Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 51: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (3)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:48:38
Thấy bàn tay kia sắp chạm vào viên kẹo của mình, Thư Yểu lập tức đứng bật dậy, kéo giãn khoảng cách với Dương Dung Dung, chẳng khách sáo gì.
"Cô làm gì đấy?!"
Giọng Thư Yểu không nhỏ, hơn nửa nhà ăn đều ngoái lại nhìn.
Mặt Dương Dung Dung lập tức đỏ bừng, ngày ngày dãi gió dầm mưa làm việc đồng áng, trông càng thêm đen sạm.
"Cô bị bệnh à! Gì mà to tiếng thế! Chẳng phải tôi chỉ muốn nếm thử kẹo của cô thôi sao? Đúng là keo kiệt."
Thư Yểu siết chặt viên kẹo sữa, từ trên xuống dưới đảo mắt nhìn Dương Dung Dung vẻ mặt đầy khinh bỉ.
"Cô là ai chứ, tại sao tôi phải cho cô ăn? Chúng ta quen thân chắc?"
Trước kia Giang Thư Yểu chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với cô ta.
"Giang Thư Yểu, cô có ý gì đây? Chúng ta cùng tốt nghiệp một trường cấp ba, lại còn cùng đến cái nơi khỉ ho cò gáy này dạy học, thì nâng đỡ nhau một chút thì sao?"
Dương Dung Dung vừa nghe liền không vui: "bộp" một tiếng, ném đũa trở lại vào bát.
Trong bát cô ta toàn là canh cải thảo, đũa rơi xuống lập tức làm nước canh bắn lên mu bàn tay Thư Yểu.
Nhiệt độ không cao, nhưng đủ khiến cô thấy buồn nôn.
Diệp Tú bên cạnh kéo tay Dương Dung Dung: "Dung Dung, cậu nhỏ tiếng thôi."
Dương Dung Dung hất tay cô ta ra, mặt sầm sì: "Tôi nói sai chỗ nào? Chỉ là một viên kẹo mà thôi, đáng để làm to chuyện vậy sao?"
Cô ta chiếm tiện nghi của nguyên chủ quá nhiều, chuyện gì cũng cho là lẽ đương nhiên.
Nguyên chủ tuy kiêu căng, thích lười nhác, nhưng tính tình khá dễ chịu, lại hào phóng.
Mới đến thôn Thạch Nhai, Dương Dung Dung dựa vào việc là bạn học, thường xuyên sau giờ lao động chạy đến ký túc của cô ăn uống.
Nguyên chủ chưa bao giờ so đo, nghĩ ăn không hết thì cũng phí, chi bằng để người khác ăn, còn có thể tạo quan hệ tốt.
Nhưng Dương Dung Dung là kẻ không bao giờ thấy đủ.
Cô ta vừa coi thường kiểu hào phóng bừa bãi của nguyên chủ, lại vừa thèm khát đồ cô ấy mang từ thành phố tới.
Một mặt chê bai, một mặt lấy lòng, danh tiếng của nguyên chủ ngày càng xấu, trong đó một nửa công lao là của Dương Dung Dung.
Còn có cả Diệp Tú.
Ánh mắt Thư Yểu nhìn cô ta cũng không còn nhiệt tình như ban nãy.
Nếu cô nhớ không nhầm, Diệp Tú cũng giống Dương Dung Dung, lấy đi từ nguyên chủ không ít thứ.
Chỉ là cô ta không sắc bén như Dương Dung Dung, lúc nào cũng mang dáng vẻ dịu dàng, không tranh không giành.
Nguyên chủ gia cảnh tốt, nhìn không ra nhiều tâm tư cong quẹo, nói khó nghe một chút chính là ngốc nghếch.
Nên trong lòng cô ấy, Diệp Tú dễ chịu hơn Dương Dung Dung.
Nhưng Thư Yểu thì ghét nhất cái kiểu người tốt giả tạo!
Cô đặt đũa xuống, nâng mí mắt nhìn thẳng qua.
