Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 63: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (15)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:49:25
"Đừng động!"
Trong giọng nói hoảng loạn mang theo sự khàn đặc rõ rệt.
Phí Trực nắm chặt xương cổ tay của Thư Yểu, lấy que kem ra, hơi thở gấp gáp.
Ánh mắt anh nhìn xuống dưới, nơi chiếc quần dài đã lặng lẽ nhô lên một đường cong.
Phí Trực không ngờ cô lại đột nhiên làm ra trò như vậy, hàm răng nghiến chặt, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mịn ẩm ướt vì kìm nén.
Thư Yểu lại như chẳng thấy anh khó chịu, còn đưa tay chạm vào trán anh.
Anh quá cao, với chiều cao một mét chín, trước mặt anh, Thư Yểu chỉ có thể ngang bằng với cằm.
Khoảnh khắc lòng bàn tay mềm mại của cô chạm vào vầng trán nóng rực, Phí Trực đột ngột ngẩng đầu, trong đầu như có một tràng pháo nổ tung, lách tách vang lên khiến trước mắt anh toàn ánh sáng trắng.
Anh thở dốc một tiếng thật nặng, mạnh mẽ đẩy Thư Yểu ra rồi lao ra cửa.
Bóng lưng cao lớn của anh hiện ra cực kỳ lúng túng, bước chân nhanh như gió, chỉ mấy giây đã biến mất khỏi tầm mắt.
??
Thư Yểu vẻ mặt nghi hoặc, tay còn cầm que kem lạnh buốt, đôi mắt không chớp nhìn theo hướng Phí Trực rời đi.
Vốn chỉ muốn trêu chọc anh một chút, nhưng hình như lại thành ra phản tác dụng rồi.
Anh giận rồi sao?
Nhưng nghĩ kỹ thì chắc không đến mức ấy, Phí Trực không phải kiểu đàn ông hẹp hòi.
Vậy chắc là xấu hổ thôi, một gã trai thô lỗ mà quá đỗi thuần khiết, chỉ cần chạm nhẹ một cái là có thể động tình.
-
Đây là khoảnh khắc ngượng ngùng nhất của Phí Trực, phản ứng bản năng của cơ thể khiến anh vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Trên con đường đất về nhà, anh thậm chí cúi đầu, không dám ngẩng mặt, sợ bị người ta nhìn thấy phát hiện sự chật vật của mình.
Anh chạy thẳng về nhà, thấy Vương Thúy Nga và Vương Thành đang thì thào lén lút trong gian nhà chính, mùi thịt luộc thơm ngào ngạt tỏa ra trong không khí.
Bọn họ có đồ ngon đều giấu anh, đợi lúc anh đi làm mới lén lấy ra ăn.
Quả nhiên, giờ cũng nhân lúc anh không có ở nhà, chuẩn bị nấu chút canh thịt uống.
Nhưng hai người không ngờ, đang giờ làm mà Phí Trực lại đột nhiên chạy về.
Miếng thịt này vốn là đổi bằng công điểm anh kiếm được tháng trước, Vương Thúy Nga thì không làm việc, Vương Thành cũng lười biếng, hai mẹ con sống hoàn toàn dựa vào Phí Trực nuôi.
Giờ bị phát hiện đang vụng trộm nấu riêng, tuy không thấy xấu hổ nhưng Vương Thúy Nga lại sợ anh cũng đòi ăn, nên vội vàng nghiêng người che nồi lại.
Phí Trực làm như không thấy, sải bước nhanh vào phòng.
Cửa phòng đóng sầm, cắt đứt mọi âm thanh.
Vương Thành tò mò thò đầu, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín.
"Mẹ, sao Phí Trực lại chạy về giờ này, chẳng lẽ là trốn việc à?"
Vương Thúy Nga cũng cảm thấy không đúng, Phí Trực vốn khó chịu với hai mẹ con bà ta, ngoài giờ ngủ buổi tối, bình thường chẳng mấy khi ở nhà.
Giờ đang lúc làm việc, sao tự nhiên lại chạy về?
Những ngày này, sáng đi sớm, tối về muộn, công điểm lại ngày càng ít, chẳng lẽ thật sự đang trốn việc?!
Bà ta tính toán một hồi, thấy như vậy không ổn chút nào.
Vương Thúy Nga nheo mắt, trong ánh nhìn lóe lên tia sáng nham hiểm.
Bà ta hất cằm, nói với Vương Thành: "Con đi xem nó làm gì trong phòng."
Phòng Phí Trực nằm ở phía bên phải sân, Vương Thành thấy anh xách một thùng nước giếng lớn đi vào trong phòng.
Anh định tắm sao?
Vương Thành càng thấy kỳ lạ, liền ghé mắt nhìn qua khe hở bị mưa làm mục trên cửa sổ, lén quan sát cảnh tượng bên trong.
