm người khác?"
Hệ thống hừ lạnh một tiếng: [Vừa nãy ngài cười với chàng trai Miêu kia, cẩn thận khiến hắn thích ngài. Chúng ta đến trại Miêu là để làm nhiệm vụ, tốt nhất đừng nợ tình cảm.]
Thư Yểu qua loa đáp: "Biết rồi."
Miêu Liễu thấy cô thất thần, cúi người lại gần.
"Sao cô không uống? Đây là rượu hoa đào do người Miêu chúng tôi tự tay ủ, ngon lắm đó."
Lúc này Thư Yểu mới hoàn hồn, nhìn vào bát rượu trong veo.
Xung quanh đã có không ít người Miêu uống say, nam nữ dưới ánh trăng nhảy múa không ngừng.
Thư Yểu nâng bát rượu hoa đào nhấp một ngụm, hương hoa đào rất đậm, vị cay của rượu bị trung hòa đi khá nhiều.
Hương vị cũng không tệ.
Miêu Liễu nhìn cô uống cạn cả bát rượu hoa đào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta cười tươi kéo tay Thư Yểu, giọng lanh lảnh: "Tôi dẫn cô đi nhảy nhé?"
Thư Yểu cong môi trông có vẻ rất hứng thú.
"Được thôi."
Cô theo Miêu Liễu hòa vào đội ngũ người Miêu, vừa ca vừa múa, chơi đến quên cả trời đất.
Adrenaline trong não tăng vọt, men rượu rất nhanh dâng lên.
Thư Yểu càng thêm hưng phấn, xoay vòng quanh lửa trại, đến khi Miêu Liễu buông tay cô lúc nào cũng không hay biết.
Miêu Liễu nhìn thiếu niên đang tiến về phía họ, hoảng sợ lùi lại.
"Ba... Ba Đại Hùng."
Thiếu niên đeo mặt nạ xanh nanh trắng, vừa kết thúc nghi thức tế lễ, từ tế đài bước xuống, toàn thân bạc trang va chạm leng keng.
Hắn chẳng buồn để ý đến Miêu Liễu, đi thẳng đến trước mặt Thư Yểu, một tay túm lấy cánh tay cô, kéo mạnh vào lòng.
Thư Yểu bị bạc trang trên người hắn cấn đau, nhíu mày vì đau đớn.
Nhưng Lâu Khí không hề tỏ ra xót xa, đôi mắt sau mặt nạ âm trầm đáng sợ, quanh người cuộn trào nộ khí dữ dội.
Lúc này trong đầu hắn toàn là hình ảnh người phụ nữ kia cười với những gã đàn ông khác.
Lâu Khí l/iếm đầu răng nanh, giận đến cực điểm, trên gương mặt xinh đẹp lại nở ra một nụ cười khiến da đầu người ta tê dại.
"Cô giỏi câu dẫn người khác thật đấy."

Bình Luận

0 Thảo luận