Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 161: Đại tiểu thư cáu kỉnh u uất thời mạt thế x Tên bệnh kiều âm trầm hơi biến t/h/á/i (4)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 05:06:35
Thư Yểu bật cười khinh miệt một tiếng, móc chiếc thẻ đen trong túi ra rồi ném thẳng vào mặt anh.
"Bảo anh đi thì cứ đi, bớt nói nhảm!"
"Anh chỉ là một con chó, ai cho phép anh cãi lời tôi? Không mua được đồ thì cút cho tôi!"
Cạnh của thẻ đen sắc bén cào rách da mặt, để lại cảm giác nhói ran trên má.
Nắm tay thõng bên người Tống Kỳ Bạch siết lại, nét mặt vẫn không đổi.
Một lúc sau, anh khụy gối xuống, nhịn nhục nhặt tấm thẻ đen lên nắm chặt trong tay.
Thư Yểu xiên một miếng dưa hấu, cắn một phát đến mức nước văng tung toé.
Thấy người còn đứng nguyên chỗ cũ như thể chịu uất ức to lắm, cô liếc xéo một cái.
"Còn không cút?"
"Vâng..."
Tống Kỳ Bạch quay người, mở cửa bước ra ngoài.
Kẹt!
Cửa đóng lại.
Thư Yểu nhón chân lén đi đến sát cửa, kiễng người dán mắt vào lỗ nhòm.
Bên ngoài là hành lang rất dài, chất đầy giày dép của các hộ khác.
Bóng dáng thiếu niên biến mất ngoài khúc cua cầu thang, Thư Yểu vặn chốt cửa không chút do dự mà khóa lại.
Cô không phải muốn đuổi Tống Kỳ Bạch đi, mà là sợ anh chưa kịp về thì bản thân đã bị tang thi phá cửa vào xé xác rồi.
Thư Yểu trở về phòng ngủ, mở điện thoại đập vào mắt là mấy chục cuộc gọi nhỡ.
Tất cả đều là bố mẹ nguyên chủ gọi đến. Họ là nhà nghiên cứu, nửa tháng trước bị điều đến khu rừng biên giới làm thí nghiệm.
Trong rừng núi hoang vắng ít người, tang thi cũng ít, tạm thời an toàn.
Nhưng Thư Yểu vẫn gọi lại một cuộc. Sau hồi chuông dài, máy tự động ngắt.
Không ai nghe...
Hay là trong rừng sâu không có tín hiệu?
Cô đoán khả năng đó nên không gọi nữa, chỉ nhắn hai tin báo bình an.
Vừa mở WeChat, tin nhắn đã nổ tung.
Trong nhóm cộng đồng cư dân, từng dòng cầu cứu hiện lên chằng chịt.
Nhiều người đã nhận ra đây là đợt bùng phát tang thi quy mô lớn, ùa vào siêu thị tích trữ đồ, cung không đủ cầu.
Kéo xuống dưới có một video.
Thư Yểu tò mò mở ra, thấy mấy chiếc xe cấp cứu vây quanh dưới khu nhà, mặt đất toàn m/á/u, người đông nghịt.
Video rất rung, rồi lia đến người đàn ông trong xe cứu thương.
Thư Yểu nhìn rõ suýt chút nữa ném cả điện thoại đi.
Người nằm trong xe cứu thương chính là tên tang thi mặc áo sọc vằn cô vừa thấy ở bồn hoa lúc nãy.
Gã đã bị khống chế, đang được đưa đến bệnh viện chữa trị.
Tim Thư Yểu thót lại.
Giai đoạn đầu bùng dịch, bệnh viện là nơi đông người nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=161]