Phí Trực đứng cạnh thùng nước, dưới chân là một khoảng nền xi măng nhỏ dùng để tắm.
Anh hô hấp dồn dập, toàn thân nóng hừng hực đỏ bừng, trong đồng tử tràn đầy một mảnh đỏ sẫm.
Vương Thành nhìn thấy anh cởi áo, lộ ra cơ thể nam tính rắn chắc hoàn mỹ.
Những khối cơ bắp màu đồng xếp tầng rõ rệt, đường cơ bụng và đường nhân ngư sắc nét, tỏa ra sức mạnh mãnh liệt đầy hormone.
Vương Thành chẳng có chút tự giác đang nhìn trộm, ngược lại càng thêm táo bạo.
Gã muốn xem thử, người này giữa ban ngày ban mặt, tắm rửa làm gì.
Vương Thành còn đưa ngón tay cạy khe hở ra to hơn, thân hình cường tráng của người đàn ông hiện rõ không sót.
Chiếc quần dài lỏng lẻo, được buộc ngang hông bằng một sợi dây, cơ eo săn chắc đầy lực.
Thường xuyên lao động ngoài đồng, rèn luyện nên những đường cơ bắp cuồn cuộn, gợi cảm đầy sức sống.
Vương Thành nhìn thân hình cao lớn, khỏe khoắn của Phí Trực, rồi lại cúi xuống nhìn cánh tay mình đầy mỡ.
Gã uất ức nghiến răng, xoay người bỏ đi.
Vương Thúy Nga vừa nấu xong nồi canh thịt, ngẩng đầu lên liền thấy con trai mình vẻ mặt nghẹn khuất.
"Sao thế?"
Bà nghĩ tới điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Thằng nghèo kiết xác kia có phải đang trốn việc thật không? Để mẹ xem mẹ trị nó thế nào!"
Nói rồi, bà ta xắn tay áo định lao vào, bị Vương Thành kịp thời ngăn lại.
Vương Thành có chút khó nói, do dự thật lâu mới nghẹn ra một câu.
"Mẹ, nó thật sự đang tắm."
-
Phí Trực cởi luôn cả quần l/ó/t, xách thùng nước dội thẳng từ trên đầu xuống.
Nước giếng lạnh thấu xương khiến anh run lập cập, răng va vào nhau lập cập, nhưng may là cảm giác nóng bỏng trong người cuối cùng cũng tan bớt.
Thật sự quá khó chịu.
Anh chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng người quê trưởng thành sớm, nên về phương diện này cũng không phải hoàn toàn không hiểu gì.
Anh vừa đau đớn vừa sụp đổ mà ý thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ vì một cây kem, một cây kem lạnh buốt kiểu cũ.
Anh đã mất mặt trước đồng chí Giang rồi.
Phí Trực bắt đầu hoài nghi bản thân có phải không được không, nhưng anh chưa từng trải qua, cũng chẳng biết bao lâu thì mới tính là "được".
Dù thế nào thì cũng không nên dễ dàng như vậy.
Anh cụp mắt, sắc mặt ảm đạm, trong đầu hỗn loạn rối tung, dũng khí vất vả tích góp bấy lâu ầm một tiếng sụp đổ tan tành.
Cúi đầu nhìn thoáng qua, Phí Trực cảm giác sống mũi mình cay xè.
Anh cầm lấy quả bồ kết, ra sức kỳ cọ những dấu vết nhục nhã kia, động tác mạnh bạo thô cứng, chẳng buồn quan tâm đây là thân thể của chính mình.
Đồ vô dụng!
Anh khó khăn lắm mới chấp nhận xuất thân thấp hèn, học vấn rách nát của mình, tự nhủ bản thân có thể cố gắng, từ từ từng bước một leo lên.
Nhưng vì sao, đến chuyện này cũng kém cỏi như vậy.
Cô có biết chuyện gì vừa xảy ra không?
Cô có biết những ý nghĩ dơ bẩn trong đầu anh không?
Sau này cô còn để ý đến anh không?
Phí Trực thậm chí không dám nghĩ tiếp, chỉ muốn ngay lúc này nhảy thẳng xuống giếng c/h/ế/t quách cho xong.
Làn da bị chà xát đỏ bừng, hơi rát nhưng trái tim anh còn đau hơn, nhói buốt đến nghẹt thở.
Anh ghét cơ thể này, cái cơ thể vô dụng này!
Phí Trực khó chịu đến cực điểm, vành mắt đỏ hoe.
Làn da bị chà đến gần như rớm m/á/u, đỏ rực một cách đáng sợ, nhìn thôi cũng thấy đau.
Nhưng anh như không cảm giác được gì, càng kỳ cọ càng mạnh tay, càng kỳ càng tuyệt vọng.
Như thể làm vậy là có thể vò nát, nghiền vụn cái cơ thể vô dụng này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=63]

Bình Luận

0 Thảo luận