Dương Dung Dung bị ánh mắt cô nhìn đến chột dạ.
"Tháng này cô đã ăn của tôi bao nhiêu thứ rồi, có cần tôi tính cho cô nghe không?"
Dương Dung Dung chỉ biết ăn, đâu nhớ nổi nhiều như vậy.
Cô ta c/h/ế/t cũng không ngờ, chỉ vì một viên kẹo sữa rẻ tiền, Giang Thư Yểu lại muốn tính toán với mình.
Diệp Tú cũng cảm thấy cô hơi quá đáng, định mở miệng khuyên: "Yểu Yểu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=51]

thế này không..."
"Cả cô nữa."
Thư Yểu thẳng thừng ngắt lời, gương mặt trắng trẻo xinh đẹp phủ đầy lạnh lùng.
"Dương Dung Dung lấy từ tôi bao nhiêu đồ ăn, thì cô cũng ăn ké bấy nhiêu. Tôi có thể không so đo, nhưng cũng đừng coi tôi là kẻ ngốc."
Sắc mặt Diệp Tú trắng bệch trông thấy, nắm chặt tay, lảo đảo như sắp ngã.
"Yểu Yểu, sao cô có thể nói thế."
"Rõ ràng tôi chẳng hề muốn ăn đồ của cô, là cô muốn chúng tôi giúp cô làm việc, mới nhét cho tôi với Tú Tú. Giờ bọn tôi giúp cô làm rồi, mà cô lại như vậy."
Cô ta vừa dứt lời, người xem náo nhiệt xung quanh, cả thanh niên trí thức lẫn dân làng, đại khái hiểu ra chuyện, không kìm được bắt đầu chỉ trích Thư Yểu.
"Đúng đấy, cô muốn người ta giúp mình làm việc, mấy viên kẹo chẳng phải là thù lao sao, sao còn so đo thế."
"Cô gái xinh xắn thế mà tính tình lại thế này."
Tất nhiên cũng có mấy nam thanh niên trí thức quen Thư Yểu đứng ra nói giúp, nhưng sợ rước họa, nói được hai câu liền im bặt.
-
Phí Trực bước ra khỏi phòng, liền thấy Vương Thúy Nga và Vương Thành đang ăn tối trong sân.
Mùi trứng thơm nức bay sang, khơi dậy cơn đói.
Vương Thúy Nga liếc thấy anh, lập tức vỗ tay Vương Thành, ra hiệu ăn nhanh lên.
"Cái sao chổi kia tới rồi."
Trứng trong làng là thứ hiếm, ở hợp tác xã rất khó mua.
Ngoài trứng gà nhà đẻ thì phải lên trấn mua giá cao, mà còn chưa chắc mua được.
Trong nhà có duy nhất một con gà mái, là năm ngoái Phí Trực dùng công điểm đổi về.
Trứng gà đều vào bụng Vương Thành, nuôi gã trắng trẻo mập mạp.
Vương Thành lập tức ăn nhanh hơn, húp sùm sụp, nguyên một quả trứng nhét vào miệng, dầu mỡ chảy đầy.
Phí Trực chẳng thèm để ý, đi thẳng ra ngoài.
"Mẹ! Mẹ thấy nét mặt nó vừa nãy không!"
Vương Thành cảm thấy bị tổn thương tự tôn, lớn tiếng mách lẻo với Vương Thúy Nga.
Vương Thúy Nga phun mạnh xuống đất: "Đừng để ý nó, cái đồ sao chổi, không nhờ được công điểm thì sớm tống cổ nó đi rồi."
Phí Trực còn chưa bước vào nhà ăn, đã nghe bên trong có người cãi vã, trong đó có giọng nữ nghe quen quen, nhưng anh không nhớ ra đã nghe ở đâu.
Bước vào, nhìn thấy người con gái mặt mày tức giận, Phí Trực mới bừng tỉnh.
Thì ra là cô.
Thư Yểu chống nạnh, thẳng thừng chê bai Dương Dung Dung từ đầu tới chân.