Một khi phát tác, m/á/u đổ thành sông, cả bệnh viện sẽ bị lây nhiễm.
Cứ thế này, đừng nói ba ngày, hai ngày nữa cả thành phố Lâm sẽ sụp đổ.
"Phải mua gì?"
Một tin nhắn bật lên từ đầu màn hình, người gửi là Tống Kỳ Bạch.
Thư Yểu lạch cạch gõ:
"Anh không có não à? Chuyện này cũng phải hỏi tôi? Bình thường chắc toàn gian lận mới đứng đầu lớp nhỉ."
"Nước khoáng, lẩu tự sôi, mua thêm ít thuốc."
Thư Yểu không thích ăn bánh quy hay đồ hộp. Lẩu tự sôi dù cũng là đồ ăn nhanh nhưng ít ra còn có vị.
Dù sao thì cô cũng sống không được bao lâu.
Tống Kỳ Bạch không trả lời nữa.
Thư Yểu mở nhóm cư dân chung, bên trong đã cãi nhau ầm ĩ.
Khởi nguồn từ việc hộ tầng trên đang tắm thì ngửi thấy mùi hôi thối bốc lên từ nước, ngẩng đầu nhìn liền sợ xanh mặt.
Thậm chí còn có tóc mắc kẹt trong kẽ ống nước.
Lúc đầu người đó tưởng có án mạng, có ai giấu xác trong bể chứa nước trên sân thượng nên báo ngay cho ban quản lý.
Ban quản lý mở ra xem, quả nhiên có một xác c/h/ế/t đang phân huỷ bên trong, mùi hôi quá mức kinh khủng khiến mấy gã đàn ông nôn thốc tại chỗ.
Khi báo cảnh sát, họ phát hiện xác c/h/ế/t đó có gì không ổn.
Tròng mắt đỏ và sưng, móng tay sắc nhọn, kẽ răng đen sì mắc những sợi thịt trắng bệch.
Nhìn như...
Nhìn như vừa ăn thịt người.
Cảnh sát đến lập tức đem xác đi xét nghiệm.
Ban quản lý lên nhóm xin lỗi, bảo mọi người chờ kết quả xét nghiệm, họ sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.
Nhưng kết quả còn chưa ra, tin tức đã nổ tung.
Ban quản lý thậm chí gửi cả hình bể chứa lên nhóm. Thư Yểu mở xem một cái.
Sự ghê tởm và rùng rợn ập thẳng vào mặt. Da thịt xác c/h/ế/t thối rữa, từng mảng thịt bong tróc.
Bể chứa nước rất lạnh, xác c/h/ế/t phải ở trong đó ít nhất ba ngày mới bắt đầu phân huỷ.
Nghĩa là xác này rất có thể đã nằm đó gần một tuần mới thối đến mức này.
Thư Yểu bất ngờ nhớ đến bữa tối Tống Kỳ Bạch làm.
"Ọe!"
Cô ném vội điện thoại, lao vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
"Ọe! Ọe!"
Những gì ăn tối đều nôn sạch.
Thư Yểu yếu ớt nhấn nút xả nước, dựa vào bồn cầu thở dốc, nghiến răng.
Tên Tống Kỳ Bạch đó là cố ý!
Nhất định là cố ý.
Giờ anh có dị năng, thính giác và khứu giác nhạy như vậy, làm sao không ngửi được mùi thối từ bể nước?
Nghĩ tới việc mình đã ăn món nấu bằng nước xác, Thư Yểu càng muốn nôn.
Nếu Tống Kỳ Bạch đứng trước mặt cô lúc này, cô nhất định tát anh hơn chục cái!
Phản ứng trong nhóm cư dân cũng chẳng khá hơn cô.
Một loạt icon nôn ói chiếm đầy màn hình, mọi người điên tiết mắng ban quản lý tắc trách.
Không lâu sau, một tin nhắn làm đổi hướng cả cuộc thảo luận.
Tầng 3, hộ 303: [Tin tức vừa nói... là virus tang thi sao (。•́︿•̀。)]
Tầng 4, hộ 407: [Trời ơi, đừng hù tôi, chắc chỉ là cúm thôi.]
Tầng 13, hộ 1302: [Tôi vừa ở dưới nhà, thấy người cắn người!]
303: [Người ăn người???]
Thư Yểu lướt màn hình, ánh sáng từ điện thoại chiếu lên gương mặt tái nhợt của cô.
Xuống dưới nữa chỉ toàn tin xin thuốc xin đồ ăn, chẳng có giá trị.
Cô tắt điện thoại, đứng dậy lấy cốc súc miệng đánh răng.
Vừa nôn mấy lần, miệng vừa chua vừa đắng, khó chịu vô cùng.
Thư Yểu thao tác trên tay rất mạnh, bàn chải đánh răng chải đến nướu đau nhức.
Rửa mặt xong, cô nhìn gương thấy bộ dạng nhếch nhác của mình mà nghiến răng tức tối.
Tống Kỳ Bạch, chờ đấy. Không g/i/ế/t được anh thì tôi cũng phải làm anh ghê tởm c/h/ế/t.
Thư Yểu phẫn nộ nghĩ.
Đinh dong!
Chuông cửa vang lên. Đứng bên ngoài chính là tên tội đồ Tống Kỳ Bạch.
Anh như biết cô đang nhìn qua lỗ nhỏ, ngước mắt lên không né tránh.
Thư Yểu mở cửa, thân hình cao lớn của Tống Kỳ Bạch liền đổ sập xuống.
Cô nhanh mắt né sang một bên, thiếu niên ngã xuống nền, trán đập vào tủ giày, đã thảm càng thêm thảm.
"Đồ đâu?" Thư Yểu lạnh giọng hỏi.
Tống Kỳ Bạch hình như bị thương, mồ hôi lạnh chảy ròng.
"Đám người đó dữ quá, tôi giành không lại."

Bình Luận

0 Thảo luận