Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 70: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (22)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:49:44
Vương Thúy Nga bất mãn nhất chính là dáng người của Thư Yểu.
Tuy nói gầy thì có khí chất, nhưng nhà bà ta đâu thiếu bình hoa trang trí, sinh không nổi con trai thì tất cả cũng vô ích.
Thư Yểu mặt không biểu cảm, rút cuốn sách ra, đổi sang tay kia ôm.
Bàn tay phải rảnh ra, cô khẽ xoa các ngón tay, thả lỏng các khớp.
Vương Thúy Nga lộ vẻ nghi hoặc, khó hiểu nhìn động tác của cô.
"Đồng chí Giang trí thức, cô đang...?"
Thư Yểu: "Không có gì, tay hơi ngứa thôi."
Vương Thúy Nga: "..."
Bà ta thu lại cái cổ đang vươn ra, không dám nói thêm gì nữa.
Con đàn bà chua ngoa.
"Còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì tôi đi đây."
Tuy là giọng hỏi, nhưng Thư Yểu hoàn toàn không có ý định đợi câu trả lời của họ, phủi nhẹ vạt váy bị bẩn, xoay người rời đi.
"Ra vẻ thanh cao cái gì chứ."
Vương Thúy Nga nhịn không được mà chửi, lời vừa dứt thì phía sau vang lên giọng nam quen thuộc, trầm thấp và đầy tức giận:
"Các người đang làm gì vậy?"
Toàn thân Vương Thúy Nga cứng đờ, quay người nhìn.
Phí Trực chạy tới, trên trán phủ một lớp mồ hôi hơi thở dồn dập.
Khi vẫn đang làm việc, anh nghe có người nói Vương Thúy Nga dẫn Vương Thành tới trường tiểu học Hy Vọng.
Lúc đó anh liền cảm thấy không ổn, vứt bỏ việc trong tay mà chạy đến, và nhìn thấy cảnh hai người chặn Giang Thư Yểu lại không cho cô đi.
Vương Thành lùi ra sau đầy uất ức, nép vào sau lưng Vương Thúy Nga, thân hình to lớn vẫn lộ hơn nửa.
"Không... không có gì, tao nghe nói mày đang quen đồng chí Giang trí thức, nên tính mời cô ta ăn một bữa cơm."
Dù có là một kẻ ngốc trí tuệ không hoàn chỉnh cũng sẽ không tin cái lý do này.
"Ăn cơm?"
Giọng Phí Trực đè nén cơn tức giận, khàn đặc như lẫn đầy sỏi đá.
Anh sải ba bước dài về phía trước, cơ bắp ngực căng chặt dưới lớp vải, cố gắng hết sức kiềm chế bản thân.
Vương Thành trong lòng run sợ, kéo kéo áo Vương Thúy Nga.
"Mẹ phải làm sao đây, nó sẽ không đánh chúng ta chứ?"
Gã sợ, Vương Thúy Nga còn sợ hơn, ánh mắt âm u lạnh lẽo của thằng nhóc này như thể có thể nuốt sống bà ta.
"Làm sao mà biết? Đi...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=70]

mau đi thôi..."
Vương Thúy Nga kéo cổ tay Vương Thành, lôi nó chạy đi.
Phí Trực mặc kệ họ rời đi không ngăn cản, nhưng nắm đấm siết chặt phát ra tiếng răng rắc.
Anh không muốn đánh người trước mặt Giang Thư Yểu, không muốn để cô sợ mình.
Bầu không khí căng cứng đến đáng sợ, Thư Yểu nhìn chằm chằm Phí Trực, một lúc lâu mới mở miệng hỏi:
"Anh sao lại tới đây?"
Phí Trực mím môi, chậm rãi bước tới trước mặt cô.
Thư Yểu vừa định mở miệng hỏi tiếp, khoảnh khắc tiếp theo, cả người cô bị người đàn ông ôm chặt vào lòng.
Phí Trực ôm rất chặt, cánh tay mạnh mẽ, thân hình rắn chắc đủ để bao trọn lấy Thư Yểu.
Thư Yểu không vùng vẫy, ngoan ngoãn nâng tay ôm lấy eo sau của anh.
Cảm nhận được gương mặt Phí Trực vùi vào cổ cô, hơi thở run rẩy, dường như còn đang sợ hãi.
Giọng cô mềm xuống: "Sao vậy?"
Phí Trực không đáp, chỉ càng ôm cô chặt hơn, từng chút một siết lại, hận không thể hòa vào m/á/u thịt để bảo vệ cô.
Vương Thúy Nga và Vương Thành sẽ tới tìm cô, điều này Phí Trực hoàn toàn không ngờ tới.
Khi nghe tin đó, anh chỉ cảm thấy tim mình trống rỗng, đầu óc ong ong.
Không dám nghĩ họ sẽ nói gì với Giang Thư Yểu.
Tính khí xấu xa, gia thế bẩn thỉu, xuất thân hèn kém của anh...
Bất kỳ điều nào trong số đó, đều là vết nhơ, hoàn toàn không xứng với Giang Thư Yểu.
Cô sẽ ghét bỏ anh sao?
Phí Trực càng ôm Thư Yểu chặt hơn, môi khô dán lên làn da mềm nơi cổ cô, hằn lại một vết đỏ.
"Em đừng nghe bọn họ nói."
Giọng Phí Trực vang lên, khàn đục như phủ một tầng sương.
Thư Yểu đưa ngón trỏ chọc nhẹ vào eo anh.
"Em không nghe bọn họ."
Nghe vậy, sống lưng căng chặt của Phí Trực mới dần thả lỏng, nhưng vẫn không nỡ buông tay, hai cánh tay giống như sắt nung nóng.
Sự dính lấy này, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài của anh.
Thư Yểu xoa xoa sau gáy anh, động tác dịu dàng như đang vỗ về một chú chó nhỏ, nhẹ nhàng dỗ dành.
"Được rồi, buông ra đi, bị người khác nhìn thấy thì sao?"
Như thể có một gáo nước mát lạnh dội thẳng xuống, xoa dịu những cảm xúc đang bùng nổ.
Phí Trực từ từ buông cô ra, khóe mắt hơi đỏ, ngay cả mái tóc ngắn đen cứng cũng rũ xuống, chẳng còn chút khí thế nào lúc nãy.
Thư Yểu kiên nhẫn hỏi: "Bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc, sao anh lại chạy qua đây?"
Ngón tay bị Phí Trực nắm trong lòng bàn tay, lớp chai sần thô ráp cọ ra cảm giác ngứa ngáy, khiến vành tai Thư Yểu hơi run, nóng lên.
"Anh nghe người ta nói, bọn họ muốn đến tìm em."
Phí Trực thành thật khai báo.
"Họ bắt nạt em à?"
Thư Yểu lắc đầu, giọng mang theo chút tự hào:
"Em đâu có là quả hồng mềm, sao họ có thể bắt nạt em được."
Khóe môi Phí Trực khẽ cong, trong mắt lóe lên tia ý cười, thuận miệng đáp:
"Ừ, em không phải quả hồng mềm."
Nói xong, anh lại bồi thêm một câu khiến Thư Yểu khóc không ra nước mắt:
"Em là quả hồng cứng."
Thư Yểu: "..."
Câu này sao nghe cũng không giống đang khen người ta.
Phí Trực kể hết cho Thư Yểu nghe về mối quan hệ giữa anh và mẹ con Vương Thúy Nga, sợ sau này cô không phân biệt được họ là người xấu hay không.
Thư Yểu đã sớm biết đại khái qua tư liệu cốt truyện mà hệ thống cung cấp, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ kinh ngạc.
Phí Trực kể chi tiết hơn nhiều, có không ít chuyện trong đó không hề được ghi chép lại.
Ví dụ như mẹ anh, năm đó bị bắt cóc bán vào thôn Thạch Nhai.
Khi đó cơ thể bà quá gầy yếu, giống như một con gà con chưa phát triển, nhiều người sợ bà không sinh được con nên không dám mua.
Cuối cùng chỉ có thể bị bán rẻ cho cha Phí Trực, một kẻ bần cùng nổi tiếng trong thôn.
Cô gái rất nhanh bị ép có thai, sinh ra anh chính là Phí Trực.
Khoảng thời gian đó, cha Phí Trực đối xử với bà còn tạm ổn.
Dưỡng cho cơ thể khỏe hơn, bà dùng sữa mẹ nuôi anh đến mười tháng tuổi, sau đó sữa không đủ, anh bắt đầu ăn cháo loãng, ăn cơm.
Đến một đêm khi anh hai tuổi rưỡi, bà chạy trốn theo con đường núi ngoằn ngoèo hiểm trở.
Cha Phí Trực tìm mãi không thấy, tức giận chửi bới tiền đổ sông, rồi trút hết cơn giận lên người anh.
Anh đói suốt hai ngày, suýt thì c/h/ế/t đói, may được hàng xóm phát hiện.
Nghĩ đến việc anh là con trai, cha Phí Trực cuối cùng cũng không nỡ vứt bỏ anh.
Từ khi có ký ức, cha anh chỉ dạy anh một câu: "Lời phụ nữ không thể tin."
Hoàn toàn là lý lẽ sai trái.
Phí Trực biết mẹ anh không muốn sinh ra mình, chạy khỏi ngọn núi này là quyết định sáng suốt nhất.
Anh luôn cảm thấy m/á/u trong người mình thật bẩn, bản thân là kết quả của tội lỗi.
Sau này Vương Thúy Nga bước chân vào cửa, những ngày vốn đã khó khăn, lại càng thêm gian nan.
Mãi đến khi cha anh qua đời, Phí Trực mới sống sót một mình đến bây giờ.
Hộ khẩu của anh chuyển sang tên Vương Thúy Nga, bị mẹ con bà ta hút m/á/u mấy năm.
Khi nói đến đây, giọng Phí Trực càng trở nên trầm nặng.
Anh vùi mặt vào lòng Thư Yểu, liên tục thề thốt:
"Tin anh đi, anh sắp thành niên rồi, anh sẽ cố gắng kiếm tiền, sẽ đối xử tốt với em."
"Đừng rời bỏ anh, em đi đâu anh sẽ đi đó."
"Đừng bỏ lại anh, Yểu Yểu."
Anh luôn nhớ lời Triệu Khải Minh từng nói: Thư Yểu sớm muộn gì cũng sẽ quay về thành phố.
Vì vậy, anh đã sớm đưa ra quyết định, anh sẽ đi theo cô, dù có bị ghét bỏ, bị chán ghét.
Là cô trước tiên trêu chọc anh, thì cả đời này cũng đừng hòng thoát khỏi anh.
"Được."
Lời thề của chàng trai mang theo hơi thở rung động của trái tim, sự cố chấp ẩn tối đến cực điểm.
Giống như một con rắn độc cuộn quanh trái tim, lặng lẽ thè cái lưỡi đỏ, rình rập từng chút một.
Kẻ nói mà không giữ lời, sẽ bị cắn c/h/ế/t.

Bình Luận

0 Thảo luận