Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Phụ Một Lòng Muốn Chết, Lại Bị Kẻ Điên Cưỡng Ép Giữ Lại

Chương 73: Thế giới 2: Thanh niên trí thức mảnh mai yếu ớt x Gã thô kệch bị khơi tình rồi bỏ rơi (25)

Ngày cập nhật : 2026-02-14 04:50:03
Miệng thì nói người khác không biết xấu hổ, nhưng anh lại không có nửa điểm ý định che chắn.
Hai chân tách ra mở rộng, thoải mái để cho Thư Yểu nhìn cho đã.
Bàn chân phải chống lên xe ba bánh, chiếc quần rộng lỏng lẻo bị phác họa ra dấu vết, đường nét rõ ràng.
Tính cách của Thư Yểu bướng bỉnh thích tranh hơn thua.
Dù đã đỏ mặt đến tận gốc cổ, Phí Trực nói cô không biết xấu hổ, ngược lại cô lại cố kìm nén cảm giác xấu hổ xuống.
Ánh mắt từ phía dưới chậm rãi dịch chuyển lên, dừng lại trên khuôn mặt của Phí Trực.
"Phí Trực, anh bao nhiêu rồi?"
Mang một khuôn mặt ngoan ngoãn hiền lành, nhưng câu hỏi vừa thốt ra suýt chút nữa dọa Phí Trực c/h/ế/t khiếp.
Trên gương mặt vốn luôn trầm lặng bình thản hiếm khi xuất hiện cảm xúc khác, đồng tử run lên như động đất lan ra những vết nứt.
Phải một lúc lâu Phí Trực mới kìm được cơn ngứa trong cổ, tìm lại giọng nói của mình.
Trong giọng trầm khàn pha thêm mấy phần d/ụ/c niệm.
"Em đang chỉ chỗ nào?"
Thư Yểu chớp mắt, hàng mi khẽ rung như hai con bướm giương cánh.
Đôi môi căng đầy hơi hé mở, biểu cảm thuần khiết đến mức không chịu nổi, như thể người vừa "nói năng bừa bãi" ban nãy không phải là cô.
"Tuổi tác chứ còn gì nữa."
Thư Yểu phản vấn một cách đương nhiên: "Chứ không thì anh nghĩ là gì?"
Tiếng ho khan tràn ra từ cổ họng Phí Trực, anh che giấu đi sự xấu hổ, chợt bắt được điều mình đã bỏ qua.
"Em không phải biết tuổi của anh rồi sao?"
Biết rõ còn hỏi.
Phí Trực tuy đầu óc có phần thẳng tuột, nhưng vào lúc mấu chốt lại có thể chuyển hướng.
Đối diện với ánh mắt trêu chọc đùa bỡn của Thư Yểu, anh phản ứng lại cô đang cố ý gài bẫy anh.
"Thế nên anh bao nhiêu?"
Thư Yểu không chịu bỏ qua, không khiến anh phát cáu thì không chịu buông tha.
Phí Trực bị cô trêu chọc đến mức dấy lên một chút tính khí, nhưng không phải giận dữ mà là bị cô cố ý khiêu khích, trong lòng sinh ra ý muốn trả đũa lại một chút.
Trước mắt Thư Yểu đột nhiên phủ xuống một bóng râm, người đàn ông mang theo khí thế xâm chiếm mãnh liệt đè xuống.
"Rất lớn, em có muốn thử không?"
Ánh mắt anh rất tối, mí mắt mỏng tạo ra đường cắt sắc lạnh, thần sắc tràn đầy d/ụ/c vọng khiến Thư Yểu vô cớ liên tưởng đến một con dã thú bị nhốt trong lồng sắt.
Tính khí bạo ngược, tàn nhẫn, nanh vuốt sắc bén.
Mà cô, chính là con cừu non mềm mại không chút sức phản kháng đặt trên thớt.
Khoảnh khắc Phí Trực cúi người áp xuống, Thư Yểu sợ đến mức lập tức đẩy anh ra.
