Jeep chạy vào khu biệt thự, dừng lại dưới lầu.
Cánh cửa sau bị đá mở tung, người đàn ông vác người phụ nữ xuống xe, lao thẳng vào phòng ngủ.
"Thả tôi ra! Thả tôi ra!"
Môi bị gã điên này cắn rướm m/á/u, chỉ nói một câu thôi cũng khiến Thư Yểu đau đớn.
Cánh tay như con trăn quấn lấy eo cô, nước mắt theo đường cong rơi xuống.
Bụp!
Cô bị quăng mạnh lên giường, cú va chạm dữ dội khiến mắt cô chốc lát quay cuồng.
Hơi thở nóng bỏng của nam tính áp lên, một cánh tay thô bạo đặt trên eo.
"Anh bình tĩnh đã, bình tĩnh một chút... ừm!"
Nắm chặt đôi môi mềm, nghiền nát tùy ý, miệng nhỏ bị ép mở, tiếng khóc bị hút hết, hoàn toàn biến mất.
Cô hoàn toàn không thể bình tĩnh, tiếng nức nở rơi vào tai người đàn ông, như một sợi dây châm ngòi khơi dậy hưng phấn.
Lục Tiêu Dã một tay giữ cổ tay cô, dễ dàng kẹp chặt ra sau lưng, tay còn lại thô bạo dò xét toàn thân cô.
"Muốn tôi bình tĩnh, thà rằng muốn tôi nhẹ tay chút còn hơn."
"Không... thật sự không được... tôi chưa chuẩn bị xong ưm ưm..."
"Tôi sợ..."
Thư Yểu nói lắp bắp, nước mắt ngập vào gối.
"Sợ?"
Người đàn ông dừng tay, cười lạnh một tiếng.
"Tôi thấy em dám lắm cơ mà."
Bàn tay to bóp vào cằm mềm, đầu ngón tay ấn tạo hõm má lúm đồng tiền, hai đầu gối người đàn ông chèn vào hông cô, thờ ơ đứng trên cao nhìn xuống với ánh mắt khinh bỉ.
"Nói! Súng từ đâu ra?"
Cô một mình, không thể nào có được súng.
Chỉ có một khả năng.
Quả nhiên ngay giây tiếp theo, anh thấy người phụ nữ kìm nén tiếng khóc, run rẩy mở lời.
"Trộm... trộm...."
Lục Tiêu Dã nhướng mày, giọng mỉa mai: "Chẳng phải là khá liều mạng à?"
"Tôi đã cảnh cáo em, ngoan ngoãn ở yên đợi tôi về, kết quả em lại chuẩn bị cho tôi một bất ngờ lớn."
Trộm súng, bỏ trốn, báo cảnh sát.
Cầm súng lang thang trong thành phố Utah, người khác bắn cô một phát cũng được xem là phòng vệ chính đáng.
Không để cô chịu chút đau khổ, lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu ngạo.
Lục Tiêu Dã nghiêng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường: "Bây giờ là mười một giờ rưỡi, vậy thì làm đến tám giờ rưỡi sáng mai đi."
Cùng lúc áo của người đàn ông rơi xuống, tám múi cơ săn chắc hiện ra trong không khí, màu mực hình xăm rắn đen càng trở nên thẫm đậm.
Cơ bắp cánh tay cuồn cuộn, tĩnh mạch nổi gân xanh, người đàn ông thở hổn hển, tháo thắt lưng ra.
Anh nắm lấy cổ chân cô, bàn tay to vuốt dọc bắp chân lên trên, đẩy váy cô lên.
"Đừng làm vậy... tôi cầu xin anh..."
"Để tôi chuẩn bị một chút, đau...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=127]
thật sự rất đau..."
Lục Tiêu Dã đã không còn tin lời cô nữa, khuôn mặt nở nụ cười mỉa mai độc ác, từng chữ một:
"Đã ngủ với đàn ông rồi còn giả vờ gì?"
Bản năng cơ thể không thể lừa dối.
Dù cô gái này có giả vờ trong trắng đến đâu, cũng không che giấu được những chi tiết.
Khi ngủ, cô thường chui thẳng vào lòng anh, ngoan ngoãn áp vào ngực anh, thậm chí có lần còn chủ động đưa tay ôm lấy eo anh.
Tất cả những điều đó đều chứng tỏ, cô đã từng có đàn ông.
Cần ngủ với bao nhiêu người mới khiến cô quen đến mức này?
Lục Tiêu Dã vốn không xem trọng chuyện này, đã có đàn ông thì sao, ít nhất bây giờ là của anh.
Nhưng giờ lại phát điên lên vì chuyện đó!
Muốn tìm ra người đàn ông đó mà xé xác, lại càng muốn ngủ với cô thật mạnh bạo, chiếm hữu cơ thể cô và để lại dấu ấn của mình.