"Giúp tôi làm việc? Đồ không biết xấu hổ, cô làm sao dám nói câu đó!"
"Đội trưởng đã nói với tôi rồi, việc của tôi căn bản chẳng ai làm, cứ để không ở đó. Chẳng làm được cái gì mà còn lý lẽ nữa hả?!"
Nguyên chủ đúng là lười, nhưng mỗi lần lười đều tìm người làm thay.
Hoặc là quyến rũ nam thanh niên trí thức, hoặc cho Dương Dung Dung, Diệp Tú một gói kẹo sữa hay bánh quy.
Đồ ăn vặt nguyên chủ đều là hàng có nhãn hiệu, mang từ thành phố, ở nông thôn thị trấn không mua nổi, còn quý hơn công điểm.
Nhưng nguyên chủ không ngờ, hai người lấy đồ mà chẳng làm gì.
Dương Dung Dung ngẩng cổ, mặt đỏ bừng định chối.
Thư Yểu liền kéo thẳng đội trưởng Triệu Khải Minh, người đang cắm cúi húp canh ở góc vào giữa.
"Ê ê..."
Triệu Khải Minh còn chưa kịp đặt thìa xuống, đã bị lôi ra giữa đám đông.
Ba người phụ nữ một sân khấu, anh ta đứng xem nãy giờ.
"Đội trưởng, anh nói xem, có phải họ không hề giúp tôi làm việc không?"
Cho anh ta nhìn náo nhiệt.
Thư Yểu cố ý kéo Triệu Khải Minh vào trận chiến của phụ nữ, gián tiếp để anh ta chứng minh cho mình.
"Ờ..."
Triệu Khải Minh ấp úng, chỉ thấy đầu óc rối loạn.
"Ý cô là, phần việc của cô phần lớn giao cho đồng chí Dương và đồng chí Diệp làm?"
Thư Yểu gật đầu lia lịa.
Triệu Khải Minh quay sang Dương Dung Dung: "Đồng chí Dương, như vậy là cô sai rồi."
Dương Dung Dung mím môi dậm chân, giọng làm nũng:
"Đội trưởng!"
Triệu Khải Minh vốn không chịu nổi phụ nữ nũng nịu, nghẹn họng, liền đổi giọng:
"Đồng chí Giang, việc này có lẽ có chút hiểu lầm."
Hay lắm.
Khóe môi Thư Yểu nhếch lên, cô hắng giọng, đôi mắt đẹp cau lại.
"Đội trưởng!"
Cô vốn trắng trẻo xinh xắn, mấy hôm nay mải lười biếng nên chưa bị rám nắng.
Đôi mắt long lanh nhìn người ta, cực kỳ mê hoặc.
Chẳng trách bao nhiêu nam thanh niên trí thức trong đội bị cô hại thảm, dù anh ta một lòng nghiên cứu công tác dạy học ở nông thôn, cũng khó tránh bị ảnh hưởng bởi sự dịu dàng ấy.
Trong lòng anh ta lâng lâng, còn chưa kịp mở miệng, khóe mắt bỗng lia đến cửa nhà ăn.
Một thiếu niên cao lớn, vén rèm bước vào, mắt Triệu Khải Minh sáng rực.
Anh ta nghĩ ra một chiêu, dẫn lửa về đông.
Triệu Khải Minh giơ cao tay: "Phí ca!"
Thư Yểu khựng người, lén lút liếc qua.
Không thể nào, trùng hợp vậy chứ.
Người đứng đó không phải Phí Trực thì còn ai, anh đẹp quá mức, dáng cao, trong nhà ăn như hạc giữa bầy gà, cực kỳ nổi bật.
Áo ngắn tay đã bạc màu, lộ cánh tay dài rắn chắc.
Phí Trực chậm rãi đi tới, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Triệu Khải Minh nhìn thấy anh, chẳng khác nào thấy cứu tinh.

Bình Luận

0 Thảo luận