"Không cần, nhìn qua thì thấy còn nhỏ, đợi lớn thêm chút đi."
Vẫn còn đang ở đường núi đây, mà anh lại chẳng hề kiêng kỵ chút nào.
Nói anh thật thà hay là không thật thà đây?
Còn nhỏ...
Ba chữ tổn thương tự tôn kia xoay vòng trong miệng một hồi, cuối cùng mới bị Phí Trực nuốt xuống.
Ánh mắt liếc xuống dưới một chút, cảm giác tự ti vừa mới nhen nhóm lập tức bị "vốn liếng" hùng hậu đè ép xuống.
Nhỏ sao?
Không nhỏ đâu nhỉ.
Phí Trực không tức giận, chỉ cụp mắt nhìn chằm chằm vào vành tai hồng hồng nóng bừng của Thư Yểu.
Dáng vẻ cô cố tỏ ra bình tĩnh, thật đáng yêu.
Thư Yểu xách theo một đống đồ vừa mua từ trấn về ký túc xá thanh niên trí thức, vừa hay gặp Hứa Vũ Trạch đang tan học.
"Giang..."
Hứa Vũ Trạch giơ tay lên hớn hở chào, nhưng thấy cô gái keo kiệt đến mức không cho gã một cái liếc mắt, đi thẳng vào ký túc xá.
"Giang Thư Yểu, ý em là gì hả?!"
Cánh tay bị người giữ lại, Thư Yểu quay đầu, nét mặt lạnh lùng rút tay về.
Hứa Vũ Trạch nghĩ đến chuyện Giang Thư Yểu cho gã "leo cây" thì tức giận, nhưng nhà cô thế lực mạnh mẽ, gã vẫn không cam tâm để "miếng thịt béo" đến miệng rồi bay mất.
Gã khó khăn lắm mới nuốt tự tôn xuống, muốn tiếp tục phát triển với cô, ai ngờ đối diện chính là một ánh mắt lạnh băng như đang nhìn rác rưởi.
Ngọn lửa giận bị đè nén lập tức bị châm bùng lên.
"Em đùa tôi hả?!"
Mệt cả buổi sáng, bụng vốn đã đói cồn cào, Thư Yểu chỉ muốn nhanh chóng về ký túc xá nấu ít thịt, ăn hoa quả.
Thế mà trước mắt lại có kẻ phiền phức ngáng đường, Thư Yểu chẳng còn chút kiên nhẫn.
"Phát bệnh thì tránh xa tôi ra, đừng làm phiền."
Hứa Vũ Trạch trừng to mắt, mắt như sắp lồi khỏi hốc.
Giang Thư Yểu... dám mắng gã?!
Trong đội ai chẳng biết Giang Thư Yểu nổi tiếng thích làm nũng, thích trêu chọc đàn ông.
Trong xương cô có sẵn một phần kiêu ngạo, khinh thường chửi bới người khác, ngoài Dương Dung Dung chưa từng gây mâu thuẫn với bất kỳ thanh niên trí thức nào.
Vậy mà giờ cô lại mắng gã?
Không lẽ cô phát hiện gì rồi?
Hứa Vũ Trạch càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Nhưng gã làm mọi chuyện kín đáo, những lần hẹn hò đều chọn nơi sâu trong ruộng, chưa từng bị bắt gặp.
Giang Thư Yểu làm sao mà biết được?
Hứa Vũ Trạch không cam lòng nhìn Thư Yểu rời đi, lại chạy tới nắm tay cô.
"Nghe tôi giải thích, tôi với bọn họ không có gì hết."
Gã hấp tấp mở miệng, sợ Thư Yểu không cho cơ hội liền một hơi nói sạch.
"Chỉ là chơi chơi thôi, tôi thật lòng với em."
Cánh tay bị nắm đau điếng, lần này gã dùng đến mười phần sức, Thư Yểu vùng ra nhưng không thoát.
Cô xoay người, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt đỏ bừng của Hứa Vũ Trạch.
Trông thì văn nhã nho nhã, nhưng đáy mắt đầy lửa giận, giấu cũng không giấu nổi.
Quả nhiên là một gã có tiềm năng bạo lực gia đình.
Thư Yểu hỏi thẳng: "Anh ngủ với họ chưa?"
Hứa Vũ Trạch sững sờ, không ngờ Thư Yểu sẽ hỏi vấn đề riêng tư như vậy, thậm chí thẳng thừng đến thế.
Gã mấp máy môi, theo bản năng muốn phủ nhận.
Ánh mắt bình thản của Thư Yểu thẳng tắp chiếu qua như thể nhìn xuyên qua lớp ngụy trang, nhìn thẳng vào nội tâm.
Hứa Vũ Trạch bỗng thấy chột dạ, cổ họng nghẹn lại, hai chữ "không có" đến bên miệng nhưng thế nào cũng không thốt ra nổi.
"Có... có rồi."
Gã thành thật thừa nhận, thấy khuôn mặt xinh đẹp của Thư Yểu thoáng hiện ý giận, lập tức vội vàng giải thích:
"Nhưng em yên tâm, không có làm ra đứa nhỏ."
"Tôi với bọn họ thật sự chỉ là chơi chơi thôi, không ngờ họ lại bám lấy tôi, bắt tôi chịu trách nhiệm."
"Em yên tâm, tôi xử lý được hết, sẽ không ảnh hưởng gì đến em, đừng giận tôi nữa."
Thư Yểu không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào gã không nói một lời.
Hứa Vũ Trạch bất an, cảm giác hoảng loạn và ngạt thở như thủy triều ập đến.
Mười mấy giây sau, gã lắp bắp: "Được rồi... có một lần... cô ta phá rồi."
Người phụ nữ kia quá ngang bướng, cứ nhất quyết muốn sinh ra.
Một cô gái thôn quê sao xứng để sinh con của gã, kết cục tất nhiên là phá bỏ, giờ còn đang nằm trên giường tĩnh dưỡng.
Chửa trước khi cưới là chuyện nhục nhã mất mặt, truyền ra thì khỏi nói đến chuyện gả chồng, ngay cả trong thôn cũng chẳng sống yên, đi đâu cũng bị người ta phỉ nhổ.
Không cần gã mở miệng, cha mẹ cô ta đã ra sức đè nén chuyện này xuống.
Sợ Giang Thư Yểu để ý, gã bổ sung: "Đều là chuyện nhỏ thôi, tôi đã xử lý sạch sẽ rồi."
"Hứa Vũ Trạch."
Thư Yểu lên tiếng, giọng bình thản.
Ánh mắt Hứa Vũ Trạch sáng rực, phấn khích nghiêng người tới gần.
Bốp!
Một tiếng bạt tai giòn tan vang lên cùng luồng gió lạnh buốt.
Gương mặt Hứa Vũ Trạch bị đánh lệch sang một bên, cơn đau khiến gã vô thức buông tay đang nắm Thư Yểu ra.
Tai ù đi ong ong, màng nhĩ như sắp vỡ tung, âm thanh ồn ào xung quanh nghe không rõ.
Chỉ còn giọng lạnh lẽo của cô gái, từng chữ chui vào tai.
"Anh đúng là đồ cặn bã."
Cơn đau rát và cảm giác rách nát lan từ thịt trên mặt ra khắp cơ thể, da gà nổi đầy trên cánh tay, Hứa Vũ Trạch hồi lâu không hoàn hồn nổi.
Đến khi bóng lưng Thư Yểu biến mất sau cửa ký túc xá nữ thanh niên trí thức, đồng tử gã mới dần khôi phục tiêu cự.
Hứa Vũ Trạch đưa tay chạm lên mặt, vừa đụng vào đã cảm giác như hàng ngàn cây kim đâm xuyên, đau đến nhe răng trợn mắt.
Giang Thư Yểu dám đánh gã?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-phu-mot-long-muon-chet-lai-bi-ke-ien-cu-ng-p-giu-lai&chuong=73]

Bình Luận

0 Thảo luận