"Người khác đều được ngủ, sao tôi lại không chạm được, giả vờ trinh tiết làm gì?"
Giọng người đàn ông âm u, gập chân cô lên, hai đôi chân trắng nõn mềm mại uốn cong trên không trung tạo thành một đường cong khiến người ta kinh ngạc.
"Đừng ưm ưm! Cút đi, cút ra!"
Không thể ngăn cản hành động phát điên của người đàn ông, Thư Yểu vất vả ngả người trên gối, móng tay cắm sâu vào cánh tay anh, rỉ ra từng giọt m/á/u.
Người đàn ông hoàn toàn không để ý.
Cơn đau nhỏ này ngược lại khiến anh càng hưng phấn.
"Muốn tôi cút? Vậy em đang làm gì? Quấn lấy tôi không buông?"
Trong ánh mắt u tối, Lục Tiêu Dã vớ lấy cô, ép cô vào người mình.
Thư Yểu đau đến nỗi không nói nổi, mồ hôi lạnh rơi từng giọt, kèm theo tiếng rên chứa nước mắt.
"Cút đi... biến t/h/á/i... cầm thú!"
Tiếng thở gấp gáp của người đàn ông xoay quanh bên tai cô.
"Đúng, tôi là cầm thú, còn em là gì?"
"Ha! Nói đi, cầm thú đang làm gì vậy?"
Thẳng thừng, thô lỗ, tục tiểu.
Anh cố tình trêu chọc Thư Yểu, biết cô nói không ra lời, cứ lặp đi lặp lại hỏi.
"Em không thích chạy à? Chạy đi! Tôi nhìn em chạy!"
Người đàn ông thù dai, cánh tay bị cào đau đến mức nào, anh lại làm cho cô đau bấy nhiêu.
Anh lật Thư Yểu lại, ép cô xuống giường, đưa tay chỉ về hướng cửa.
"Cửa ở đằng kia, chạy đi! Chạy được tới đó thì tôi sẽ không động vào nữa."
"Ưm... đồ điên, anh đúng là một kẻ điên!"
Nói nghe có vẻ rộng lượng, nhân từ, nhưng lại siết thắt eo cô đến c/h/ế/t người.
Thư Yểu toàn thân mềm nhũn, tay chân luống cuống bò về phía trước, chưa được hai bước đã bị anh lạnh lùng kéo về lại.
Vòng lặp tiếp diễn, cho đến khi cô không còn chút sức lực nào.
"Ưm ưm... không chịu được nữa... cút đi..."
Người đàn ông cúi xuống, để lại từng nụ hôn trên tấm lưng ướt sũng của cô.
"Mới có bấy nhiêu mà đã không chịu nổi rồi à? Phế vật thế này, trước kia thằng đàn ông đó rèn luyện em kiểu gì hả?"
"Anh ta lợi hại hơn, hay là ông đây lợi hại hơn? Ngủ với anh ta em có khóc thảm như vậy không?"
Thấy cô cắn chặt môi, không muốn phát ra bất kỳ âm thanh nào, ánh mắt người đàn ông đột nhiên tối lại.
"Hửm? Miệng câm rồi à?!"
Thư Yểu run rẩy toàn thân, lắc đầu trong hỗn loạn, đầu óc nóng rực, như sắp sôi lên.
Cô hoàn toàn không biết người đàn ông Lục Tiêu Dã nhắc tới là ai.
Thấy cô bị hành hạ đến thế mà vẫn không chịu nhún nhường, Lục Tiêu Dã l/i/ế/m đầu răng, một tay siết chặt eo cô không buông, tay còn lại cầm lấy hộp thuốc lá đầu giường.
Rút ra một điếu, kẹp vào miệng, châm lửa và rít một hơi thật sâu.
Hương thuốc cay nồng xông thẳng vào cổ họng, giây tiếp theo bị phun thẳng không thương tiếc vào miệng cô.
"Khụ khụ khụ... khụ khụ..."
Vị cay nồng mạnh mẽ vừa tràn vào, Thư Yểu bị nghẹn đến mức liên tục ho, khó chịu đến mức nước mắt lưng tròng.
Cô vốn không bao giờ hút thuốc, huống chi Lục Tiêu Dã hút toàn những điếu xì gà cực kỳ kích thích, vị cực kỳ khó chịu.
"Hu... đừng nữa... đau quá... Lục Tiêu Dã..."
Nước mắt rơi lả chả, gương mặt cô đỏ bừng, cô nín thở hết sức.
Thấy anh vẫn không hề nhượng bộ, Thư Yểu túm lấy tóc anh.
"Lục... Lục Tiêu Dã!"
Cơn đau trên da đầu khiến người đàn ông động tác khựng lại một chút.
"Có vẻ người trước không dạy em, đừng hét tên đàn ông trên giường."
"Trừ khi em muốn bị chơi đến c/h/ế/t."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận